Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
17.
Tôi chìm vào giấc ngủ mê mệt suốt một thời gian dài.
Khi tỉnh dậy, ánh sáng ban mai vừa hé rạng, rèm cửa bị gió lạnh bình minh thổi vào kêu sột soạt.
Tôi rời giường định đóng cửa sổ, nhưng bàn tay lại xuyên thấu qua tay cầm.
À, nhớ ra rồi.
Đây là ngày thứ tư sau khi tôi chết.
Tôi nhấn vào bảng tìm kiếm nóng, thấy cả 20 vị trí đầu tiên đều treo tên mình.
Nực cười thật, lúc sống là “đỉnh lưu” bị ghét bỏ, chết rồi vẫn cứ là “đỉnh lưu”.
Theo bản năng, tôi định gọi điện báo tin vui này cho chị quản lý, cười ngây ngô sờ soạng tìm điện thoại một hồi mới sực tỉnh.
Hứng thú trong tôi chợt tắt ngúm, tôi nhìn con trỏ chuột bắt đầu cuộn xuống lần nữa.
Những từ khóa có nhiệt độ cao nhất lần lượt là: “Học vấn của Giang Diệc Chu”, “Giang Diệc Chu du học thất bại”, “Giang Diệc Chu và Bùi Ngọc Thừa cùng ra vào khách sạn”.
Toàn là tin cũ rích, nhưng dư luận không ngừng nghỉ, cứ xem là lại thấy mới.
Tôi lướt qua vài dòng bình luận, bực bội đến mức muốn đập nát cái máy tính.
[Nhà họ Giang không nuôi nổi cô ta hay sao, họ Giang kia học chưa hết cấp ba đã dấn thân vào giới giải trí rồi?]
[Tôi là bạn học của jyz đây, hồi cấp hai cô ta học dốt cực kỳ, chắc là bị đào thải tự nhiên không lên nổi cấp ba thôi.]
[Hóa ra hào môn cũng sinh ra người bình thường nhỉ hhhhh.]
[Đừng có lôi người bình thường vào, người bình thường ít nhất cũng học xong đại học đấy.]
[Lầu trên nói thế là hơi phiến diện rồi.]
[Xuất thân hào môn, được ra nước ngoài tu nghiệp, điều kiện tốt thế mà không biết nắm bắt, đúng là thứ phế vật.]
[Chị em ơi giữ vững đội hình, bên đối thủ lại mua hot search để hãm hại anh nhà mình kìa, ai mà muốn dính dáng đến kẻ đã chết chứ! Xúi quẩy, xúi quẩy, xúi quẩy!]
Hồi mới vào nghề không lâu, lần đầu tiên đóng chung với Bùi Ngọc Thừa và bị chụp ảnh lại, tôi đã bị cả mạng xã hội cười nhạo về học vấn.
Lúc đó, đám antifan gắn cho tôi cái mác “gái hư”, “kẻ thất học”, thậm chí mọi bức ảnh mà studio của tôi tung ra đều bị gắn tag “mù chữ”.
Thật là vất vả cho họ quá.
Chị quản lý hỏi tôi lý do bỏ học, tôi chỉ biết bứt rứt đầu ngón tay không nói nên lời, khiến chị ấy tức giận mắng tôi là “đồ đầu gỗ”.
Tôi biết nói với chị ấy thế nào đây?
Chẳng lẽ nói rằng sau sinh nhật 16 tuổi, bố mẹ bàn bạc đưa tôi sang Melbourne du học.
Họ bảo tôi có thể cân nhắc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ không cho phép khước từ, nên tôi chỉ có thể đồng ý.
Họ nói sau khi tôi hạ cánh sẽ có người quen tiếp đón, nhưng khi tôi vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cô gái phiên dịch cùng với toàn bộ hành lý của tôi đã không cánh mà bay.
Một mình tôi lạc lõng giữa một thị trấn hẻo lánh nơi xứ người, đối mặt với những người đàn ông và phụ nữ tóc xoăn mũi cao đầy rẫy trên phố, tôi đau đớn, sợ hãi và hoang mang tột độ.
Tôi nhịn đói mấy ngày trời, dựa vào vốn tiếng Anh bập bẹ để tìm được một gia đình người gốc Á, mượn điện thoại của họ gọi về nhà nhưng không một ai bắt máy.
Tôi không biết số liên lạc riêng của bố mẹ, gọi cho Giang Minh Nguyệt thì bị chặn số.
Gọi cho Giang Tinh Thần, cậu ta bắt máy giữa một quán bar ồn ào náo nhiệt, nhưng khoảnh khắc tôi vừa gọi tên cậu ta, đầu dây bên kia lập tức ngắt máy, gọi lại lần nữa chỉ còn là tiếng tút dài vô vọng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được cái lạnh thấu xương tủy, đó là sự tuyệt vọng của kẻ không còn đường trở về quê hương.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của vài người gốc Á tốt bụng, tôi đã khóc một cách nấc nghẹn, gần như sụp đổ hoàn toàn.
Nếu không nhờ họ tốt bụng đưa tôi đến làm thuê tại một nhà hàng trong trấn, đừng nói đến chuyện tiếp tục học hành, ngay cả một miếng ăn tôi cũng chẳng có, nói không chừng đã chết đói bên cạnh thùng rác từ lâu rồi.
Mỗi khi rảnh rỗi, tôi lại đến các trường học địa phương để dự thính, bất kể là cấp học nào, nội dung gì, tóm lại là cứ nghe thôi.
Tôi nỗ lực học ngôn ngữ bản địa, rồi sau đó tiếp tục gọi điện về nhà họ Giang.
Trong căn gác mái chật hẹp, tôi ngước nhìn từng đám mây cô đơn trong ngày mưa.
Tôi đã gọi điện suốt tám tháng trời nhưng chưa một lần kết nối được.
Thế là, tôi không gọi nữa.
18.
Năm 18 tuổi, cuối cùng tôi cũng trả hết tiền thuê nhà, tích cóp đủ tiền vé máy bay để lặn lội tìm đường về nước.
Tôi gặp chị Hà, người quản lý hiện tại ở sân bay.
Chị ấy nói điều kiện của tôi rất tốt, đưa danh thiếp bảo tôi cân nhắc việc vào giới giải trí.
Lúc đó tôi chỉ một lòng muốn về nhà, nhận lấy tấm danh thiếp rồi vội vã rời đi.
Tôi có rất nhiều câu hỏi chực chờ trên đầu môi, nhưng khi xuống xe taxi, đứng trước căn biệt thự nhà họ Giang rực rỡ ánh đèn và pháo hoa rộn ràng, mọi lời khóc lóc và chất vấn thảy đều tan thành mây khói.
Ngày hôm đó, là lễ trưởng thành của Giang Minh Nguyệt.
Tôi rút chiếc điện thoại cũ mua lại ra, bắt đầu tải WeChat, đăng nhập tài khoản và mở vòng bạn bè của chị ta, lật xem từng tấm ảnh một.
Vào lúc tôi vừa hạ cánh xuống Melbourne, bị nhấn chìm trong dòng người xa lạ, thì chị ta và mẹ đang thỏa thích quẹt thẻ tại trung tâm thương mại lớn nhất Hồng Kông.
Vào lúc tôi đang co quắp trong căn gác mái với tấm chăn mỏng manh, phải đọc sách thật to để át đi tiếng bụng đói cồn cào, thì chị ta dắt theo Giang Tinh Thần đi trượt tuyết dưới chân núi Alps, tận hưởng phong vị thôn quê độc đáo của Thụy Sĩ.
Vào lúc tôi xách đồ ăn đi giao, chạy dưới những cột đèn đường nhấp nháy trong đêm mưa, thì chị ta đang nắm tay Bùi Ngọc Thừa, khiêu vũ cùng đàn cá dưới đáy biển xanh thẳm của rạn san hô Great Barrier.
Gương mặt chị ta luôn rạng rỡ nụ cười hạnh phúc và an nhàn.
Tôi cố gắng bắt chước độ cong nụ cười giống như chị ta, rồi bàng hoàng nhận ra cơ mặt mình đã cứng đờ, dường như từ lâu lắm rồi tôi chưa hề biết cười.
Những ngày tháng tôi phiêu dạt bên ngoài, Giang Minh Nguyệt nghiễm nhiên tận hưởng cuộc sống vốn dĩ thuộc về tôi.
Nực cười ở chỗ, người ta còn lo lắng rằng tôi sẽ làm hại chị ta.
Tôi ngồi xổm đối diện căn biệt thự ngắm pháo hoa, khoảnh khắc pháo hoa vút lên trời xanh, nước mắt tôi cũng lã chã tuôn rơi.
Tôi móc tấm danh thiếp trong túi ra, nhấn dãy số dài dằng dặc.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười rạng rỡ từ tận đáy lòng của chị Hà, tôi cầm điện thoại, ngơ ngác hỏi chị ấy: “Chị ơi, có phải vào giới giải trí rồi thì sẽ có rất nhiều người yêu quý em không?”
Chị ấy bảo: “Đồ ngốc này, chị làm nghề này mà, bảo đảm sau này sẽ khiến nhân dân cả nước đều yêu quý em!”
Tôi cười, gật đầu thật mạnh: “Vậy em vào, em vào ạ.”
Nước mắt chảy vào cổ áo, dường như sắp đốt cháy một cái lỗ trong lồng ngực tôi.
19.
Có lẽ ông trời không nỡ bỏ mặc, tác phẩm đầu tay của tôi vụt sáng thành sao.
Nhà họ Giang lập tức liên lạc với tôi, vừa mở miệng đã yêu cầu tôi rút khỏi giới giải trí.
“Con không ở nước ngoài học hành tử tế, về đây lăn lộn trong cái giới giải trí này làm gì, không thấy xấu mặt sao?”
Bố tôi nổi giận lôi đình, mẹ thì khổ sở khuyên răn, ngay cả Giang Minh Nguyệt cũng gọi điện tới, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng: “Tiểu Chu, bao lâu nay em không liên lạc với gia đình thì thôi, sao có thể làm bố mẹ giận như thế chứ? Nghe lời chị đi, rút khỏi giới giải trí được không?”
Tôi nằm trên giường, lật xem những dòng tin nhắn riêng tràn đầy sự yêu thương và lời khen ngợi của người hâm mộ, cuối cùng cũng có thể nở một nụ cười chân thành: “Không được, chẳng tốt tí nào cả.”
Không lâu sau khi rơi vào cuộc chiến lạnh với nhà họ Giang, Bùi Ngọc Thừa cũng dấn thân vào giới giải trí.
Tôi nhìn thấy cậu ấy tại hiện trường thử vai cho bộ phim mới, trong phút chốc chân tay lạnh toát, hít thở không thông.
Cậu ta ngồi trên cao nhìn xuống tôi, đôi môi mỏng mím chặt, đáy mắt là một mảnh thờ ơ.
Khác với tôi hoàn toàn dựa vào vận may, sau lưng Bùi Ngọc Thừa là cả một gia tộc hưng thịnh, cộng thêm điều kiện thiên phú vượt trội, cậu ta vừa vào nghề đã phất lên như diều gặp gió.
Là một “lưu lượng” đang nổi, tôi không thể tránh khỏi việc phải tiếp xúc với cậu ta.
Trong quá trình quay bộ phim đầu tiên chúng tôi hợp tác, cậu ta luôn giữ khoảng cách với tôi, mãi cho đến ngày đóng máy, cậu ta đột nhiên gõ cửa phòng tôi.
Tôi không nghĩ cậu ta đến để ôn lại chuyện cũ.
Quả nhiên, Bùi Ngọc Thừa sắc mặt lạnh lùng, ép tôi vào góc tường: “Ở nước ngoài không tốt sao, tại sao lại quay về?”
Đương nhiên là không tốt.
Nhưng tôi không thể mở miệng, bởi tôi không được phép ngu ngốc đến mức đưa dao cho kẻ khác một lần nữa.
Đêm đó, cậu ta để lại lời cảnh cáo xa cách như đối với một người lạ.
Khi tôi đang vội vàng gật đầu lia lịa, cậu ta bỗng tựa vào tường, kéo mạnh tôi vào lòng: “Đừng động đậy.”
Giây tiếp theo, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi, tôi rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Cậu ta cười nhạt một tiếng rồi đẩy tôi ra, vô cảm rời đi.
Đêm đó, tôi đáp chuyến bay đi tỉnh khác ngay lập tức.
Đến khi quay lại Kinh Thành một tuần sau đó, tin đồn đã râm ran khắp nơi, lan truyền chóng mặt.
20.
Kể từ khi nổi tiếng, tôi vẫn luôn âm thầm làm một việc.
Đó là chuẩn bị xây dựng trường tiểu học hy vọng cho mương Dương Thụ.
Thực ra tôi cũng quên mất mình có chấp niệm này từ bao giờ, có lẽ là vào một buổi sáng nắng đẹp ở Melbourne, khi đặt cuốn sách xuống và ngẩng đầu lên, tình cờ thấy một chú bồ câu vỗ cánh lướt qua bầu trời.
Giống như lúc nhỏ ngồi dưới gốc cây ngô đồng, ngẩng đầu nhìn từng cánh hoa ngô đồng nở rộ trong ánh sáng, tựa như những chú bồ câu sắp tung cánh bay xa.
Thế là tôi nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: Nếu tôi không thể tiếp tục học hành, vậy tôi có thể giúp những đứa trẻ khác có sách để đọc không?
Đời người ngắn ngủi như vậy, những cảnh đẹp mà tôi không được chiêm ngưỡng, tôi nhất định phải tìm cách để người khác thay tôi ngắm nhìn thật kỹ.
Tôi thậm chí không tiết lộ với cả chị Hà, trực tiếp lấy cớ nghỉ phép để cải trang, nặc danh đi theo tổ chức từ thiện đến các vùng nông thôn khảo sát thực tế.
Đợi đến khi khoản thù lao từ bộ phim đầu tiên về túi, công trình hy vọng ở mương Dương Thụ cũng theo đó mà khởi công. Tôi hớn hở bước xuống máy bay, nhưng không ngờ thứ đón chờ tôi lại là một cơn bão bạo lực mạng kinh hoàng.
Video quay cảnh đêm đóng máy tôi lao vào lòng Bùi Ngọc Thừa nhưng lại bị đẩy ra được lan truyền khắp mạng xã hội.
Các trang tin giải trí đồng loạt vào cuộc, đưa ra những phân tích trùng khớp một cách kỳ lạ: Tôi cố tình quyến rũ Bùi Ngọc Thừa nhưng không thành.
Cùng lúc đó, thân thế, tuổi tác và học vấn của tôi đều bị công khai.
Cư dân mạng lần theo manh mối, đào bới đời tư của tôi không còn một mảnh giáp.
Ngay giữa lúc dư luận đang xôn xao bàn tán, một đoạn video quay tại trường học bỗng dưng phát tán với tốc độ chóng mặt.
Trong khung hình, một chàng trai cao lớn tuấn tú ôm quả bóng rổ, đôi lông mày hiên ngang hơi nhướn lên: “Chị gái ư? Nhà họ Giang chúng tôi chỉ có duy nhất một vị thiên kim thôi.”
Giữa vô vàn bình luận tung hô vẻ đẹp trai của cậu ta, tôi, kẻ vừa bị khui ra là “nghi vấn thiên kim nhà họ Giang” cùng với đoạn video đính chính này một lần nữa bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
“Cừu nhân bản”, “Gái hư”, “Kẻ thất học”, “Kẻ hám danh”, “Kẻ bám đuôi”…
Vô số tin nhắn nhục mạ làm nổ tung điện thoại.
Tôi ép mình nhìn những lời độc địa đó suốt nửa tiếng đồng hồ.
Chẳng những không khiến bản thân mạnh mẽ hơn, ngược lại tôi sợ hãi đến mức không dám chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào.
Tôi lo âu đến độ không dám bật đèn, tóc rụng từng mảng lớn.
Chị Hà bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngày ngày chạy vạy khắp bộ phận quan hệ công chúng, nhưng chưa đầy hai ngày đã bị cấp trên chặn lại.
Phía sau bàn làm việc, một người phụ nữ trong bộ vest đen, dáng người thẳng tắp xoay cây bút trong tay.
Ánh mắt sau gọng kính vàng sắc sảo lạ thường: “Cô có biết, thế nào gọi là ‘Hắc Hồng’ (nổi tiếng bằng tai tiếng) không?”
Tôi á khẩu.
Trên đường về nhà, lời của Tổng giám đốc Đường cứ vang vọng bên tai: “Công ty không quan tâm cô có đầy rẫy vết nhơ hay không, chỉ cần cô có sức hút dư luận, chúng tôi sẽ mãi nâng đỡ cô. Nổi tiếng vì bị ghét cũng là nổi tiếng.”
Tôi nhìn đi nhìn lại đoạn video người phụ trách công trường gửi đến trong điện thoại, nghiến răng nói với chị Hà rằng sẽ không đính chính.
Chị Hà mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng thở dài một tiếng đầy thất vọng: “Bất chấp tất cả để nổi tiếng, có đáng không?”
Vì tôi, thì không đáng.
Nhưng vì những “chú chim bồ câu” từ mương núi đang không ngừng sải cánh bay ra ngoài kia, thì hoàn toàn xứng đáng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨