Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KHÔNG CÓ YÊU, LẤY ĐÂU RA HẬN – CHƯƠNG 1

1

Mẹ tôi lại lấy chồng.

Trong đám cưới, bà dỗ dành, ép tôi phải gọi người đàn ông kia là bố.

Tôi đã gọi, nhưng đổi lại là một cú đạp trực diện của con trai ông ta, khiến tôi văng xuống hồ bơi, suýt chút nữa là mất mạng.

Anh ta đứng từ trên cao, nhìn xuống tôi đầy miệt thị: “Loại như mày mà cũng xứng à?”

Năm đó tôi mới 7 tuổi.

Mẹ vẽ ra cho tôi một chiếc bánh vẽ khổng lồ, bà nói chỉ cần tôi ngoan ngoãn nghe lời, sau này muốn ăn bao nhiêu thịt cũng có.

Tôi thèm đến phát điên, vì ở cái vùng nông thôn nghèo khó ấy, có khi mấy tháng trời chẳng thấy nổi một mẩu thịt vụn.

Để rồi kết quả là tôi suýt bị chết đuối ngay trong ngày vui của bà.

Khi được vớt lên, mẹ chẳng những không xót xa mà còn ghét bỏ tôi làm bà mất mặt, liền ném thẳng tôi vào căn phòng tối.

Bà cùng người chồng mới mặn nồng ân ái, còn tôi đói đến hoa mắt chóng mặt, chỉ biết thút thít khóc một mình.

Có người cạy cửa sổ, ném vào một cái màn thầu cứng ngắc.

Dù đói lả nhưng tôi vẫn biết nói lời cảm ơn.

Người ngoài cửa hừ lạnh một tiếng: “Cho chó ăn thôi.”

2

Sau này tôi mới biết, nhà họ Hứa là danh gia vọng tộc.

Người đạp tôi xuống hồ ngày ấy chính là thiếu gia nhà này. Hứa Hằng.

Nghe nói mẹ của Hứa Hằng qua đời là vì bị mẹ tôi chọc tức mà chết. Thế nên, anh ta hận tôi.

Anh ta chỉ mong tôi chết đi cho khuất mắt.

Vậy nên từ đó về sau, cứ thấy anh ta là tôi tránh đi đường vòng.

Bởi mỗi lần nhìn thấy anh ta, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khi bị nhấn chìm dưới làn nước lại trỗi dậy mãnh liệt.

Nhưng sống chung dưới một mái nhà, làm sao mà tránh mãi được?

Ngày hôm đó trời mưa tầm tã, tôi vừa bước vào cửa, chưa kịp thay giày thì xe của Hứa Hằng đã về đến nơi.

Tài xế và đám người hầu ùa ra đón rước, chăm sóc tận tình.

Tôi không còn chỗ trốn, đành thu mình vào góc tường, cúi gầm mặt hy vọng hắn cứ thế đi qua.

Nào ngờ, anh ta dừng lại ở cửa rồi buông một câu: “Giày bẩn rồi.”

Đám người hầu cuống cuồng lên, hận không thể dùng mặt mình để lau giày cho anh ta, nhưng anh ta lại nhìn về phía tôi, đứa trẻ đang run rẩy trong góc khuất, rồi hất cằm một cái.

“Lại đây lau.”

Tôi lẳng lặng bước ra, nhận lấy chiếc khăn từ tay người hầu, định ngồi xổm xuống.

“Quỳ xuống mà lau.”

Anh ta bắt tôi quỳ, tôi không dám không quỳ.

Thế nhưng, ngay khi tôi vừa quỳ xuống định lau giày, anh ta lại thẳng chân đạp tôi văng ra.

“Đồ nhu nhược.”

Tôi ôm lấy bả vai đau đớn, thầm nghĩ: Xương cứng quá thì giòn, dễ gãy. Thà làm kẻ nhu nhược còn hơn.

3

Mẹ tôi quả thật có chút bản lĩnh, bà ta nhanh chóng đứng vững chân trong nhà họ Hứa.

Nhưng tôi.

Con gái bà ta lại chẳng được hưởng chút đặc ân nào.

Bà ta sống trong nhung lụa, mua đồ hiệu, ngồi xe sang, tiêu xài vô độ.

Còn tôi vẫn ở trong căn phòng cho người hầu, cùng đám giúp việc làm lụng như trâu ngựa.

Đám người hầu ấy bắt nạt tôi, việc nặng nhọc dơ bẩn gì cũng đẩy cho tôi làm.

Sau sự cố lau giày, mọi chuyện càng tệ hơn, nhưng tôi vẫn nhẫn nhịn vì tôi muốn được đi học.

Tôi không muốn quay về cái làng núi nghèo nàn, cả năm không được miếng thịt vào mồm ấy nữa.

Chỉ có ở lại nhà họ Hứa, tôi mới có cơ hội tiếp tục con đường học vấn.

Tôi cứ ngỡ mình chỉ cần nhẫn nhục mười năm là sẽ đến ngày hái quả.

Mười năm sau, tôi tốt nghiệp cấp ba, tham gia kỳ thi đại học rồi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới. Thế nhưng đến năm thứ mười, khi tôi đang học lớp 12, mẹ tôi bị bắt quả tang ngoại tình ngay trên giường, bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

Vậy mà bà ta vẫn chết đi sống lại không chịu thừa nhận, còn gào thét đòi giết chết “con khốn” nào đã hãm hại mình.

Đêm mưa xối xả, Hứa Hằng đứng trên cao, nhìn mẹ con tôi như hai con hề nhảy nhót.

Và cũng chính lúc đó, tôi mới cảm nhận được hơi lạnh thấu xương toả ra từ người anh ta.

Cuộc trả thù của anh ta, bắt đầu rồi.

4
Tôi dùng số tiền dành dụm được từ những công việc bán thời gian để đưa mẹ đến một phòng khám nhỏ.

Tôi không có đủ tiền để vào bệnh viện lớn.

Bác sĩ nhìn gương mặt đầy máu của mẹ tôi mà không khỏi kinh hãi.

“Cái này… là bị hủy dung rồi.”

Không chỉ hủy dung, một chân của bà ta cũng bị đánh gãy.

Từ nay về sau, bà ta chỉ có thể nằm liệt giường, mọi việc ăn uống vệ sinh đều phải có người hầu hạ.

“Nên đưa đến bệnh viện lớn đi thôi,” bác sĩ chẳng dám ra tay.

Tôi móc túi mua ít thuốc giảm đau và thuốc kháng viêm.

Sống chết thôi thì tùy vào số trời vậy.

5

Rời khỏi nhà họ Hứa, nhờ mối quan hệ trước đây từng giúp một bà cụ nhặt rác đuổi lũ chó hoang, tôi thuê được một căn nhà cấp bốn ở ngoại ô.

Môi trường rất tệ, căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường, nhà vệ sinh thì dùng chung.

Không khí lúc nào cũng nồng nặc mùi cống rãnh, ruồi nhặng bay vo ve.

Điều kiện khắc nghiệt thật đấy, nhưng tôi vẫn thích nghi được.

Trước khi đến nhà họ Hứa, nơi tôi sống cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Nhưng mẹ tôi thì không chịu nổi.

Lần nữa tỉnh dậy vì đau đớn, bà ta tặng cho tôi một cái tát cháy má.

Bà ta muốn quay về nhà họ Hứa, muốn tiếp tục làm Hứa phu nhân của bà ta.

Tôi xoa gương mặt đã tê dại, lạnh lùng nói: “Được thôi, bà tự bò về đi.”

Bà ta không biết rằng, ngay cái ngày bà ta bị đuổi ra khỏi nhà, căn biệt thự đó đã có nữ chủ nhân mới.

Đàn ông mà, chỉ mong phụ nữ bên cạnh mình như món đồ dùng một lần rồi vứt.

Bà ta hưởng thụ mười năm sung sướng, thế là đủ rồi.

Bà ta định đánh tôi tiếp, nhưng tôi đã tránh được.

Tôi hận mẹ mình, nhưng tôi không thể bỏ mặc bà ta.

Sau khi bà ngoại mất, bà là người thân duy nhất của tôi trên đời này.

6

Tôi bắt đầu chuỗi ngày sáng đi học, tối đi nhặt rác kiếm tiền.

Việc này kiếm tiền còn nhanh hơn lúc ở nhà họ Hứa.

Vì ở đó, tôi chỉ là một lao động không công.

Làm nhiều hơn lừa, ăn ít hơn gà, và quan trọng nhất là chẳng có lấy một đồng xu dính túi.

Khổ thì có khổ thật, nhưng so với lúc ở nhà họ Hứa, tôi tự do hơn nhiều.

Chỉ là, có kẻ không muốn để tôi yên ổn.

Rất nhanh sau đó, tôi nhận ra sự trả thù của Hứa Hằng đã lan đến tận trường học.

Bài tập của tôi bắt đầu biến mất thường xuyên.

Trong ngăn bàn thỉnh thoảng lại xuất hiện xác chuột cống và rắn.

Có một lần đi vệ sinh, tôi bị người ta khóa trái trong buồng, khó khăn lắm mới mở được cửa thì một xô nước bẩn dội thẳng xuống đầu.

Chẳng ai thừa nhận là mình làm.

Ánh mắt của mọi người trong trường nhìn tôi cũng ngày một khác thường.

Tôi thừa hiểu nguyên nhân tại sao.

Chuyện về mẹ tôi bắt đầu lan truyền chóng mặt trong trường.

Nếu không vì lần nào kiểm tra tôi cũng đứng nhất khối, có lẽ tôi đã phải cuốn gói khỏi đây từ lâu rồi.

Tôi cứ ngỡ mình có thể nhẫn nhịn cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc.

Cho đến một buổi tối nọ khi đi học thêm về, tôi bị một đám côn đồ chặn đường trong con hẻm nhỏ.

7

Tôi đã phải liều mạng mới chạy thoát ra được.

Ngay đầu hẻm, tôi bắt gặp chiếc xe quen thuộc ấy, và người đàn ông quen thuộc ấy.

Hứa Hằng tựa người vào thành xe, nhìn về phía con hẻm như đang chờ đợi một cuộc săn đuổi kịch tính.

Anh ta đợi con mồi tự dẫn xác vào lưới, đợi tôi phải quỳ mọp dưới chân hắn như thuở nhỏ.

Tôi giật lấy con dao găm, ấn vào tay hắn rồi chĩa thẳng vào tim mình.

“Không phải anh muốn tôi chết sao? Tới đi, đâm vào đây này!”

Tôi điên rồi.

Tôi sắp bị cái đống hỗn độn mà mẹ tôi để lại làm cho phát điên rồi.

Mẹ tôi hại chết vợ người ta, bà ta đáng đời.

Nhưng còn tôi?

Tôi có lỗi gì chứ?

Ánh mắt Hứa Hằng u ám đến đáng sợ, anh ta hất tay tôi ra, con dao rơi xuống đất nghe một tiếng “choảng” chói tai.

“Hứa Chi, đừng làm bẩn tay tôi.”

8

Sau đêm đó, tôi không đến trường nữa.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bảo lưu học tập, nhưng thật bất ngờ, nhà trường lại đồng ý cho tôi không cần lên lớp, chỉ cần đến tham gia các kỳ thi là được.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nếu vì nhà họ Hứa mà việc học của tôi bị gián đoạn, thì cả đời này tôi coi như xong hẳn.

Tôi đặt cược cả vận mệnh mình vào kỳ thi đại học.

Tôi bắt đầu vùi đầu vào sách vở, giải đề quên ăn quên ngủ, đến cả những lời chửi rủa của mẹ cũng để ngoài tai.

Cái chân què của bà ta vì không được điều trị kịp thời, cuối cùng cũng phế hẳn.

Nực cười thay, tôi lại cảm thấy phế đi cũng tốt.

Chân hỏng rồi, bà ta sẽ không thể chạy ra ngoài tìm người nhà họ Hứa nữa.

Vì chuyện đó mà tính khí bà ta ngày càng bạo ngược, khiến gương mặt đã bị hủy dung kia càng thêm dữ tợn, kinh hoàng.

Khi tôi một lần nữa nhặt những mảnh bát đĩa bị bà ta đập nát dưới đất lên, tôi khẽ nói: “Mẹ, mẹ con mình sống tử tế với nhau đi.”

“Cứ bám trụ lấy hiện tại, tự lực mà sống.”

“Đợi con đỗ đại học, đợi con có việc làm.”

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Bà ta nghe xong thì cười, cười rồi lại khóc.

Cả người bà như hóa dại, rồi vớ lấy chiếc gối trên giường ném mạnh vào tôi.

“Cút!”

9

Tôi cút thật.

Ra ngoài để thở.

Sự kìm nén quá lâu khiến tinh thần tôi cũng trở nên không bình thường, chẳng khác gì mẹ.

Tôi sợ, sợ có một ngày mình cũng biến thành kẻ điên giống bà ta.

Chỉ còn hai tháng nữa là thi đại học, tôi không biết mình có trụ vững được không.

Đến tối muộn tôi trở về, phát hiện trên giường không còn ai.

Tôi sững sờ, rồi quay đầu chạy đi tìm người.

Thế nhưng, tìm nát cả khu vực xung quanh cũng không thấy bóng dáng bà đâu.

Bà ta là một người què, đi lại còn chẳng vững, sao có thể đột nhiên biến mất?

Tôi báo cảnh sát, còn nhờ những người xung quanh tìm giúp, nhưng người thì vẫn bặt vô âm tín.

Tôi tìm đến nhà họ Hứa, thầm đoán liệu có phải Hứa Hằng đã sai người mang bà ta đi.

Tôi nấp ngoài căn biệt thự nhà họ Hứa chờ đợi, mãi đến khi đêm xuống mới thấy Hứa Hằng trở về.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy anh ta đang gọi điện thoại cho ai đó.

“Giết thẳng tay đi.”

Dây thần kinh trong não tôi căng lên như dây đàn, tôi lao tới túm lấy cổ áo anh ta.

“Anh còn là người không?”

Sự bùng nổ cảm xúc bất thình lình khiến tôi quên sạch nỗi sợ hãi.

Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm Hứa Hằng không kịp trở tay, anh ta bị tôi đẩy lùi lại, lưng đập mạnh vào cửa xe.

Trong mắt của anh ta lóe lên tia giận dữ, anh ta đẩy văng tôi ra. “Đồ điên.”

Đám vệ sĩ nhà họ Hứa ùa tới lôi tôi đi.

Tôi gào thét: “Anh sẽ bị báo ứng! Anh chắc chắn sẽ bị báo ứng!”

Chẳng ai thèm đoái hoài đến tôi.

Thật nực cười, con gái của kẻ thứ ba lại đi gào lên đòi người khác phải chịu báo ứng.

Thật ra tôi chẳng hề đồng cảm với mẹ mình, tôi chỉ là… bất giác nhớ lại cái đêm đầu tiên đến nhà họ Hứa.

Căn phòng tối hôm đó đen đặc như vậy, tôi đói lả như vậy, người mẹ sinh ra tôi chẳng hề mảy may thương xót, vậy mà vị thiếu gia muốn tôi chết đi kia lại cạy cửa sổ, ném cho tôi một cái màn thầu.

Tôi cứ ngỡ, anh ta vẫn còn chút lương tri.

Tôi thất thần trở về căn nhà thuê, vô tình tìm thấy tiền ở dưới tấm đệm.

Tiền mặt, năm nghìn tệ.

Đó không phải tiền của tôi.

Là mẹ để lại.

Nhưng, bà ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế?

10

Cuối cùng tôi cũng tham gia kỳ thi đại học.

Trong thời gian thi, tôi nghe loáng thoáng ở trường đã xảy ra chuyện gì đó.

Có người bị đánh đến tàn phế, cả đám du đãng ngoài trường cũng bị vạ lây.

Tôi nghĩ, chắc là ông trời đã mở mắt rồi.

Sau kỳ thi, tôi vẫn không trả căn nhà thuê đó, rảnh rỗi lại chạy đến đồn cảnh sát gần đó hỏi thăm tin tức của mẹ.

Vẫn không có gì.

Bà ta giống như bốc hơi khỏi thế gian này vậy.

Hai tháng sau, tôi gom đủ tiền học phí và bước chân vào đại học A.

Nhìn vào phần hộ khẩu trong hồ sơ sinh viên, tôi nhíu mày.

Hộ khẩu của tôi vẫn nằm ở nhà họ Hứa, ngay cả họ cũng mang họ Hứa.

Năm đó sau khi mẹ gả vào đó đã làm thủ tục nhập hộ khẩu cho tôi luôn.

Sau này khi bị đuổi ra ngoài, chúng tôi cũng chẳng có cơ hội nào để đi làm lại thủ tục.

Tôi không biết tại sao Hứa Hằng không vứt hộ khẩu của tôi ra ngoài, chắc là giống như lời anh ta nói đêm đó, anh ta chê chuyện của tôi làm bẩn tay anh ta chăng.

Tôi cứ ngỡ đại học sẽ là nơi mình thoát thai hoán cốt, nhưng tôi không ngờ, thứ chờ đón mình lại là việc xé toạc vết thương cũ.

Lúc tập quân sự, tôi gặp phải một nữ sinh cùng trường tên Phó Oánh Oánh.

“Hóa ra là mày.” Phó Oánh Oánh thẳng tay ném ly trà sữa trong tay vào mặt tôi trước mặt bao nhiêu người.

“Đồ con điếm rẻ tiền không biết xấu hổ.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!