Góc Của Chan

HỌA BÁT HỒ TÂM, NHẤT DẠ KINH HỒNG – CHƯƠNG 3

6

Tần Yến không đưa ta vào cung, mà trực tiếp đưa về phủ Tam hoàng tử.

Lúc xuống xe, vừa vặn có cơn gió lướt qua, vài cánh hoa nhỏ bay đậu lên vạt áo ta.

Ta nhặt lấy mấy cánh hoa đó, tùy ý vò nát rồi ném lên người Tần Yến đi bên cạnh, khiêu khích nhìn hắn:

“Tâm can bảo bối của Tam hoàng tử bị ta bắt nạt rồi, ngài có giận không?”

Hắn không đáp, trái lại dùng ánh mắt sâu xa nhìn ta: “Suốt bấy lâu vẫn quên chưa hỏi, Trì quốc từng có một vị Nhị công chúa, chắc là tỷ tỷ của nàng, Phủ Ninh công chúa có biết nàng ấy đã đi đâu không?”

Tay ta ở nơi hắn không nhìn thấy đột nhiên siết chặt, nhưng mặt vẫn cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

“Tỷ ta chết rồi.” Ta nhìn thần sắc trầm lãnh của Tần Yến, lại tốt bụng bổ sung thêm một câu: “Do chính tay ta giết.”

Nhị công chúa Trì Tiêm Nguyệt quả thực chết dưới tay ta.

Trước khi chết, toàn thân tỷ ấy vết thương lở loét, máu thịt bầy nhầy, trên đó đầy rẫy dòi bọ bò lúc nhúc.

Tỷ ấy bò trong đám cỏ dại nơi lãnh cung, kéo lấy ống tay áo ta, cầu xin ta hãy giết tỷ ấy đi.

Tỷ ấy nói: “Chết trong tay muội, ít nhất chặng đường cuối cùng này ta cũng được đi một cách sạch sẽ.”

Tỷ ấy dung mạo khuynh thành, nhưng trước đó, phụ hoàng của chúng ta đã dùng thân xác của tỷ ấy để lấy lòng hàng chục triều thần.

Trong số đó, có mấy kẻ cực kỳ yêu thích những thủ đoạn tàn độc không thể lộ ra ngoài ánh sáng trên giường chiếu.

Vết thương trên người Trì Tiêm Nguyệt đều từ những trò hành hạ đó mà ra.

Ta nhìn Tần Yến đang trầm mặt như nước trước mắt, mỉm cười nói: “Sao Tam hoàng tử lại quen biết Nhị tỷ của ta?”

“Mấy năm trước từng đi ngang qua đô thành Trì quốc, hữu duyên được diện kiến Nhị công chúa một lần.”

Vốn dĩ ta không mong hắn sẽ trả lời, không ngờ Tần Yến còn giải thích với ta đôi câu.

Ta lơ đãng gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Đã vậy, tiết Thanh minh năm tới, phiền Tam hoàng tử thay ta đốt thêm cho Nhị tỷ chút tiền vàng.”

Ta nghĩ Tần Yến chắc hẳn hận ta thấu xương, nhưng lại chẳng thể làm gì được ta.

Bởi lẽ hắn có dã tâm lang sói, muốn đoạt lấy ngôi vị Tần quốc này, vẫn phải dựa vào ta.

Mặc dù ta chẳng biết hắn định dựa vào ta thế nào.

Ta chỉ ở lại phủ Tần Yến một đêm, ngày thứ hai hắn đã đưa ta lên triều.

Lúc này, đoàn xe đưa tiễn của Trì quốc đã đứng sừng sững giữa đại điện.

Đào Xuân đã thay ta khoác lên bộ giá y đỏ thẫm rực rỡ, chỉ có điều khí chất hư nhược, không chút nào gánh nổi bộ y phục ấy.

Lão Hoàng đế Tần quốc ngồi cao trên ngai vàng, dùng ánh mắt khắt khe đánh giá ả, mỉa mai: “Đây là Phủ Ninh công chúa của Trì quốc sao? Sao lại nuôi dạy ra cái vẻ tiểu gia tử khí thế này?”

Chuyện ta làm khó Ngụy Nhược Vân trên phố ngày hôm qua, chắc hẳn lão đã nghe thấy từ sớm, lúc này quả thực rất biết diễn kịch.

Ta cười lạnh một tiếng, hiên ngang bước qua ngưỡng cửa.

Mọi người trong đại điện đồng loạt quay đầu lại, kinh ngạc nhìn ta.

Đào Xuân nhìn ta bằng ánh mắt vừa hoảng loạn vừa oán hận.

Ta rút roi từ thắt lưng ra, quất thẳng một roi lên vai Đào Xuân.

Ả thét lên một tiếng đau đớn, y phục trên vai rách toạc, máu rỉ ra: “Công chúa, người…”

“Ngươi còn biết bản cung mới là công chúa sao?” Ta hơi nâng cằm, nhìn ả cười lạnh: “Ngươi là cái thá gì, cũng dám mặc giá y của bản cung, mạo nhận thân phận của bản cung?”

Làm người Trì quốc, Đào Xuân tuyệt đối không dám nói ra chân tướng ta đào hôn, chỉ đành cắn răng chịu đựng sự đánh mắng nhục mạ của ta, thần sắc cực kỳ nhẫn nhục ủy khuất.

Màn kịch này diễn một hồi, lão Hoàng đế cuối cùng cũng xem đủ rồi, cười nói: “Trẫm sớm nghe danh Phủ Ninh công chúa dung mạo tuyệt thế nhưng tính khí cương liệt, hôm nay kiến diện, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Ta ngẩng đầu nhìn lão: “Hoàng thượng, bản cung dẫu có đến Tần quốc hòa thân thì vẫn là công chúa Trì quốc, không dung thứ cho một tiện tì mạo danh mình.”

Lão Hoàng đế dùng ánh mắt dị kỳ đánh giá ta, vuốt râu cười lớn: “Tính khí này của Phủ Ninh công chúa, xem ra lại khá tâm đầu ý hợp với một vị hoàng tử của trẫm.”

Chưa đợi ta kịp đáp lời, kẻ bên cạnh đã vội vã lên tiếng: “Nhi thần thấy Phủ Ninh công chúa này và Tam ca vô cùng xứng đôi.”

Kẻ này diện mục âm trầm, vận mãng bào, gọi Tần Yến là Tam ca, tám phần chính là vị Lục hoàng tử Tần Tuyên hữu dũng vô mưu kia.

Quả nhiên là hạng không làm được việc lớn.

Lão Hoàng đế lạnh lùng liếc hắn một cái, khi nhìn sang Tần Yến đứng sau lưng ta, ánh mắt lại trở nên ôn hòa như gió xuân: “Lão Tam thấy Phủ Ninh công chúa thế nào? Trẫm nghe nói, công chúa vào kinh lần này là đi cùng con?”

Tần Yến cúi đầu đáp: “Phải, Phủ Ninh công chúa bị sơn tặc bắt đi, nhi thần đi làm công vụ tình cờ gặp được nên đã cứu cô ấy.”

Lão Hoàng đế trầm ngâm suy tính: “Đã vậy, những ngày công chúa ở kinh thành cứ ở tạm trong phủ của con đi.”

Tần Yến sắc mặt như thường, cung kính hành lễ: “Nhi thần tuân chỉ.”

Tuyệt không thấy một tia tức giận hay dao động nào.

7

Ta quỳ xuống hành lễ, liếc mắt thấy vẻ đắc ý không giấu nổi trên mặt Tần An, trong lòng không khỏi cười lạnh.

Vừa định thu hồi ánh mắt, ta bỗng khựng lại khi nhìn thấy một nam tử vận bạch y, khí chất ôn nhuận đứng sau lưng hắn.

Như cảm nhận được ánh nhìn của ta, người đó quay đầu lại, mỉm cười nhã nhặn.

Ta lập tức đoán ra thân phận kẻ này, chắc hẳn chính là vị Hữu tướng Lâm Ngộ Từ, kẻ được người đời xưng tụng là “đa trí cận yêu”, thần cơ diệu toán của Tần quốc.

Trên đường trở về cùng Tần Yến, ta chau mày suy ngẫm hồi lâu.

Cho đến khi hắn cất tiếng hỏi, ta mới mỉm cười đáp: “Tam hoàng tử có biết, người mà Lâm tướng quân tâm đắc chọn làm trữ quân là ai không?”

Ánh mắt Tần Yến sắc lẹm nhìn ta như đang thầm đánh giá, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Lâm tướng xưa nay vốn đi lại thân thiết với Tần Tuyên.”

Tần Tuyên—vị Tứ hoàng tử vốn mang tiếng nhu nhược vô năng, tham hoa hiếu sắc.

Ta khẽ nhướng mày, đột nhiên tiến sát lại gần Tần Yến, đôi mắt lóng lánh sóng nước nhìn hắn chằm chằm: “Tần Tuyên có Lâm tướng chống lưng, Tần An có Bệ hạ sủng ái. Tần Yến ơi Tần Yến, ngươi chẳng có gì trong tay, lấy gì mà tranh đoạt với họ?”

Tần Yến không hề giận dữ, ngón tay thon dài của hắn khẽ nâng một lọn tóc của ta lên, quấn quýt hai vòng quanh đầu ngón tay, cười nhạt đáp: “Ta có công chúa là đủ rồi.”

Ta lạnh lùng hừ một tiếng, nửa chữ cũng không tin.

Một công chúa hòa thân như ta, trong tay không quyền không thế, có thể giúp gì được hắn?

Tần Yến chắc chắn đang bày một ván cờ lớn, mà ta chẳng qua là một quân cờ trong tay hắn.

Thế nhưng, vị thế giữa quân cờ và kẻ cầm cờ, biết đâu sẽ có lúc đảo ngược.

Lão Hoàng đế sắp xếp cho ta ở trong phủ Tam hoàng tử, ý tứ đã quá rõ ràng: đối tượng hòa thân lần này chính là Tần Yến.

Trong kinh thành Tần quốc lời ra tiếng vào không ngớt, kẻ thì bảo ta bị sơn tặc bắt đi, sớm đã mất đi sự trong trắng.

Nếu vị hoàng tử nào rước ta về, coi như kẻ đó đã tự tay chặt đứt con đường kế vị ngai vàng.

Thế nhưng lão Hoàng đế vẫn nhất quyết ấn định ta cho Tần Yến, xem ra lão đã sớm không còn dung thứ nổi đứa nhi tử này nữa rồi.

Ta nhâm nhi một quả nho, ngước mắt thấy Tần Yến đạp gió lướt nguyệt mà đến.

Hắn đứng trước mặt ta, lãnh đạm nói: “Nghe người hầu báo lại, hôm nay trong phủ khiêng ra một cái xác.”

“Là Đào Xuân.” Ta lười biếng đáp, “Ả to gan lớn mật, dám vọng tưởng thay thế thân phận công chúa của ta, tự nhiên là không thể giữ lại.”

Đào Xuân là do chính tay ta giết.

Trước khi vặn gãy cổ ả, ta ghé sát tai ả thì thầm: “Ngươi nghe lệnh Hoàng hậu đẩy Trình Thu xuống giếng cạn, có từng nghĩ mình cũng sẽ có ngày hôm nay chưa?”

Ả trợn tròn mắt nhìn ta, rồi thân hình mềm nhũn đổ gục xuống.

Lan Nhược đứng bên cạnh run rẩy như cầy sấy.

Ta lấy khăn tay lau vết máu vương trên ngón tay, khẽ cười: “Gọi người vào đây, đem xác ả vứt ra ngoài.”

“Công… công chúa…” Giọng Lan Nhược run bần bật.

Ta liếc nhìn ả một cách lạnh lẽo: “Ngươi còn chưa đi, hay là muốn cùng Đào Xuân lên đường?”

Xác của Đào Xuân bị quăng ra bãi tha ma ngoài thành.

Thấy Tần Yến cứ nhìn mình chằm chằm không rời mắt, ta cười: “Tam hoàng tử đừng nhìn ta như vậy. Biết đâu ngày sau, cổ của ngài cũng sẽ gãy trong tay ta y như ả vậy thôi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!