Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIỌT NƯỚC MẮT ĐẾN MUỘN – CHƯƠNG 4

19

Trên bàn ăn, Hạ Du ngồi bên cạnh tôi.

Cô ta lấy vài hộp cơm từ trong túi xách ra, vừa mở ra vừa nói: “Đây là mẹ tự tay làm, mọi người nếm thử đi.”

Nói xong, cô ta lại liếc nhìn tôi một cái, nhỏ giọng nói: “Mẹ biết cậu đến, nên đặc biệt làm cá khô.”

Tôi nhìn những miếng cá khô vàng ươm được đặt trước mặt mình, tâm trí dường như chợt bay về một mùa hè nào đó.

Khi đó, gia đình tôi còn rất nghèo, mẹ tôi tan làm về mỗi ngày đều nhặt những lá rau mà người ta vứt đi, rồi lựa chọn mang về nấu cho chúng tôi ăn.

Ao ở làng bên cạnh tháo nước, chủ ao thu những con cá lớn, những con cá nhỏ còn lại thì để mọi người tùy ý nhặt.

Khi đó anh tôi còn nhỏ, chỉ dẫn tôi nhặt về rất nhiều con cá nhỏ.

Khi về đến nhà, cả người chúng tôi đều dính đầy bùn đất.

Mẹ tôi vừa tức giận vì chúng tôi còn nhỏ đã lén lút ra sông, nhỡ có chuyện gì thì sao?

Vừa bất lực, quay lưng lại lén khóc.

Tối hôm đó, mẹ tôi nấu cho chúng tôi món canh cá tươi.

Những con cá nhỏ còn lại thì được ướp muối, làm cá khô cho chúng tôi.

Những miếng cá khô hồi đó thật sự rất ngon, mằn mặn, giòn tan.

Tôi đã từng nghĩ cả đời này tôi sẽ không ăn ngán.

Vậy mà tôi đã lâu lắm rồi không ăn lại nữa.

Và cũng không muốn ăn nữa.

Chỉ là trên bàn ăn họ cứ nhìn chằm chằm vào tôi, như thể nếu tôi không ăn thì tôi vẫn đang trách móc họ vậy.

Ông Hạ khuyên nhủ: “Ăn đi con, trước đây con không phải rất thích ăn món này sao? Mấy năm đầu con mới về nhà, mẹ con còn muốn học làm đấy.”

Tôi ngước mắt nhìn bà Hạ, bà ấy dường như cũng không ngờ ông Hạ lại đột nhiên nói như vậy, vẻ mặt thoáng chút bối rối, sau đó lại khó xử quay đầu đi.

Thật ra tôi rất ghét những chuyện như thế này.

Sự quan tâm cố ý đột ngột, chỉ khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tôi gắp một miếng cá, nuốt xuống.

Ông Hạ cười liên tục hai tiếng, không khí trên bàn ăn dường như cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.

20

Từ sau khi bị bệnh, khẩu vị của tôi trở nên rất tệ, chỉ ăn được một chút đồ ăn.

Bát cơm đầy ắp những món ông Hạ gắp cho tôi.

Tôi nhìn thấy có chút buồn nôn theo bản năng.

Sợ thật sự sẽ nôn ra, tôi không ăn nữa.

Ăn xong, bánh sinh nhật được mang lên.

Lần này có chút khác biệt, không còn là chiếc bánh “Chúc mừng sinh nhật con yêu” mơ hồ như trước.

Mà là đặt riêng hai chiếc bánh.

Trên mỗi chiếc đều viết tên của chúng tôi.

Hạ Du.

Hạ Dự.

Vô vị.

Có lẽ để thể hiện sự quan tâm đặc biệt dành cho tôi, ông Hạ vội vã cắt một miếng bánh đầy đặn, đưa cho tôi đầu tiên:

“Ba nhớ con trước đây thích ăn xoài nhất đúng không.”

Mùi xoài vàng tươi, được cắt vuông vức khiến tôi muốn nôn.

Tôi nói: “Ông nhớ nhầm rồi, tôi đã không thích ăn xoài từ lâu rồi.”

Bàn tay ông Hạ cầm chiếc bánh cứng lại: “Vậy đổi món khác nhé?”

Món khác chỉ có chiếc bánh có tên Hạ Du.

Tôi không có hứng thú với cả hai chiếc bánh.

Thế là tôi đứng dậy định đi: “Không cần đâu, mọi người ăn đi, tôi còn có việc.”

Nhưng cổ tay lại bị Hạ Duy nắm lấy: “Em cố ý phải không?”

Tôi không hiểu.

“Em có việc gì, không thể đợi ăn xong bữa cơm này rồi đi? Em cố ý tỏ vẻ khó chịu cho ai xem?”

Dường như không suy nghĩ, anh ta lại có chút bắc mắc: “Sao em lại gầy đi nhiều như vậy?”

Tôi cúi mắt rút tay ra, thậm chí không có cả ham muốn cãi nhau với anh ta.

Tôi nói: “Anh nói đúng, lần sau nhớ đừng tìm một người gây mất hứng như tôi nữa.”

Chỉ là khi buông tay, tôi lại không tránh khỏi nhìn thấy vết sẹo uốn lượn trên lòng bàn tay Hạ Duy.

Trông thật xấu xí.

Ông Hạ muốn can ngăn, nhưng lại không kìm được ho khan, mặt đỏ bừng: “Hạ Duy! Xin lỗi em gái con đi.”

Không khí bỗng trở nên yên lặng.

Tôi không ngờ sau bao nhiêu năm, mình lại trở nên có chút quan trọng như vậy.

Hạ Duy ngồi bất động trên ghế, ngước mắt nhìn tôi.

Sợ không chờ được anh ta mở lời, tôi nói: “Không cần đâu, lần sau nhớ tránh xa người như tôi là được rồi.”

21

Khi tôi ra ngoài, Hạ Du bất ngờ đuổi theo, gọi tôi từ phía sau, cô ta nhỏ giọng nói: “Giang Dự, tôi xin lỗi.”

Tôi khựng lại một chút, giả vờ như không nghe thấy.

Không ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Hôm nay trời vẫn đẹp.

Trong xanh không một gợn mây.

Tôi đi ngang qua một tiệm bánh, chọn một chiếc bánh sô cô la.

Rồi lái xe đến nghĩa trang.

Có một người đang đứng trước mộ anh tôi.

Là mẹ tôi.

Bà ấy đang đợi tôi.

Nhưng tôi chỉ đứng dưới gốc cây to rậm rạp gần nghĩa trang một lúc, chứ không bước tới.

Khi anh trai tôi vừa mất, mẹ tôi rất hận tôi.

Bà không cho tôi tham dự tang lễ của anh, mắt đỏ hoe chất vấn tôi: “Tại sao người chết lại không phải là mày?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Tôi cũng thật sự rất mong người chết là tôi.

Nhưng tôi lại không chết.

Sống không nổi, trong một thời gian dài, tôi luôn lén lút đi thăm bà.

Bà ấy cũng luôn buông lời cay nghiệt với tôi.

Những lời mắng nhiếc khó nghe, độc địa đó, tôi khó mà tưởng tượng được là thốt ra từ miệng mẹ tôi.

Nhưng khi đó tôi vẫn cảm thấy tội lỗi.

Cho đến khi chuyện đoạn ghi âm bị bại lộ, tôi rời khỏi nhà họ Hạ, đi tìm mẹ tôi.

Hôm đó mưa rất to, tôi đứng trước căn nhà lầu thấp bé đó rất lâu, mẹ tôi mới mở cửa cho tôi.

Tôi bật máy ghi âm cho bà nghe, giọng run run: “Mẹ, con có bằng chứng rồi, con có thể đi kiện cô ta, con sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.”

Vẻ mặt mẹ tôi hoảng hốt trong giây lát, sau đó, bà như hạ quyết tâm, giật lấy chiếc máy ghi âm trên tay tôi, ném mạnh xuống đất.

Chiếc máy ghi âm vỡ tan tành.

Tôi cảm thấy trái tim mình cũng vỡ tan theo.

Tôi thậm chí không có đủ sức lực để nhặt chiếc máy ghi âm đó lên ngay lập tức, chỉ hỏi bà: “Tại sao? Mẹ?”

Vẻ mặt mẹ tôi lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn đường mờ ảo ngoài cửa.

Bà nói: “Đủ rồi, mày hại anh mày vẫn chưa đủ sao? Mày nhất định phải hại chết tất cả người trong nhà này thì mới vừa lòng sao?”

Thế là tôi không nói được gì nữa, mà từ từ ngồi xuống, nhặt từng mảnh vỡ của chiếc máy ghi âm.

Tôi rời khỏi đó trong sự chật vật.

22

Tôi đã từng muốn lật lại vụ án của anh trai tôi để xét xử lại.

Đó là một việc không hề dễ dàng.

Nhưng may mắn là có Phó Tử Ý ở bên cạnh tôi, anh ấy giúp tôi thu thập bằng chứng, dùng mối quan hệ của mình để tìm luật sư giỏi nhất, giúp tôi tìm cách.

Chúng tôi đã suýt chút nữa thành công.

Nhưng cuối cùng tại tòa, luật sư bên kia lại ung dung lấy ra tờ giấy bãi nại có chữ ký của mẹ tôi.

Cho đến tận hôm nay, khi nhớ lại cảnh tượng đó, tôi vẫn cảm thấy kinh hoàng.

Kinh hoàng hơn cả việc bị đâm một nhát.

Trước đó, tôi luôn nghĩ mẹ là người thân thiết nhất, là người có thể dựa dẫm cả đời trên thế gian này.

Nhưng hiện thực lại tát tôi một cái đau điếng.

Bà ấy đã ký vào tờ giấy bãi nại.

Lý do đơn giản chỉ là, nếu truy cứu đến cùng, Hạ Du cũng không thể thoát khỏi liên can.

Mẹ tôi nói: “Tao chỉ có một đứa con gái là Tiểu Du thôi, mày có thể buông tha cho con bé được không?”

Tôi câm nín, câu nói “Con cũng là con gái của mẹ” lẫn với máu tanh ngọt trong cổ họng, cùng nhau nuốt xuống.

Hiện thực thật tàn nhẫn, chúng tôi không có quan hệ máu mủ.

Anh trai tôi đã làm anh tôi mười tám năm, nhưng trên pháp luật, tôi vẫn không được coi là người thân của anh ấy.

Người ba bạo lực của tôi đã chết từ mấy năm trước.

Thế là trên thế giới này, người thân của anh tôi chỉ còn lại mẹ tôi và Hạ Du.

Họ không truy cứu, tôi không có cách nào đối với họ.

Sau này trước mộ anh tôi, mẹ tôi cuối cùng cũng không còn hận tôi nữa, bà nói với tôi: “Dừng lại đi con. Người sống thì vẫn phải sống tiếp.”

Tôi ngơ ngác nhìn bà, như thể lần đầu tiên tôi biết bà là ai.

Dừng lại ư?

Một từ ngữ thật nực cười.

Một sinh mệnh tươi trẻ như anh tôi, một tương lai tươi sáng như vậy, đến cuối cùng chỉ đáng giá một câu “dừng lại” sao?

Một cái cớ thật ích kỷ.

Tại sao người phải “dừng lại” lại là cuộc đời của anh tôi?

23

Quá khứ là một món nợ cũ nát không thể nào xóa bỏ.

Tôi có chút hối hận vì ra ngoài không xem lịch.

Hôm nay như bị trúng tà, một người rồi hai người, lần lượt xuất hiện.

Nhưng tôi không muốn đối phó với bất kỳ ai trong số họ.

Mặt trời trên cao dần lặn về phía tây.

Mẹ tôi đợi từ chiều đến lúc hoàng hôn.

Tôi biết bà đang đợi tôi đi tới, đợi tôi cúi đầu trước.

Giống như vô số lần trước đây.

Không có người mẹ nào nói lời xin lỗi với con cái.

Vì mẹ đã rất vất vả, nên không thể quá khắt khe.

Mẹ tôi cũng sẽ không nói xin lỗi, cách làm hòa của bà là làm cho tôi một bữa cá khô, rồi nói chuyện với tôi.

Mọi chuyện cứ thế mà cho qua.

Nhưng lần này, tôi ở bên cạnh bà ấy đợi từ chiều đến lúc hoàng hôn.

Tôi không đi tới.

Tôi không có cách nào để chỉ trích mẹ tôi, nhưng tôi cũng thật sự không có cách nào để tha thứ cho bà.

Cuối cùng mẹ tôi vẫn rời đi.

Tôi trốn sau gốc cây to, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt với bà trong lòng: “Tạm biệt mẹ.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!