Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

HOA ĐỒNG TRONG GIÓ LẠNH – CHƯƠNG 4

14.

Sau khi quay lại trường, không hiểu sao Bùi Ngọc Thừa bắt đầu né tránh tôi, ngay cả khi chào hỏi cũng tỏ vẻ hờ hững.

Tôi cảm thấy hoang mang, nhưng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm.

Bởi vì kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, tôi chuẩn bị đón sinh nhật mười sáu tuổi của mình.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được tổ chức sinh nhật, bố mẹ tỏ ra cực kỳ coi trọng.

Ban đầu họ dự định tổ chức một bữa tiệc linh đình, nhưng vì tôi không có nhiều bạn bè, lại chẳng thích ồn ào, cuối cùng buổi lễ chỉ diễn ra dưới hình thức một bữa cơm gia đình.

Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, chiếc bàn dài trải khăn nhung phủ đầy hoa tươi, sương đọng trên cánh hoa lung linh, kiều diễm.

Tôi chắp tay lại với lòng ngập tràn ngọt ngào, nhưng nụ cười bỗng tắt lịm ngay khoảnh khắc người giúp việc bưng chiếc bánh kem chocolate trắng hạt dẻ lên bàn.

Tôi thẫn thờ buông tay, nhìn chằm chằm vào chiếc bánh tinh xảo ở giữa bàn, hốc mắt dần trở nên khô khốc.

Mẹ cầm máy ảnh đợi một lúc, ánh mắt bà chuyển từ thắc mắc sang sực tỉnh đại ngộ.

Bà lộ vẻ hối lỗi: “Xem cái trí nhớ của mẹ này!”

Bà đặt máy ảnh xuống, cẩn thận nói với tôi: “Thật xin lỗi nhé Tiểu Chu, mẹ quen tay làm vị chocolate trắng hạt dẻ mất rồi…”

Như đột nhiên nhớ ra điều gì, mẹ ngượng ngùng im bặt.

Tôi cúi đầu, không có bất kỳ phản ứng nào.

Hai tuần trước sinh nhật, mẹ hỏi tôi thích ăn bánh kem vị gì.

Tôi nói tôi chưa bao giờ được đón sinh nhật, cũng chưa từng được ăn bánh kem.

Bà đau lòng đến mức nước mắt chực trào, tôi vội vàng lật ảnh chiếc bánh kem dâu tây đã lưu trong điện thoại ra, mong chờ nói: “Cái này đẹp quá, mẹ ơi con có thể nếm thử xem nó có vị gì không ạ?”

Mẹ yêu thương xoa mặt tôi, bảo rằng tất nhiên là được.

Và rồi, bà đã tự tay làm cho tôi chiếc bánh chocolate trắng hạt dẻ, món yêu thích nhất của Giang Minh Nguyệt.

Sau lời giải thích của mẹ, sự tĩnh lặng bao trùm lấy bàn ăn.

Bố là người lên tiếng trước: “Để bố bảo thư ký đi đặt ngay một cái, sẽ giao đến sớm thôi.”

Giang Tinh Thần khoanh tay tựa vào ghế: “Thật phiền phức, chẳng phải chỉ là cái bánh thôi sao?”

Tôi vẫn không nói lời nào.

Phía đối diện, Giang Minh Nguyệt đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước tới bên cạnh tôi với tư thế thanh tao.

“Tiểu Chu,” Chị ta cúi xuống nắm lấy tay tôi, đôi mày khẽ nhíu lại như thể đang gặp phải một vấn đề nan giải, “Mẹ đã vất vả suốt hai ngày trời vì cái này đấy. Để làm chiếc bánh này, mẹ đã đặt trước thương hiệu chocolate từ sớm, ngay cả hạt dẻ cũng là nhờ dì gửi từ nước ngoài về, rồi mẹ tự tay nhặt từng hạt một.”

Chị ta nhìn tôi đầy thành khẩn: “Mẹ đã hy sinh vì em rất nhiều, em nếm thử một chút đi, đừng làm mẹ đau lòng có được không?”

Tôi ngốc, nhưng không phải là một đứa ngu đần hoàn toàn.

Mỗi chữ chị ta thốt ra đều như một nhát dao đâm thấu tim tôi.

Tôi siết chặt nắm tay, cúi đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đến chói mắt của chị ta: “Giang Minh Nguyệt, chị nhất định phải kích động tôi như thế này mới chịu sao?”

Đôi mắt trong veo của chị ta tràn đầy vẻ ngơ ngác: “Cái gì cơ?”

Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy, rút tay ra rồi đẩy mạnh chị ta: “Cút đi!”

Giang Minh Nguyệt thuận đà ngã nhào ra sau, ngã xuống sàn.

Bố mẹ kinh hô thành tiếng, Giang Tinh Thần lập tức đứng bật dậy đẩy ghế ra.

Tôi chán ghét lau đi chỗ vừa bị chị ta chạm vào: “Chị cứ luôn miệng nhấn mạnh ‘mọi năm’, ‘mọi năm’, chẳng phải là để khoe khoang rằng tất cả mọi người đều thiên vị chị sao?!”

“Giang Diệc Chu, cô có thôi đi không hả!”

Một ly nước tạt thẳng vào mặt tôi. Mắt Giang Tinh Thần đỏ ngầu, định tạt thêm lần nữa thì bị mẹ cản lại.

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt bố: “Tiểu Chu, Minh Nguyệt chỉ muốn dạy con học cách thấu hiểu cho mẹ, vậy mà con lại dùng ác ý lớn nhất để suy diễn về chị. Tính cách của con thực sự quá cực đoan rồi.”

Mẹ buồn bã lắc đầu: “Tiểu Chu, là mẹ quên lời hứa trước, sao con có thể trút giận lên người Minh Nguyệt?”

Giang Minh Nguyệt tựa vào vai Giang Tinh Thần, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ uất ức khó nói.

Tôi nghiêng đầu nhìn gia đình bốn người bọn họ, từ tận đáy lòng cảm thấy một sự bất lực và mệt mỏi rã rời.

15.

Tôi trở về phòng, ngồi bên cửa sổ khóc nức nở.

Tôi nhớ những ngày cùng cu Ngưu nhà hàng xóm lên núi gùi củi ở mương Dương Thụ, nhớ bác bí thư chi bộ làng lắc đầu đung đưa đọc thơ: “Lặng lẽ một mình lên lầu tây, trăng tựa móc câu”, nhớ đêm trước khi đi, mẹ ngồi dưới đèn khâu quần áo mới cho tôi, bố nhấp từng ngụm rượu nhỏ rồi bảo: “Hoa nhi, đi rồi thì đừng quay lại nữa.”

Bố còn nói, sau này không cho phép tôi quay lại mương Dương Thụ.

Mẹ quay mặt đi, lén lau khóe mắt. “Tại sao?”

“Đồ ngốc, quay lại là phải khổ, con không muốn đi học nữa à!”

Mẹ đưa kim không nghỉ tay: “Hai người đến hôm nay trông không phải người thường, con theo họ về, nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời.”

Tôi ngồi trên giường không đáp lại, mẹ cười tiếp lời: “Hoa nhi nhà mình sắp từ cái hố núi này vào thành phố lớn hưởng phúc rồi!”

Trong lòng tôi đau thắt lại, nói muốn đưa cả hai đi cùng.

Bố nghe xong trợn mắt quát: “Nói nhảm cái gì thế! Người ta đi tìm con gái, liên quan gì đến bọn ta? Con cứ yên tâm về đó sống cho tốt, sau này lớn rồi, đưa ta với mẹ con đi Thiên An Môn xem kéo cờ, cho bọn ta mở mang tầm mắt.”

Tôi gật đầu lia lịa, quẹt hết nước mũi vào tay áo bố.

Mặt bố đen sầm lại.

Tôi chìm đắm trong hồi ức quá lâu, gió đêm lành lạnh dần thổi tan nỗi oán hận trong lòng.

Tôi nhớ lại ánh mắt tổn thương của mẹ trước khi lên lầu, cuối cùng quyết định đi xin lỗi bà.

Tôi rón rén xuống lầu, đi đến trước cửa phòng bố mẹ.

Khi tôi lấy hết can đảm định gõ cửa, bên trong đã vang lên tiếng động.

“Bà cũng đừng buồn quá, bọn trẻ còn nhỏ, nảy sinh hiểu lầm là chuyện bình thường.”

“Không, ông Giang, ông có nhìn thấy biểu cảm của nó lúc đó không? Sau khi đẩy ngã Minh Nguyệt, nó không hề hoảng loạn hay hối lỗi, trong mắt nó chỉ có hận thù. Đứa trẻ đó thật máu lạnh, nhìn nó tôi chỉ thấy rợn người.”

“Cũng không thể nói thế được, dù sao cũng là con ruột của chúng ta.”

Mẹ khẽ thở dài: “Giá như… không có tờ giấy giám định đó thì tốt biết mấy.”

Bố không đáp lại, coi như mặc nhận.

Tôi rút tay lại, đứng sững tại chỗ như hóa đá, đôi mắt chớp một cách máy móc.

16.

Tôi dùng hết sức bình sinh bám vào tay vịn cầu thang để xuống lầu, lảo đảo chạy ra vườn sau, thu mình vào một góc tường định trốn tránh thực tại.

Màn đêm lặng lẽ bao trùm lấy tôi, khu vườn rộng lớn trở nên tĩnh mịch.

Khi tôi khóc đến mức mơ màng sắp ngủ, trong gió thoảng lại tiếng trò chuyện thấp thỏm.

“Xin lỗi, xin cậu đừng ghét tôi…”

“Chẳng phải cậu nói thích miếng ngọc này sao? Tôi bảo vệ nó rất tốt, không bị Văn Ương cướp mất…”

“Minh Nguyệt, đều là lỗi của tôi,” giọng nói kìm nén nghe sao mà quen thuộc đến thế, “đừng không quan tâm tôi.”

Tôi mở mắt nhìn sang, hai bóng người đang đứng cạnh chiếc xích đu không xa.

Dưới ánh trăng mờ ảo, dáng vẻ hèn mọn trên gương mặt chàng trai hiện lên rõ mồn một.

Giang Minh Nguyệt ngồi trên xích đu đung đưa đôi chân, giọng nói dịu dàng khó tả: “Làm sao mà không ghét cậu cho được?”

Chị ta mỉm cười nói câu đó, chàng trai sợ hãi đến mức không kịp suy nghĩ, quỳ rạp xuống bằng đôi chân vừa mới bị thương.

Mí mắt tôi khẽ giật nảy lên.

Giang Minh Nguyệt vẫn dửng dưng. “A Bùi, lúc cậu đưa Tiểu Chu về đây với dã tâm muốn tôi bị nhà họ Giang đuổi đi, cậu có từng nghĩ đến tôi không?”

Đôi mắt tôi dần mở to kinh ngạc.

“Không, không phải thế!” Bùi Ngọc Thừa cuống quýt giải thích, gần như sắp khóc đến nơi, “Tôi chỉ là, tôi chỉ muốn…”

“Muốn đợi đến lúc tôi bị nhà họ Giang bỏ rơi, rồi cậu nhảy ra cứu rỗi tôi, trở thành cứu tinh của tôi chứ gì?”

Giang Minh Nguyệt khẽ cười nhạt một tiếng.

Sắc mặt Bùi Ngọc Thừa trắng bệch, đôi môi run rẩy: “Tôi sai rồi, đều tại tôi quá đê tiện. Tôi không nên gửi tờ giấy giám định đó, xin lỗi, xin lỗi Minh Nguyệt.”

Cậu ta đỏ ngầu mắt, đẫm lệ hèn mọn ngước nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của thiếu nữ.

“Tôi đã hối hận từ lâu rồi, tôi bảo bọn họ cô lập cậu ta, bắt nạt cậu ta để trút giận cho cậu… Cậu đừng giận tôi nữa có được không, cậu bảo tôi làm gì cũng được…”

Người đó còn mấp máy môi nói thêm gì đó, nhưng tai tôi lùng bùng, không còn nghe rõ được nữa.

Trong ký ức của tôi, sau khi hai người họ rời đi, tôi, với cái đầu trống rỗng, đã ngồi đó rất lâu.

Đến khi tôi lê đôi chân tê dại, khó khăn đi về phòng, khuôn mặt của Giang Minh Nguyệt lại một lần nữa xuất hiện trước mắt.

Chị ta đầy hứng thú quan sát dáng vẻ thê thảm của tôi.

“Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Chu.”

Chỉ một câu nói đơn giản mà khiến phòng tuyến trong tôi tan vỡ hoàn toàn.

Chị ta dường như vẫn chưa thỏa mãn, nghiêng đầu cười tiếp: “Tôi cố ý gọi cậu ấy qua đây đấy, em có vui không?”

Tôi mấp máy khóe môi, tiến tới nắm lấy cánh tay chị ta, giọng nói khàn đặc không kìm chế nổi: “Tại sao?” Tại sao lại đối xử với tôi như vậy.

Nụ cười trên mặt chị ta không đổi, chị ta cúi đầu, bẻ từng ngón tay của tôi ra: “Là em tự chuốc lấy thôi.”

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, nụ cười của chị ta sâu thêm, nhưng ánh mắt lại càng lạnh lẽo: “Cứ làm một đóa hoa ngô đồng cả đời không tốt sao, tại sao lại tham lam như vậy?”

Tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Chẳng có ai dạy tôi phải đối phó với tình cảnh này như thế nào, bố mẹ ở quê chỉ nói, Hoa nhi rất tốt, ai gặp cũng sẽ thích con thôi.

Thế nhưng, thế nhưng… Bố mẹ ruột đón tôi về, giờ lại không cần tôi nữa.

Tôi không tranh giành với Giang Minh Nguyệt, cũng không so bì với chị ta, tôi chỉ trở về ngôi nhà vốn thuộc về mình, hóa ra trong mắt chị ta, đó cũng gọi là tham lam sao?

Tôi nghĩ mãi không thông.

Tôi đã khóc suốt một đêm bên cửa sổ sát đất.

Phải làm sao bây giờ hả mẹ.

Người thành phố đều không thích hoa ngô đồng ở mương Dương Thụ, mẹ ơi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!