Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Trần Nhai Bạch và Giang Tử Thư ngày càng thân thiết, ai nấy đều cho rằng họ ở bên nhau là lẽ đương nhiên.
Trần Nhai Bạch không còn kể với tôi về chuyện của Tròn Tròn nữa.
Lúc anh chơi bóng, không còn vị trí dành riêng cho bạn nhỏ Tròn Tròn.
Anh không còn chỉ tay vẽ lối bảo cô ấy nên thi vào trường đại học nào, cũng không còn thường xuyên làm phiền cô ấy nữa.
Những dòng chữ của anh viết ra ngày càng ít đi, cứ như thể anh cuối cùng cũng đã chán ngấy “bà tiên đỡ đầu” bí ẩn hiện ra trên giấy.
Tờ giấy thư này khá đặc biệt, diện tích chỉ vỏn vẹn chừng ấy, hễ viết đầy là các nét chữ tự động làm mới, lại trở thành một tờ giấy trắng tinh khôi.
Thế nhưng, câu đầu tiên mà Trần Nhai Bạch viết lúc ban đầu: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, tôi thích cậu, đừng có mà không biết điều” thì vẫn luôn nằm chễm chệ ở dòng thứ nhất.
Vậy mà, khi tôi lướt nhanh qua những dòng đối thoại mới, cái tên xuất hiện nhiều nhất trên mặt giấy lại là Giang Tử Thư.
“Giang Tử Thư mách mẹ tôi là tôi hay bắt nạt bạn học, xin lỗi nhé, tôi chỉ bắt nạt mỗi Tròn Tròn thôi.”
“Giang Tử Thư phiền quá, tôi hỏi cô ấy con gái thích gì, cô ấy gửi thẳng link thanh toán giỏ hàng qua luôn.”
“Lúc tớ luyện đàn, Giang Tử Thư cứ nhất quyết đòi theo bằng được, đuổi mãi không đi.”
Tháng Tư năm 2017 nhanh chóng trôi qua, Trần Nhai Bạch càng lúc càng bận rộn vì hoạt động kỷ niệm thành lập trường vào tháng Sáu, bài hát “Gió Nổi Lên Rồi” anh đã luyện đến mức thuộc làu từng nốt nhạc.
Dưới sự can thiệp của tôi, Trần Nhai Bạch và “bạn nhỏ Tròn Tròn” của tuổi 17 rốt cuộc đã không còn thân thiết như trước, trái lại còn có phần xa cách, giống như hai đường thẳng từng giao nhau ngắn ngủi rồi dần trở về trạng thái song song.
Tháng Năm tìm đến.
Tôi gọi tháng Năm năm 2017 là tháng đen tối nhất trong cuộc đời mình.
Con người ta luôn có xu hướng cố ý quên đi những ký ức khiến mình đau khổ, tôi cũng không ngoại lệ.
Anh họ tôi, Lâm Tùy, là một kẻ cặn bã.
Thím tôi chửi rủa tôi điên cuồng, nói tôi là hạng con gái không biết liêm sỉ, con trai bà ta là sinh viên trường danh giá, sao có thể làm ra chuyện như vậy, chắc chắn là do tôi chủ động quyến rũ.
Chú tôi đỏ mắt khuyên răn, bảo rằng dù gì cũng là chỗ thân thích, anh họ từ nhỏ đối xử với tôi cũng không tệ, anh ta chẳng qua chỉ là uống quá chén mà thôi.
Bố tôi vội vã trở về, hút thuốc trắng đêm, sau khi bàn bạc và thống nhất với mẹ, câu trả lời cuối cùng là: “Ngộ An, thôi bỏ đi con, con gái quan trọng nhất là danh dự.”
Cái tên của tôi, vốn mang ý nghĩa “tùy ngộ nhi an” (thuận theo hoàn cảnh mà bình an).
Chuyện như vậy, thôi thì cũng hãy nhẫn nhịn cho qua đi.
Lâm Tùy thường xuyên vào phòng tôi với danh nghĩa phụ đạo bài tập, rồi sau đó đồ lót của tôi bắt đầu biến mất.
Tôi gọi điện cho mẹ, bà lại bảo chắc do tôi phải sửa cái tính hay vứt đồ lung tung thôi.
Anh ta thay chú đón tôi đi học về, đoạn đường từ trường về nhà có một con hẻm tối tăm.
Vào một đêm tháng Năm bắt đầu mang theo hơi thở của mùa hè, anh ta đã đè nghiến tôi xuống trong bóng tối dơ bẩn ấy.
Chẳng biết bao lâu sau, anh ta buông tôi ra, tôi đau đớn ngồi thụp xuống đất.
Lâm Tùy cúi người, dịu giọng nói: “Ngộ An, anh chỉ là uống hơi quá chén thôi. Em sẽ không nói với ai đâu, đúng không?”
Anh ta nới lỏng tay, lòng bàn tay vương đầy những sợi tóc bị giật ra từ trên đầu tôi, “Dù sao thì, cũng chẳng có ai tin em, chẳng có ai quản em đâu.”
Tôi gọi điện cho bố mẹ, quả nhiên đúng như anh ta dự đoán.
Họ muốn dàn xếp ổn thỏa, muốn chuyển trường cho tôi rời khỏi nơi này, muốn giúp tôi che đậy cái tội lỗi nhục nhã ấy.
Trong đêm tối, tôi đã bấm số điện thoại đó, nói trong tiếng khóc nghẹn: “Trần Nhai Bạch, cứu tôi với.”
Khi đặt điện thoại xuống, đầu ngón tay tôi run rẩy, nhưng từ lúc sự việc xảy ra đến giờ tôi chưa hề rơi một giọt nước mắt nào.
Nước mắt chỉ khiến bọn họ cảm thấy tôi yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng ngay giây phút Trần Nhai Bạch xuất hiện trước mặt, tôi đã òa khóc nức nở.
Trần Nhai Bạch, tôi đau quá.
Sau này tôi chưa từng gặp lại ai như anh, vẫn mặc bộ đồng phục xanh trắng ấy, cúi người ôm chặt lấy tôi, dường như dùng toàn bộ sức bình sinh để ôm lấy tôi, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng.
Anh kéo tôi dậy, đưa tôi đến bệnh viện, đưa tôi đi báo cảnh sát, đi đánh Lâm Tùy.
Anh và tôi, không ai muốn “dàn xếp ổn thỏa” cả.
Anh đang thay tôi đòi lại công bằng.
Chuyện của tôi lúc đó trong trường cũng đã râm ran.
Có những nam sinh phát ra tiếng cười quái đản khi tôi đi ngang qua, Giang Tử Thư và bạn bè cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Trần Nhai Bạch vốn chưa từng vi phạm nội quy trường, vậy mà không hiểu sao lại nảy sinh xung đột với nam sinh lớp đối thủ trên sân bóng.
Nghe nói anh dùng quả bóng rổ đập thẳng vào đầu người kia, khiến hắn phải khâu mấy mũi.
Giang Tử Thư cũng vào một buổi chiều với sắc mặt khó coi, đã hạ mình đến xin lỗi tôi, nói rằng không nên để chuyện của tôi rò rỉ ra khắp trường.
Từ đó về sau, không một ai trong trường dám bàn ra tán vào nữa.
Chỉ duy nhất một lần tôi đi ngang qua văn phòng khối, thấy mẹ Trần Nhai Bạch vừa khóc vừa hỏi anh tại sao lại làm như vậy.
Trần Nhai Bạch không nói gì, vô tình ngước mắt lên và bắt gặp ánh nhìn của tôi nơi cửa.
Anh không nói lời nào.
Tôi cũng vậy.
Anh bước tới từ phía hừng đông, cứu rỗi tôi khỏi chốn hỗn mang tăm tối.
12
Tôi giờ đã ba mươi tuổi, nhưng tôi sẽ mãi mãi nhớ về anh, nhớ về Trần Nhai Bạch của tuổi mười bảy.
Tôi nhớ cái cách anh ấn chặt Lâm Tùy xuống đất mà đánh, đuôi lông mày tràn đầy vẻ quyết liệt và tuyệt tình, mãi đến khi cảnh sát tuần tra ập tới mới tách được anh ra.
Tôi cũng từng thấy anh đứng dưới lá cờ đỏ, ngước nhìn bầu trời, gương mặt lười nhác đắm mình trong ánh nắng.
Anh là người có thể bước tiếp trên con đường rộng mở, nhiệt huyết, rạng rỡ và thanh khiết.
Tôi đã đem chuyện của Lâm Tùy tố cáo lên trường đại học của anh ta.
Hóa ra anh ta buộc phải bảo lưu kết quả ở nhà là vì những hành vi đồi bại như quay lén trong nhà vệ sinh.
Thế nhưng người ở đây chẳng ai hay biết, vẫn cứ ngỡ anh ta là một sinh viên ưu tú của trường danh giá xa vời.
Thím tôi đã cẩn thận che giấu giúp anh ta, từ nhỏ đến lớn, bà ta luôn nuông chiều anh ta như bảo vật.
Khoảng thời gian tôi ở nhờ nhà họ, chưa chắc họ đã không biết tâm địa bẩn thỉu của Lâm Tùy.
Sự dung túng và ngó lơ mới chính là những kẻ đồng lõa lớn nhất.
Có lẽ ngay từ đầu, tôi đã là mục tiêu.
Họ bắt nạt tôi vì sau lưng không có ai để nương tựa, tưởng rằng tôi chỉ là một con bé có thể tùy ý nhào nặn.
Nhưng, đã có người chống lưng cho tôi.
Chúng tôi sao chép báo cáo kiểm tra của bệnh viện và đơn lập án của đồn cảnh sát gửi cho nhà trường.
Lâm Tùy bị đuổi học hoàn toàn.
Đài truyền hình địa phương cũng đưa tin về hành vi phạm tội của anh ta.
Lớp mặt nạ ôn hòa bên ngoài bị lột trần, để lộ ra một trái tim thú vật đen tối bên trong.
Chú thím không còn dám mắng tôi là đồ không biết liêm sỉ nữa, vì ngay cả cửa nhà họ cũng không dám bước ra lấy một bước.
Mẹ tôi từng thở dài: “Lâm Ngộ An, thế là đủ rồi. Đừng làm quá lên, con gái con lứa, chuyện này đồn xa thì sau này sống sao nổi? Xấu chàng hổ ai.”
Tôi im lặng hồi lâu rồi đáp: “Con có lỗi gì chứ?”
Đó là điều Trần Nhai Bạch đã nói với tôi ngày hôm ấy.
Tôi không có lỗi, tôi là nạn nhân, có người đang nắm tay tôi trên con đường đi tìm công lý, chỉ đơn giản vậy thôi.
Lúc bị áp giải lên xe cảnh sát, Lâm Tùy đã quay đầu lại nhìn tôi và Trần Nhai Bạch đang lạnh lùng đứng trong đám đông.
Anh ta khẽ nở một nụ cười, nụ cười khiến người ta lạnh thấu xương.
Rất lâu sau tôi mới hiểu nụ cười đó có ý nghĩa gì.
Anh họ tôi vốn là một người cực kỳ thông minh, điểm các môn tự nhiên thời cấp ba luôn suýt soát tuyệt đối mới có thể đỗ vào ngôi trường đại học khiến bao người ghen tị ấy.
Ngành anh ta học liên quan đến mạch điện.
Tháng Sáu, mọi chuyện đã bình ổn, tiếng ve bắt đầu râm ran.
Tôi cứ ngỡ mình và Trần Nhai Bạch sẽ cùng nhau bước vào một mùa hè rực rỡ. Thế nhưng, một vụ hỏa hoạn do chập điện đã xảy ra.
Sau khi dọn ra khỏi nhà Lâm Tùy, tôi sống ở căn nhà cũ của bố.
Mẹ muốn ở lại cùng tôi, nhưng chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt lúc nào cũng mở miệng là thở dài lo lắng của bà là tôi lại thấy phiền lòng, cuối cùng tôi vẫn ở một mình.
Trần Nhai Bạch thường ghé qua tìm tôi làm bài tập sau giờ học.
Chủ tiệm nước giải khát ở góc phố rất quý anh, lần nào cũng đưa kèm hai ly nước ép dưa hấu cho tôi.
Có một lần, Trần Nhai Bạch đưa bàn tay đang giấu sau lưng ra, trong lòng bàn tay là một chú mèo con màu vàng đang nhìn tôi đầy ngơ ngác.
Anh bảo nhặt được trên đường, thấy tôi rảnh rỗi quá nên mang qua cho tôi nuôi.
Chú mèo đó, anh đặt tên là A Hoa.
Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Trần Nhai Bạch, có phải cậu sợ tôi bị trầm cảm không?”
Anh chống tay lên chân mày cười mãi, đôi vai run rẩy: “Không phải, tôi chỉ sợ không có lý do chính đáng để đến tìm cậu thôi.”
Tôi sững sờ, cả hai đồng thời quay mặt đi chỗ khác.
Qua khóe mắt, tôi thấy vành tai anh đỏ rực, cùng màu với những rặng mây hồng đang sà xuống bên cửa sổ.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨