Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KHÔNG CÓ YÊU, LẤY ĐÂU RA HẬN – CHƯƠNG 2

11

Tôi và Phó Oánh Oánh đã lao vào đánh nhau một trận ra trò.

Chúng tôi túm tóc, giằng co nhau, cuối cùng bị đưa lên phòng giáo vụ.

Phó Oánh Oánh không ngờ tôi dám đánh trả.

Nên lúc mới bắt đầu, cô ta không chiếm được ưu thế, bị tôi đè xuống mà đánh.

Tôi đem tất cả những uất hận tích tụ suốt ba năm cấp ba trút hết lên người cô ta.

Tôi biết chính cô ta là kẻ đã rêu rao chuyện của tôi cho cả trường biết.

Cũng biết chính cô ta đã lôi kéo học sinh trong lớp cô lập tôi.

Tôi đã nhẫn nhịn lâu như vậy, cứ ngỡ đời này mình có thể nhẫn nhịn mãi mãi.

Thế nhưng, giây phút ly trà sữa hất thẳng vào mặt, tôi không muốn nhịn nữa.

Ngay ngày đầu khai giảng đã đánh nhau, giảng viên hướng dẫn rất tức giận.

Đặc biệt là sau khi hỏi riêng Phó Oánh Oánh xong, sắc mặt thầy nhìn tôi thay đổi hẳn.

“Phụ huynh của em Phó nhận được tin nói sẽ đến trường một chuyến, em đã nghĩ kỹ cách đối phó chưa?”

Gương mặt tôi hơi cứng lại, như chợt nhận ra điều gì đó.

Phó Oánh Oánh ôm lấy mảng da đầu bị giật trụi tóc, gầm ghè với tôi: “Hứa Chi, mày cứ đợi đấy.”

Tôi không còn vẻ hung hãn khi đánh nhau lúc nãy nữa, nhất thời đờ người ra.

Đại não như bị một chiếc búa sắt giáng mạnh một cú.

Tôi quên mất, Phó Oánh Oánh, cũng là người nhà họ Hứa.

12

Cô ta là em họ của Hứa Hằng.

Báo ứng đến thật nhanh.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì ngoài cửa văn phòng đã vang lên một tiếng: “Chào thầy.”

Mí mắt tôi run rẩy.

Dù đã trải qua giai đoạn vỡ giọng của tuổi dậy thì, nhưng giọng nói của Hứa Hằng, tôi có thể nhớ cả đời.

“Anh!” Phó Oánh Oánh lao về phía cửa, ôm chầm lấy Hứa Hằng rồi khóc rống lên.

“Anh nhìn tóc em này, đều là do nó làm đấy.”

“Anh phải đòi lại công bằng cho em.”

Tôi chỉ muốn nói, thế giới này thật sự quá nhỏ, quá nhỏ bé.

Cái lời nguyền mang tên “nhà họ Hứa” này e rằng sẽ giam cầm tôi cả đời.

Chẳng lẽ suốt cuộc đời này tôi cũng không thể thoát ra được sao?

Hứa Hằng vỗ vỗ lưng Phó Oánh Oánh, an ủi vài câu, rồi nhìn về phía này.

Qua tuổi dậy thì, Hứa Hằng đã trưởng thành với dáng vẻ của một người đàn ông thực thụ, cao lớn, vững chãi, cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Nhìn anh ta tiến lại gần, trong lòng tôi run bần bật.

Đánh nhau với Phó Oánh Oánh tôi còn có thể chiếm thế thượng phong.

Nhưng đối mặt với Hứa Hằng, tôi chỉ có nước bị hành hạ.

Bóng người trước mắt phủ xuống, tôi không còn đường lui.

Cảm giác sợ hãi khi sắp chết đuối dưới nước lúc nhỏ lại một lần nữa ập về.

Anh ta nói: “Hứa Lạc Chi.”

“Cô khá lắm nhỉ.”

13

Tôi đánh bị thương Phó Oánh Oánh, không chỉ phải bồi thường tiền thuốc men mà còn đứng trước nguy cơ bị đuổi học.

Chỉ vì một ly trà sữa đổ lên mặt mà tôi đã đánh mất đi cơ hội đại học khó khăn lắm mới có được.

Giảng viên hướng dẫn nhìn tôi đầy vẻ thông cảm, dường như không đành lòng nên đã gợi ý: “Em đi cầu xin cậu Hứa đi.”

Cậu Hứa?

Hơ.

Giảng viên cứ ngỡ tôi không biết “nội tình” bên trong nên nhắc nhở: “Tập đoàn họ Hứa vừa tài trợ xây cho trường hai tòa thư viện đấy.”

Đó không phải là người mà tôi có thể đắc tội nổi.

Tôi biết chứ.

Nhưng giảng viên thì không biết rằng, tôi và người nhà họ Hứa đã dây dưa xâu xé nhau suốt mười năm nay rồi.

Lệnh đuổi học vẫn chưa ban xuống, nó giống như một thanh đao treo lơ lửng trên đầu tôi.

Chỉ cần rơi xuống, nó sẽ nghiền nát tôi thành tro bụi.

Tôi biết mình không còn đường lui.

Tối hôm đó, tôi đến Mị Sắc.

Hứa Hằng đang ở đó.

14

Đèn hoa tửu sắc, xanh đỏ sập sình.

Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi này.

Mắt bà má mì giới sáng rực lên khi nhìn thấy tôi.

“Tôi tìm người.”

Tôi né tránh bàn tay đang vươn tới của bà ta, đứng nép sang một bên đầy dè dặt.

Bà ta nhếch đôi môi đỏ rực: “Ái chà chà bé cưng, em tìm ai thế?”

Tôi bảo tôi tìm Hứa Hằng.

Phó Oánh Oánh nói Hứa Hằng ở đây, bảo tôi đến mà quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Bà ta “ồ” lên một tiếng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm quái dị.

Thế rồi bà ta dẫn tôi vào phòng thay đồ, đưa cho tôi một bộ đồ.

“Kìa, thay đi.”

Thấy tôi không nhận, bà ta hiếm khi kiên nhẫn giải thích: “Muốn vào trong đó thì đều phải thay đồ hết.”

Thế là tôi thay.

Chỉ cần được gặp Hứa Hằng, dù không mặc gì tôi cũng chấp nhận.

Phải, tôi chính là kẻ không biết liêm sỉ như thế đấy.

Nhìn tôi trong bộ đồ vừa thay xong, mắt bà má mì phát ra thứ ánh sáng như vàng ròng 24K.

Bà ta đưa tôi đến một phòng bao.

Trước khi đẩy cửa, bà ta còn nhét vào tay tôi một tấm danh thiếp.

Cửa mở, tôi nhìn thấy Hứa Hằng đang ôm ấp đám mỹ nữ trong phòng.

15

Xung quanh hắn đều là những cô nàng mặc váy ngắn JK cùng kiểu với tôi.

Về điểm này thì bà má mì không lừa tôi.

Vào đây đều phải mặc bộ này cả.

Nhưng cùng một bộ quần áo, khoác lên những người khác nhau sẽ mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận được những ánh nhìn từ tứ phía đổ dồn về mình.

Có sự săn đuổi đầy ác ý, có sự đố kỵ và căm phẫn không giấu giếm.

Còn Hứa Hằng.

Anh ta ngồi chính giữa đám đông, như vầng trăng được muôn vì sao vây quanh.

Anh ta phóng về phía tôi một ánh mắt đầy ẩn ý.

“Lại đây.”

Anh ta ngoắc tay với tôi.

Như gọi một con chó.

Dưới những cái nhìn không mấy tốt đẹp của mọi người, tôi lầm lũi bước tới, ngồi xuống cạnh anh ta.

Váy quá ngắn, đôi tay tôi bất an đặt lên đùi.

“Đến đây làm gì?”

Bên cạnh, hơi thở nam tính nồng đậm áp sát.

Cả người tôi run bắn lên, đánh liều cẩn trọng đáp lời: “Đến để… tạ lỗi.”

Cái xương dù có cứng đến đâu cũng phải cúi đầu trước thực tại.

16

Bên tai vang lên một tiếng cười khẩy.

“Hứa Chi, cái loại nhu nhược nhà cô.”

Mỉa mai, giễu cợt.

Năm đó, anh ta bắt tôi quỳ xuống lau giày, tôi đã quỳ, anh ta mắng tôi nhu nhược.

Hứa Hằng cười, những người xung quanh cũng cười theo.

Kẻ nào kẻ nấy đều là phường nịnh bợ, cố lấy lòng Hứa Hằng.

Còn tôi, đơn thương độc mã, bốn bề thọ địch.

Một bàn tay đặt lên gáy tôi, cả người tôi khựng lại.

Hứa Hằng đã bóp nghẹt yết hầu của định mệnh tôi.

“Không phải muốn tạ lỗi sao?”

Anh ta cười, dáng vẻ đạo mạo phong lưu, thậm chí có thể dùng từ lịch lãm để mô tả.

Nhưng tôi lại vì sự gần gũi của anh ta mà cảm thấy lạnh toát cả người.

“Xin lỗi anh.” Tôi nói.

“Chỉ thế thôi sao?” Hứa Hằng bóp nhẹ sau gáy tôi, đầu ngón tay như đang châm lửa, khiến da thịt tôi tê dại.

Tôi bàng hoàng nhận ra điều gì đó, nhìn anh ta đầy vẻ không tin nổi.

“Anh muốn làm gì?”

Tôi sai rồi, tôi đã sai lầm thảm hại.

Hóa ra Hứa Hằng nhắm vào tôi là để…

17

Không, tôi không tin.

Một kẻ từ nhỏ đã ghét bỏ tôi dơ bẩn.

Lại có thể để mắt đến tôi sao?

Đừng nằm mơ nữa, Hứa Lạc Chi.

“Chọn một trong hai.” Hứa Hằng đưa ra lựa chọn cho tôi.

Anh ta nhìn đống ly rượu đã rót đầy tràn trên mặt bàn, rồi chỉ vào đó bảo: “Chọn chúng, hay là… chọn tôi?”

Xung quanh rộ lên những tiếng xì xào phấn khích.

Tôi cầm ly rượu lên và bắt đầu uống, hết ly này đến ly khác.

Tôi không hề để ý thấy sắc mặt Hứa Hằng bên cạnh đang dần trở nên u ám.

Tôi thà uống đến chết ở đây còn hơn là dính dáng đến anh ta.

Tôi say khướt, chẳng còn biết trời trăng mây đất gì nữa.

Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, tôi thấy mình đang ở trong khách sạn, trên giường của Hứa Hằng.

Trên người không một mảnh vải che thân.

18

Phó Oánh Oánh chặn ở cửa mắng nhiếc tôi là đồ tiện nhân không biết xấu hổ.

Ký ức đêm qua quá hỗn loạn, tôi không còn nhớ mình đã dây dưa với Hứa Hằng như thế nào.

Tôi thẫn thờ mặc quần áo vào.

Thấy Phó Oánh Oánh định xông vào, Hứa Hằng từ nhà vệ sinh bước ra.

Anh ta chặn cô ta lại.

Phó Oánh Oánh ngẩn người kinh ngạc. “Anh!”

Sắc mặt Hứa Hằng tối sầm: “Cút.”

Phó Oánh Oánh tức giận bỏ chạy.

Sau khi cô ta đi, tôi cũng lảo đảo bước ra ngoài trong trạng thái mơ hồ.

Phía sau, Hứa Hằng đột nhiên gọi giật lại: “Hứa Lạc Chi.”

Tôi giật mình tỉnh táo lại đôi chút, vẫn quay lưng về phía hắn mà nói: “Hy vọng cậu Hứa nói lời giữ lời.”

Nói xong, tôi rảo bước thật nhanh, không một lần ngoảnh đầu lại.

Tôi vốn không có chấp niệm quá lớn về cái gọi là “lần đầu tiên” của phụ nữ.

Hứa Hằng quả nhiên giữ lời, lệnh kỷ luật của tôi đã được hủy bỏ.

Nhưng chuyện tôi leo lên giường của Hứa Hằng, dưới sự tuyên truyền ác ý của Phó Oánh Oánh, một lần nữa lại gây chấn động toàn trường.

Từ nhỏ đến lớn, bóng đen của người nhà họ Hứa luôn đeo bám tôi như hình với bóng.

Và giờ đây, tôi còn bị dán cái mác “người đàn bà của Hứa Hằng”.

Cái vũng bùn mà tôi càng muốn thoát ra, lại càng lún sâu hơn bao giờ hết.

19

Không bị đuổi học, nhưng tiền thuốc men vẫn phải trả.

Lấy cớ đòi tiền, Phó Oánh Oánh dẫn theo đám tay chân đến đập phá ký túc xá của tôi hai lần.

Những người cùng phòng cũng bắt đầu oán thán tôi ra mặt.

Phó Oánh Oánh không đuổi được tôi khỏi trường, nhưng lại khiến tôi không thể sống nổi trong ký túc xá.

Cuối cùng, sau một cuộc cãi vã bùng nổ, hành lý của tôi bị người ta vứt ra ngoài.

Một lần nữa, tôi trở thành kẻ không nhà để về.

Chuyển đồ đạc đến một khách sạn giá rẻ, tôi nhìn số dư trong thẻ ngân hàng mà rơi vào im lặng.

Lúc lục túi xách, một tấm danh thiếp rơi ra.

Là của bà má mì ở Mị Sắc đưa.

Lúc đó bà ta nói: “Cần thì tìm tôi.”

Tôi cần tiền.

Tôi cố tình trang điểm thật đậm khi đến đó, đơn giản là không muốn ai nhận ra mình.

Tôi xin làm phục vụ phòng, vì lương phục vụ ở Mị Sắc rất cao, lại còn trả theo ngày.

Chỉ cần làm lụng vất vả nửa tháng là tôi có thể trả đủ tiền cho Phó Oánh Oánh.

Bà má mì nghe tôi nói chỉ làm phục vụ, chỉ bưng trà rót nước chứ không vào phòng bao tiếp khách thì có vẻ không vui.

Bà ta cử một tổ trưởng đến dẫn tôi đi, rồi quay lưng lầm bầm chửi nhỏ: “Đã làm đĩ còn đòi lập đền thờ trinh tiết, hừ.”

Tôi nghe thấy hết.

Bà ta tưởng lần trước tôi đến tìm Hứa Hằng là để tự dâng thân xác.

Nhưng tôi đâu có rẻ mạt đến thế.

Suốt một buổi tối, tôi chạy đi chạy lại giữa bếp và sảnh chính.

Cũng có vài kẻ tay chân không sạch sẽ định sàm sỡ, nhưng tôi đều nhanh trí né được.

Đến 2 giờ sáng, một phòng bao yêu cầu đĩa trái cây.

Tôi vừa cắt xong đang đợi người đến bưng đi thì bên trong phòng đó xảy ra cãi vã.

Tổ trưởng giục tôi mang vào ngay vì khách đang nổi giận.

Tôi đành phải mang đĩa trái cây vào, nhưng vừa bước chân vào đã bị một gã say rượu túm lấy tay.

Tôi ra sức vùng vẫy, trong cơn hoảng loạn đã vơ lấy chai rượu đập vỡ đầu gã.

Khoảnh khắc đầu gã say đó chảy máu lênh láng, tôi biết, mình xong đời rồi.

20

Một mình Phó Oánh Oánh đã khiến tôi nợ nần chồng chất.

Lần này, rất có thể tôi sẽ bị tạm giam, bị phạt tiền, và phải bồi thường một khoản khổng lồ.

Tôi hoảng loạn tột độ.

Ngay giây phút này, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Nhưng tôi chết không nổi, tóc tôi đang bị người ta túm chặt lấy.

Gã say rượu bị đập một cái nhưng chưa ngất ngay, chỉ bị chảy chút máu mà thôi.

“Con khốn!” Gã chửi rủa, túm tóc tôi định ghì mạnh mặt tôi vào cạnh bàn trà.

Cú này mà trúng, mặt tôi coi như hủy hoại hoàn toàn.

Thế nhưng, bỗng nghe thấy một tiếng “rầm” chát chúa.

Chai rượu vỡ tan, rượu bắn tung tóe.

Tôi sợ đến mức tim gan như vỡ vụn.

Gã say trước mắt đổ gục xuống như một khúc gỗ.

Hứa Hằng cầm cổ chai rượu vỡ, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi…

Hứa Hằng cầm cổ chai rượu vỡ, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi.

Có một khoảnh khắc, tôi đã muốn ôm lấy chân anh ta mà khóc một trận thật lớn.

Tại sao thế giới của tôi lại đầy rẫy sự ác ý đến nhường này?

Nhưng chẳng phải khởi nguồn của tất cả những ác ý này đều đến từ chính Hứa Hằng đó sao?

Thế nhưng tôi vẫn phải biết ơn anh ta.

Bởi nếu không có anh ta, tối nay tôi chắc chắn đã mất mạng.

Hứa Hằng cúi người, ngón tay vuốt ve gò má còn dính vệt máu của tôi.

Trong đôi mắt ấy, chẳng rõ là sự thương hại hay là tiếng thở dài cho một kiếp người bi thảm.

“Đã muốn bán mình, chi bằng bán cho tôi đi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!