Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Đôi môi của Tạ Thuyền mềm mại ấm áp, tư vị thực rất ngọt ngào.
Thế nhưng hắn đâu phải kẻ dễ bị bắt nạt?
Hắn vốn tính kiêu ngạo ngông cuồng, ta mới chạm khẽ một chút, hắn đã kịp định thần, đôi mắt hung hăng trừng trừng nhìn ta.
Thế là ta đành lùi một bước, dưới ánh nhìn kinh ngạc của hắn, ta bắt đầu ngâm thơ tình: 「Sáng ngắm rạng đông, tối ngắm mây… à… cái đó… câu sau là…」
Tạ Thuyền sau khi bị “cưỡng hôn”, trên mặt vốn đã loang lổ ý giận.
Thế nhưng thấy ta đang ngâm thơ lại “tắc tị”, biểu cảm của hắn từ phẫn nộ lại chuyển ngay sang cái nhìn… thương hại kẻ thiểu năng.
Ta dứt khoát vứt bỏ liêm sỉ mà hỏi hắn: 「Ngươi còn nhớ không? Câu thơ đó nói thế nào ấy nhỉ? Đại ý là: Ngắm trời nhớ ngươi, ngắm mây nhớ ngươi, đi cũng nhớ ngươi, ngồi cũng nhớ ngươi, đến cả lúc mắc chứng trĩ cũng nhớ ngươi.」
Tạ tiểu lang quân vốn là bậc tài hoa xuất chúng, tự nhiên không thể nhẫn nhịn được cái cách ví von thô lậu này của ta.
Hắn lập tức thay ta ngâm nốt: 「Sáng ngắm rạng đông tối ngắm mây, đi cũng nhớ người, ngồi cũng nhớ người.」
Ngữ điệu trầm bổng du dương, giọng nói từ tính đầy mê hoặc.
Ta cong môi, nở một nụ cười đắc ý: 「Ây da, được rồi được rồi, ngươi nhớ ta đến thế, ta biết rồi, không cần ngâm tiếp đâu.」
Tạ Thuyền: 「…」
Sắc mặt hắn lúc bấy giờ thực là thiên biến vạn hóa, vô cùng đặc sắc.
Cùng lúc đó, tiếng khóc thê lương thảm thiết từ phía bên kia truyền lại: 「Thẩm Thụy Thụy! Muội sao rồi?」
「Thẩm Thụy Thụy! Muội còn sống không?」
「Thẩm Thụy Thụy! Muội chết thảm quá mà… hu hu…」
Nghe giọng là biết Lý Thi Chẩn đang hớt hải chạy xuống vân tháp.
Vị trí vân tháp vốn hơi xa, lại bị che khuất bởi những lùm hoa lưu tô xanh mướt, nên tỷ ấy nhất thời không thấy ta.
Chắc tỷ ấy tưởng ta đã quy tiên rồi, nên cứ “khóc tang” trước cho phải đạo.
Ta nghe đến mức chai sạn cả tai rồi, bởi kiếp nào vào lúc này tỷ ấy chẳng than khóc một hồi như thế.
Quen rồi cũng thành tự nhiên.
Tạ Thuyền cũng nghe thấy tiếng khóc ấy.
Hắn cúi đầu nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch: 「Cô nương tên là Thẩm Thụy Thụy?」
Ta gật đầu, cười hỏi: 「Sao nào?」
Đáy mắt Tạ Thuyền lướt qua một tia trêu chọc: 「Cái tên Thụy Thụy này thật là đặc biệt, chẳng hay bình thường cô nương vốn ham ngủ (thụy) lắm sao?」
Ta ngước mắt nhìn hắn, cười rạng rỡ như hoa xuân: 「Thích chứ, Tạ tiểu lang quân có muốn cùng ta “thử” một chút không?」
「…」
Hiếm khi thấy hắn sững sờ, dường như quên cả giận dữ.
Ngay sau đó, ta thấy trên khuôn mặt trắng sứ không tì vết ấy, thế mà lại lan tản một vệt đỏ hồng đầy gượng gạo…
7
Lý Thi Chẩn chạy đến nơi, đôi mắt đã khóc đỏ hoe như mắt thỏ.
Thấy ta vô sự, tỷ ấy thở phào một cái, định bụng mắng ta một trận thì mới hậu tri hậu giác nhận ra: Ta đang vòng tay ôm lấy Tạ Thuyền.
Đôi mắt hạnh đẹp đẽ của tỷ ấy bỗng chốc trợn tròn: 「Thẩm Thụy Thụy, muội là thị thiếp của Thái tử… muội không cần mạng nữa sao?」
Tỷ ấy hạ thấp giọng hết mức, mắt dáo dác nhìn quanh, chỉ sợ bị người khác bắt thóp.
Mạng thì ta vẫn cần, nhưng ta chỉ là không nỡ rời mắt khỏi hắn.
Bởi lẽ, một Tạ tiểu lang quân vốn độc mồm độc miệng, vậy mà lại bị ta trêu đến mức đỏ mặt.
Ngay cả nốt ruồi lệ dưới mắt hắn cũng tăng thêm vài phần yêu mị.
Đó mới thực là mỹ cảnh nghìn năm có một, còn hiếm gặp hơn cả “tuyết lưu tô tháng Tư”.
Thế nhưng, gương mặt Tạ Thuyền bỗng sa sầm xuống từng tấc một, giọng nói trở nên u uất: 「Cô nương là thị thiếp của Thái tử?」
Hắn thốt ra lời với tông giọng khàn đục, mang theo ý vị châm chọc lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng kịch liệt, rõ ràng là đang nộ khí xung thiên.
Ta nắm lấy tay hắn, ôn tồn giải thích: 「Ta tuy có thân phận này, nhưng cũng là bất đắc dĩ bị giam lỏng ở đây thôi. Ngươi yên tâm, ta và Thái tử căn bản không có…」
Hắn nửa cười nửa không, dường như chẳng hề bận tâm: 「Thẩm cô nương, buông tay đi, ta phải đi rồi.」
Thái độ lạnh lùng thế này mà bảo không bận tâm sao?
Sợ là trong lòng đang tức đến mức muốn “ăn tươi nuốt sống” ta rồi!
Ta dĩ nhiên không để hiểu lầm này tồn tại, lập tức chặn đường hắn: 「Tạ Thuyền, ngươi có thể đi, nhưng không được mang theo cơn giận mà đi. Ta không hề đùa giỡn ngươi. Ngày ngày ta đều nhẩm tính thời gian, chỉ để đợi ngươi đi qua đây. Ngươi không biết ta đã đợi ngươi bao lâu đâu.」
Tạ Thuyền nhất thời không nói nên lời.
Ánh mắt hắn nhìn ta lúc này giống như nhìn một miếng khoai nóng bỏng tay.
Một hồi lâu sau, lớp băng giá trên mặt hắn mới dần tan chảy.
Hắn có chút bất lực, nhưng hiếm khi không mỉa mai ta nữa mà hạ giọng như đang khuyên giải: 「Thẩm cô nương, ta thực sự đã đính hôn rồi. Chỉ là vị nương tử ấy đã mất tích nhiều năm, ta tìm khắp chốn vẫn không thấy tung tích. Nhưng ta đã hứa cả đời này chỉ cưới một mình nàng ấy, cô nương đừng phí hoài tâm tư nữa.」
Ta không nói gì, mặt vẫn tươi cười rạng rỡ, nhưng thâm tâm lại chua xót đến muốn khóc.
Ngốc ạ Tạ Thuyền, ta đang đứng ngay trước mặt ngươi đây thôi.
Nhưng ta biết thời gian không còn nhiều, nói quá nhiều lúc này hắn cũng chẳng tin.
Ta liền làm việc quan trọng nhất: móc ra một cuốn sổ nhỏ, nhét vào tay hắn.
「Cái này cho ngươi, chính tay ta viết đấy.」
Tạ Thuyền nhìn tiêu đề trên bìa sách, sững sờ.
Hắn dường như phải cố gắng lắm mới đọc được hết cái tên ấy: 「Luận cách sống sót trong cái thế giới đau trứng này – Bản thảo số 18?」
Đúng vậy, đó chính là “mặc bảo” mà ta đã tự tay đề tên.
Ta gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nghiêm giọng căn dặn: 「Liên quan đến tính mạng của ngươi đấy, ngươi phải xem cho kỹ, xem cho thấu, không được bỏ sót chữ nào!」
Hắn im lặng một thoáng, rồi chậm rãi thốt ra một câu: 「Thư pháp của Thẩm cô nương… là học từ chó sao?」
Ta uất ức vô cùng, lẩm bẩm nhỏ xíu: 「Thực ra thì… ta học từ ngươi mà ra cả đấy.」
Tạ Thuyền: 「…」
8
Chẳng bao lâu sau, tin tức ta trượt chân ngã lầu may nhờ Tạ tiểu lang quân cứu mạng đã truyền đến tai Thái tử.
Ta và Lý Thi Chẩn đã thống nhất lời khai: Chỉ nói là ta thèm trà hoa lưu tô tỷ ấy nấu, vì vụng về hái hoa nên mới xảy ra sự cố.
Thái tử không nghi ngờ gì.
Suy cho cùng, một kẻ ngày ngày chỉ biết ăn rồi ngủ như ta, nhìn thế nào cũng không giống hạng người muốn tìm cái chết.
Nhưng vì ta là kẻ giống Tô Thanh Dao nhất trong Đông Cung, người vẫn ban phát chút quan tâm hời hợt: 「Muốn uống trà gì, cứ nói với cô gia một tiếng là được, hà tất phải tự mình mạo hiểm?」
Người đã diễn, ta liền diễn cùng: 「Điện hạ dạo này bận rộn, thiếp không dám làm phiền.」
Phó Uyên khẽ nhếch môi: 「Là đang trách cô gia ít bầu bạn với nàng sao?」
Ta chẳng buồn đáp lời, liền bày ra dáng vẻ buồn ngủ rũ rượi, cái vẻ mà người cho là giống Tô Thanh Dao nhất.
Quả nhiên, thấy ta như vậy, sắc mặt u ám của người dịu đi hẳn, giọng điệu đầy vẻ sủng ái: 「Hoa lưu tô trong Đông Cung không nhiều, nếu nàng thích, cô gia sẽ sai người ra ngoài cung thu mua.」
Thế là để dỗ dành ta, Phó Uyên hạ lệnh hái sạch hoa lưu tô trong cung.
Ngày hôm sau, người lại sai người chở từ ngoài cung vào bốn rương lớn… Lý Thi Chẩn ngày ngày hăng hái đun trà cho các tỷ muội.
Lý Mi Mi cảm thán: 「Lượng hoa này chắc uống đến chết người mất?」
Vương Tiểu Ngẫu thì nghi ngờ nhân sinh: 「Trước đây ta tưởng ngày nào cũng ăn ngó sen đã là chuyện buồn nôn nhất trên đời, không ngờ giờ còn thêm món ngày nào cũng uống trà.」
Than vãn thì than vãn, nhưng…
Mỗi khi Lý Thi Chẩn mang trà tới, đám tỷ muội vẫn cứ cười hò reo vui vẻ mà nhâm nhi thưởng thức.
Bởi lẽ, có trà để uống, có chuyện để phiếm, vẫn tốt hơn là cứ như những cái xác không hồn, ngày ngày nhìn bốn bức tường cao của Đông Cung mà đếm từng viên gạch.
Chưa kể, trước đây chúng ta còn có hoa để ngắm.
Giờ thì hay rồi, hoa cỏ khắp cung đều bị vặt trụi thê lương.
Cả đám chỉ đành ngồi ngắm những cành cây trơ trụi dưới nắng mai.
9
Thái tử lại bắt đầu đêm đêm tìm đến ta để “bầu bạn”.
Có đôi khi người cũng động tình, toan cúi xuống hôn ta.
Những lúc ấy, ta lại nở một nụ cười nhạt.
Nụ cười ấy mang theo vài phần trào phúng, là ta cố ý nhắc nhở người.
Hễ thấy ta cười, người liền như choàng tỉnh khỏi mộng mị, đôi mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn ta: 「Thẩm Thuỵ Thuỵ, không được cười.」
「Ngươi cười lên chẳng giống Thanh Dao chút nào, ngươi không biết sao?」
「Thẩm Thuỵ Thuỵ, chớ có đắc ý mà mơ tưởng đến những vị trí không thuộc về mình.」
Kẻ đắc ý là ta sao?
Rõ ràng là người mà.
Nhưng dĩ nhiên ta sẽ không vạch trần.
Ta bày ra dáng vẻ cam tâm tình nguyện làm kẻ thế thân suốt đời, giấu kín công danh: 「Điện hạ lại oan uổng thiếp rồi. Thanh Dao quận chúa tư dung tuyệt thế, có thể giống nàng ấy bảy phần đã là hồng phúc cực đại của thiếp, thiếp sao dám vọng tưởng gì khác?」
Nghe vậy, Phó Uyên mới hài lòng.
Còn ta, nhìn nốt ruồi lệ dưới mắt người, thứ vốn chỉ có ba phần tương tự với Tạ Thuyền, thầm nghĩ: Có thể sinh ra nốt ruồi này, cũng coi như là phúc phận của người rồi.
Tường Đông Cung cao quá.
Mấy kiếp đầu mới trọng sinh, ta luôn canh cánh trong lòng việc trốn thoát để đi tìm người thương.
Thế nhưng làm vậy chỉ khiến cái kết cục chết chóc mà ta hãi hùng nhất ập đến sớm hơn.
Thế là về sau, ta học được một chữ: Nhẫn.
Cuối cùng, ba tháng sau, một tin tức chấn động nổ ra khắp kinh thành: Thanh Dao quận chúa chưa chết.
Nàng ta đã trở về.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨