Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
34
Ngày thứ hai.
Thanh Dao quận chúa vẫn chưa tìm đến ta.
Nghe đâu Thái tử đã làm thì làm cho chót, trực tiếp đi cầu xin Hoàng thượng ban hôn.
Trong cung vì chuyện này mà xôn xao bàn tán.
Tuy Hoàng thượng chưa chính thức hạ chỉ, nhưng về thái độ đã có phần nghiêng về việc tác thành cho Thái tử và Thanh Dao quận chúa.
Thế là, chỉ trong một đêm, Thanh Dao quận chúa từ kẻ tính kế đã trở thành vị Thái tử phi tương lai.
Tạ Thuyền kể: 「Nàng ta còn chạy đi giải thích với Hoàng thượng, nói rằng chuyện giữa mình và Thái tử chỉ là hiểu lầm. Nhưng Thái tử lại chẳng thèm nhắc đến những thứ đó, một mực khẳng định mình và nàng ta là lưỡng tình tương duyệt.」
Ta cầm miếng bánh đường lê mà Tạ Thuyền đặc biệt sai người xếp hàng mua về, khẽ cắn một miếng: 「Vậy Hoàng thượng tin ai?」
「Nàng đoán xem?」 Ta suy nghĩ một chút, vừa ăn vừa nói: 「Ta đoán là Hoàng thượng chẳng tin ai cả, Ngài chỉ tin vào đôi mắt của chính mình thôi.」
Sự tình đã phát triển đến nước này, ta thực sự tò mò, vị Quận chúa kia dù có “Hệ thống Đoàn sủng” trong tay, liệu có thể xoay chuyển cả ý chí của bậc quân vương?
Thế nhân sủng nàng, ái nàng, nhưng chuyện này lại chạm đến tôn nghiêm của hoàng thất.
Thân mật với Thái tử trước bàn dân thiên hạ, sau đó lại không thừa nhận, Hoàng thượng sẽ nghĩ sao?
Vị Quận chúa kia e là phải bận rộn một phen rồi.
Đang lúc tâm trí ta bay bổng, Tạ Thuyền bỗng nhiên ghé sát lại.
Hắn vươn đầu ngón tay hơi lạnh, quệt đi mẩu vụn đường vương nơi khóe môi ta, rồi đưa vào miệng mình, khẽ chép môi: 「Chà, ngọt thế này sao?」
Ta liền nhét thẳng một miếng vào miệng hắn, mỉm cười nói: 「Đã nhớ kỹ hương vị này chưa? Thẩm Thụy Thụy thích ăn ngọt, càng ngọt càng tốt.」
Khẩu vị của Tạ Thuyền vốn thanh đạm.
Hắn chỉ cần chạm một chút cay thôi là sẽ đỏ mặt tía tai, ho sặc sụa.
Nhưng ta từ nhỏ đã thích cả ngọt lẫn cay.
Hắn chiều ta, liền phái người đến Hồng Tân Phường ở phía Tây thành mua đồ ăn. Mua một lần là bày đầy nửa bàn tiệc, chỉ để một mình ta ăn.
Ta cảm thấy, hắn không phải đang nuôi nương tử… mà là đang nuôi một chú heo con.
Tạ Thuyền ăn hết miếng bánh lê ta ép hắn.
Đôi môi mỏng mấp máy, ngữ khí nghe có vẻ ghét bỏ, nhưng độ cong nơi khóe môi lại vô cùng sủng ái: 「Nhớ thì nhớ rồi. Có điều theo tiểu gia thấy, nàng không nên gọi là Thẩm Thụy Thụy… mà nên gọi là “Hũ Đường” mới đúng.」
Nhìn nụ cười đẹp như tranh vẽ của hắn, ta thầm nghĩ: Nếu cứ có thể ngọt ngào mãi thế này thì tốt biết mấy.
Nhưng những ngày tháng ấy chẳng kéo dài được bao lâu…
35
Bốn ngày sau.
Thanh Dao quận chúa đến rồi.
Kiếp này, nàng ta không sai ảnh vệ ám sát ta nữa, cũng không tìm đủ mọi cách ép ta uống độc dược.
Nàng ta khoác trên mình bộ gấm vóc lộng lẫy, giữa vòng vây của đám cung nhân, đường hoàng bày giá đến biệt uyển của Tạ Thuyền.
Khi chạm phải ánh mắt ta, nàng ta khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười vừa cao ngạo vừa mang ý vị cợt nhả: 「Ngươi chính là Thẩm Dung Dung xuất thân lầu xanh sao? Ngươi tưởng rằng sau khi trọng sinh là có thể đấu thắng được ta à?」
Ta khẽ nhướng mày.
Dù trong lòng chấn động dữ dội, nhưng ánh mắt ta vẫn thản nhiên nhìn nàng ta.
Theo kinh nghiệm từ những kiếp trước, nàng ta tuy có hệ thống nhưng không hề biết chuyện ta trọng sinh.
Vậy mà bây giờ, nàng ta lại biết sao?
36
Ta bắt đầu cẩn thận suy ngẫm lại tâm lý của nàng ta.
Rồi ta bắt đầu phản tỉnh: Không ổn, biểu cảm của mình không đúng.
Ta không nên quá bình thản, nàng ta sẽ nghi ngờ mất.
Phải biểu hiện sự chấn kinh một chút mới phải.
Thế là, ta đối diện với Thanh Dao quận chúa, trưng ra một khuôn mặt đầy vẻ sửng sốt: 「Ngươi… ngươi nói cái gì…」
Quả nhiên, Thanh Dao quận chúa lúc này mới hài lòng mà cười nhạt: 「Hừ, Thẩm Dung Dung, ngươi đừng có tự làm ra vẻ thông minh nữa.」
Nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng ta, ta biết ngay: Màn kịch của ta, nàng ta đã tin rồi.
Chuyện này quả thực phải nhờ công lao của những năm tháng làm kẻ thế thân bên cạnh Thái tử.
Dù lúc đó màn biểu diễn của ta rất đơn điệu, chỉ là diễn cảnh ngủ thôi, nhưng suy cho cùng, đó cũng coi như là một kiểu rèn luyện vậy…
Ngay lúc đó, ta nhìn thấy Thái tử đang đứng cạnh nàng ta.
Phó Uyên thế mà lại theo nàng ta xuất cung đến tận đây?
Ta là kẻ thế thân cũ, Tạ Thuyền là tình địch của người.
Ta thấy, dù người theo vị Quận chúa này đến để tìm Tạ Thuyền hay tìm ta, thì đó cũng chẳng phải chuyện mà một người có đầu óc bình thường có thể làm ra được.
Thái tử e là… trong đầu lại bị người ta dội thêm mười mấy cân nước rồi chăng?
Ta và Phó Uyên đối mắt với nhau, ta hành lễ một cách đầy ẩn ý: 「Thái tử điện hạ.」
Phó Uyên nhìn ta, ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng lại mím môi gọi ta một tiếng: 「A Dao…」
Ta hơi sững sờ, có phần không thể tin nổi.
Nhưng rất nhanh, ta đã phản ứng lại được, quay sang nhìn Thanh Dao quận chúa: 「Ngươi đã nói cho hắn biết rồi sao?」
Quận chúa nhếch môi.
Nàng ta mang gương mặt vốn thuộc về ta, lộ ra một nụ cười vừa thuần khiết vừa vô tội: 「Thái tử ca ca đối tốt với ta như
vậy, ta sao nỡ lòng lừa dối huynh ấy? Ngược lại là ngươi, ngươi ở bên cạnh Thái tử ca ca lâu như thế, mắt thấy Thái tử ca ca động tình sâu sắc với mình mà vẫn luôn giấu giếm chân tướng. Thẩm cô nương, tâm địa của ngươi thật là sắt đá quá đi.」
Chỉ trong vài ba câu nói, kỹ thuật đổ lỗi của nàng ta đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.
37
Phải rồi, thực ra ta biết chứ.
Bạch nguyệt quang của Thái tử, thực chất chính là ta.
Nhưng sau khi trở thành Thẩm Dung Dung, ta chỉ muốn cứ thế mà sống tiếp, chưa từng nghĩ đến việc sẽ nói cho người biết…
38
Ta xuất thân từ cửa tướng, tự nhỏ đã giỏi thuần ngựa.
Gặp gỡ Thái tử là vào năm ta mười tuổi, trong một lần thu tiệc săn bắn.
Đám người lớn đều vào sâu trong rừng săn mãnh thú, còn những hoàng tử công chúa nhỏ tuổi thì ở cùng đám con em võ tướng như chúng ta.
Chúng ta chỉ cưỡi ngựa nhỏ, tùy tiện săn vài con vật hiền lành làm niềm vui là được.
Thái tử thuở thiếu thời vốn yếu ớt, không giỏi cung xạ.
Nhưng vì mang danh đích tử, chàng bị Hoàng hậu nương nương giáo huấn nghiêm khắc, việc gì cũng phải tranh giành đứng đầu.
Người khi ấy mười hai tuổi, dáng người gầy yếu trắng trẻo.
Người cưỡi lên một con cống mã tính tình hung dữ.
Con ngựa ấy thấy Phó Uyên yếu ớt liền giở thói bắt nạt, chẳng mấy chốc đã hất văng khiến nửa thân người treo lủng lẳng dưới bụng ngựa.
Thế nhưng vốn tính hiếu thắng, người không thốt lấy một lời cầu cứu, chỉ nghiến chặt răng, nắm chặt dây cương không chịu buông tay.
Ta có kinh nghiệm, biết rằng một khi bị ngựa kéo lê, tính mạng sẽ lâm nguy.
Cha ta từng dạy: Võ tướng một lòng, sinh ra là để trung quân, hộ quân. Phó Uyên là Thái tử, là quân vương tương lai.
Thế là, ta dùng kỹ thuật thuần ngựa cha dạy, cứu người vào giờ khắc sinh tử.
Gió thu vi vút, trên tay, trên cánh tay người đầy những vết máu.
Ta đưa cho người một hũ thuốc, loại thuốc trị ngoại thương cực tốt mà cha ta chỉ dùng khi ra trận.
Vậy mà người lại giấu đi, không nỡ dùng…
Từ đó, ta nhạy cảm nhận ra ánh mắt Phó Uyên nhìn mình đã khác.
Người bắt đầu học theo người khác, hạ thấp giọng điệu lạnh lùng mà gọi ta là 「A Dao」.
Người thường xuyên tặng ta trâm cài trang sức, bánh trái tinh tế đang thịnh hành trong kinh.
Ở trong cung, gặp được ta một lần rất khó, nhưng mỗi khi ta vào cung chơi, bao giờ cũng “vô tình” chạm mặt người.
Người nhìn ta, ánh mắt mang theo sự kỳ vọng, lấp lánh như đang ngắm nhìn vầng trăng sáng.
「A Dao, sau khi lớn lên, nàng có muốn làm Thái tử phi không?」 Người từng hỏi ta như vậy.
Lúc đó Thái tử đứng trên thành lâu cao vút, sau lưng là tường cung tráng lệ và ánh hoàng hôn xa xăm.
Người trông thật cô độc, như thể có những cuốn sách đọc mãi không hết, những thứ phải học mãi không xong.
Khi hỏi ta, giọng người hơi khàn, đầy vẻ cẩn trọng.
Người dường như đang cầu xin ta… cầu xin ta bước vào chiếc lồng giam này để cứu người, để bầu bạn cùng người.
Nhưng ta lại nhìn về phía ráng hồng rực rỡ phương Tây, nhớ về một thiếu niên hồng y kiêu ngạo như ngọn lửa.
Ta mỉm cười nói với Thái tử, ôn hòa nhưng đầy quyết tuyệt: 「Ta không làm Thái tử phi. Sau này ta phải gả cho Tạ Thuyền. Tạ Thuyền sẽ kế vị tước hầu, ta muốn làm Hầu phu nhân.」
Kể từ khắc đó, ánh sáng trong mắt Phó Uyên vụt tắt.
Người trở nên cô độc lạnh lẽo hơn, đôi mắt dường như luôn vương vất một nỗi âm u không thể xua tan.
Cho đến tận sau này, ta trở thành Thẩm Dung Dung, được người ta mua ra khỏi lầu xanh, lại lấy thân phận cầm kỹ mà vào Đông Cung của người.
Bề ngoài, ta là thế thân của Thanh Dao quận chúa.
Nhưng thực chất, ta lại đang làm thế thân cho chính bản thân mình.
Thật nực cười làm sao?
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨