Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ THU ĐỢI TRĂNG SÁNG – CHƯƠNG 3

10

Nhiều tháng trước, Tô Thanh Dao lên núi dâng hương thì bị sơn tặc bắt cóc.

Ngay cả khi Thái tử đích thân ra tay cũng bặt vô âm tín.

Người đời đều ngỡ nàng ta đã hương tiêu ngọc vẫn, thi cốt không còn. Thế mà giờ đây, nàng ta lại dẫn theo một toán thủ lĩnh sơn tặc về kinh thành chịu sự chiêu an.

Họa phỉ làm triều đình đau đầu bấy lâu nay, lại bị một thiếu nữ mười sáu tuổi giải quyết gọn gẽ.

Từ triều đình đến dân gian đều bàn tán xôn xao: 「Tại sao lũ thủ lĩnh hung thần ác sát kia lại nghe lời nàng ấy?」

「Vì sao Thanh Dao quận chúa nhìn có vẻ liễu yếu đào tơ mà lại mưu lược can trường đến vậy?」

Thiên cổ kỳ án trong mắt thế gian, lại được kẻ trọng sinh nhiều kiếp như ta giải đáp: Bởi trong tay Tô Thanh Dao có một bảo vật nghịch thiên, gọi là “Hệ thống Đoàn sủng”.

Chỉ cần nàng ta muốn, nàng ta có thể khiến tất cả mọi người trên thế gian này đều cưng chiều, luyến lưu mình.

Nàng ta vốn không mang huyết thống hoàng gia.

Năm xưa Tô tướng quân anh dũng đền nợ nước, Tô phu nhân cũng tuẫn tiết theo tướng công.

Tô gia chỉ còn lại một trẻ mồ côi.

Hoàng thượng thương xót nên đặc cách phong làm Quận chúa, nuôi dưỡng trong cung như con đẻ.

Thái tử sủng nàng, sủng đến mức tâm tâm niệm niệm muốn cưới vị muội muội không cùng huyết thống này làm Thái tử phi.

Các nương nương hậu cung, các hoàng tử khác đều cưng chiều nàng ta hết mực.

Trong mắt thế gian, nàng ta là tuyết trên đỉnh núi, là trăng sáng trên trời.

Nhưng chỉ có ta biết, nàng ta không xứng.

Nàng ta là giả.

Ta mới thực sự là Tô Thanh Dao.

Nực cười thay, năm đó nàng ta từ đâu xuất hiện, chiếm lấy thân xác ta, đoạt lấy danh phận của ta.

Mà giờ đây, ta lại phải trở thành kẻ thế thân cho chính bản thân mình…

11

Năm ta mười ba tuổi, phụ thân tử trận, mẫu thân cũng lâm bệnh nặng không gượng dậy nổi.

Trước lúc lâm chung, bà nhìn ta với ánh mắt dịu dàng mà đầy hối lỗi: 「Dao Dao ngoan, nương phải đi tìm cha con đây. Sau này nếu có ai ức hiếp con, hãy đi tìm Tạ Thuyền. Hắn là phu quân tương lai của con… hắn sẽ bảo vệ con.」

Sau đó, ta khóc lóc om sòm trước linh sàng của nương.

Ta không cho họ hạ huyệt, thậm chí còn muốn cạy nắp quan tài.

Nương ta sinh thời yêu cái đẹp, ta không muốn bà bị vùi trong lớp đất đen tối tăm, đầy sâu bọ đục khoét.

Mới đầu, người ta khuyên ta nén bi thương, thương xót cho ta.

Nhưng sau đó ta quấy phá quá dữ dội, bắt đầu có tiếng xì xào: 「Cứ thế này thì lỡ mất giờ lành nhập táng mất.」

「Haiz, đường đường là nữ nhi của tướng quân, sao lại không hiểu chuyện như thế chứ?」

Tiếng khóc của ta bỗng nghẹn lại.

Giữa lúc ta thấy uất ức tột cùng, một thiếu niên dáng người cao ráo đứng chắn trước mặt ta.

Hắn tuấn tú vô ngần, giữa đôi mày mang theo nét phóng khoáng, kiêu ngạo bẩm sinh.

Hắn ngước đôi mắt thanh tú nhìn mấy kẻ kia, giọng nói lanh lảnh đầy ý mỉa mai: 「Anh linh của Tướng quân và Phu nhân còn tại thượng, các vị đến tế bái lại dám lén lút nghị luận cô nhi của người, tiểu gia ta muốn hỏi mấy vị đại nhân, hành vi này của các người gọi là “hiểu chuyện” đấy sao?」

Cả sảnh đường im phăng phắc.

Tạ Thuyền khi đó mới mười bốn tuổi, hắn cởi bỏ bộ hồng y thường ngày, khoác lên mình lớp áo tang trắng muốt.

Hắn nắm tay ta, đứng trước mặt các vị đại viên nhất phẩm, một câu “tiểu gia”, hai câu “tiểu gia”, khí thế ngang tàng khiến bọn họ không thốt nên lời, đành phải cúi đầu xin lỗi ta.

Tạ Thuyền cúi xuống, nâng lấy mặt ta, khẽ thở dài: 「…Đúng là đồ mít ướt.」

Vị thiếu niên vốn dĩ ngang tàng ấy, thế mà lại nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta: 「Nương và cha ngươi hợp táng là tâm nguyện của bà. Sau này họ sẽ hóa thành cành hoa, ngọn cỏ, hay những làn gió mát. Nếu một ngày gió thoảng qua cửa sổ mang theo hương hoa, ấy là họ về thăm ngươi đấy.」

Ngón tay hắn hơi lạnh như tuyết đầu mùa, giọng nói cũng chẳng ấm áp là bao, nhưng ta cảm nhận được sự dịu dàng vụng về trong mắt hắn.

Cuối cùng ta cũng gật đầu, không quấy khóc nữa.

Ta nhìn từng lớp đất lấp dần linh cữu của mẫu thân.

Từ khắc đó, ta biết, ta chỉ còn lại Tạ Thuyền.

Lễ tang kéo dài đằng đẵng, ta kiệt sức, chẳng muốn tìm ai ngoài hắn.

Tạ Thuyền cõng ta trên lưng về phủ.

「Tạ Thuyền, nương ta từng nói nam nữ thụ thụ bất thân.」

「Muội không được thân thiết với kẻ khác, nhưng… có thể với ta.」 Hắn nói đến vế sau thì giọng nhỏ dần, rồi bỗng xoay chuyển thái độ, mang đầy vẻ đe dọa: 「Sau này muội cũng chỉ được phép thân thiết với mình ta thôi đấy.」

Tim ta khẽ run rẩy: 「Tạ Thuyền, huynh còn chưa làm phu quân của ta mà đã bá đạo thế sao?」

Hắn cuống quýt: 「Hử? Sao thế, chẳng lẽ muội không muốn gả cho tiểu gia này nữa à?」

「…」

Muốn chứ.

Lúc đó ta đã định đáp lời hắn như vậy, nhưng vì quá mệt, ta lịm đi trên lưng hắn lúc nào không hay.

Đến khi tỉnh lại… mọi thứ đã đổi thay.

Linh hồn ta tỉnh dậy trong một thân xác khác.

Ta đã trở thành Thẩm Dung Dung.

12

Thẩm Dung Dung thật sự đã chết rồi, chết trong lầu xanh ngay trước ngày phải tiếp khách.

Thực ra nếu nàng ta đợi thêm chút nữa thôi, sẽ giữ được sự trong trắng, được người ta mua về làm cầm kỹ, rồi vài năm sau sẽ được tiến dâng vào Đông Cung.

Đáng tiếc, người vào Đông Cung cuối cùng lại là ta…

13

Ta và kẻ mạo danh “Thanh Dao quận chúa” kia đã giằng co suốt mấy kiếp rồi.

Nhờ vào sự trợ giúp của “Hệ thống Đoàn sủng”, nàng ta dường như biết được sự tồn tại của ta, và coi ta là mối đe dọa lớn nhất.

Hai kiếp đầu không hiểu bài vở của nàng ta nên ta bay màu rất nhanh.

Từ kiếp thứ ba, ta bắt đầu học cách ẩn mình chờ thời.

Việc trọng sinh nhiều lần giúp ta ngày càng thấu hiểu vị “Quận chúa” kia hơn.

Ta phát hiện ra, nàng ta thích Tạ Thuyền.

Nàng ta muốn chiếm lấy thân phận của ta để gả cho người trong mộng của ta.

Thực không thể không cảm thán, trên đời lại có kẻ mặt dày tâm hiểm đến nhường này.

Lẽ dĩ nhiên, ta quyết không để nàng ta toại nguyện.

Ta bắt đầu âm thầm tính toán: Mỗi lần trọng sinh, thời gian đều quay ngược về những ngày ta làm kẻ thế thân trong Đông Cung.

Mà mối thâm giao giữa Tạ Thuyền và Thái tử vốn chẳng sâu đậm.

Cơ hội duy nhất chính là một lần hắn vì chiến sự Phương Nam mà đến Đông Cung tìm Thái tử.

Thế nên, ở mỗi một kiếp, ta đều chọn đúng thời khắc chuẩn xác nhất để “trượt chân” ngã xuống từ tiểu lâu.

Để rồi rơi thẳng vào vòng tay của Tạ Thuyền.

Ta hôn hắn, ôm hắn, dốc lòng quyến rũ hắn.

Chẳng phải chính hắn đã nói sao: Ta và nam nhân khác thụ thụ bất thân, nhưng duy chỉ có hắn là ta có thể thân mật, không phải sao?

14

Ta đã “nhẫn” qua mấy kiếp rồi, chết đến mức tâm tư cũng hóa chai lì.

Đôi khi ta tự hỏi, cái vòng lặp này bao giờ mới kết thúc?

Hay là dứt khoát chết thật luôn đi, đừng để ta trọng sinh nữa.

Thế nhưng ở mỗi kiếp, dù cái chết của ta có kỳ quặc đến mức nào, thì trước lúc lâm chung, ta đều nhìn thấy bóng hình của Tạ Thuyền.

Hắn luôn đỏ hoe mắt, hớt hải chạy về phía ta, đôi môi mỏng mấp máy như muốn nói điều gì đó… nhưng ta lại chẳng thể nghe rõ.

Rốt cuộc hắn đang nói gì?

Chẳng lẽ hắn đã nhận ra ta?

Ta thực sự quá khao khát được nghe rõ lời hắn… Thế nên ta lại thay đổi ý định: 「Thử thêm lần nữa xem sao. Kiếp sau, dù chỉ sống thêm được nửa khắc, ta cũng phải nghe cho rõ tiếng của hắn.」

Nhưng thế gian này dường như đang trêu đùa ta.

Kiếp sau ta vẫn gặp tình cảnh y hệt.

Bóng dáng Tạ Thuyền chỉ xuất hiện khi ta bên bờ vực cái chết.

Ta vẫn không nghe được lời hắn! Lần này qua lần khác…

Thử hỏi có tức hay không chứ?!

Vì lẽ đó, ta đã đặc biệt khổ luyện bí kíp 《Đại toàn môi ngữ》.

Thế nhưng khi ta đã tinh thông môi ngữ, lúc cận kề cái chết, Tạ Thuyền lại… không thèm nói nữa.

Hắn bắt đầu dùng ánh mắt để giao tiếp với ta.

Đôi mắt thiếu niên đỏ hoe, chất chứa muôn vàn bi thương, dường như có nghìn lời muốn nói lại thôi…

Ta: 「…」

Được thôi, ta hiểu rồi.

Chẳng phải là muốn treo lửng sự tò mò của ta để ta tiếp tục trọng sinh sao?

Ta quay lại là được chứ gì!

Thế là Thẩm Thụy Thụy ta đây lại “sát” trở về rồi.

Chỉ có điều, kiếp này ta không thèm “nhẫn” nữa.

Ta chuẩn bị chủ động xuất kích.

Bởi lẽ, ta không muốn chết thêm lần nào nữa.

Ta phải sống để gả cho Tạ Thuyền.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!