Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ NỔI LÊN, ANH VẪN Ở ĐÂY – CHƯƠNG 4

9

Lúc thức dậy tôi cảm thấy mệt rã rời, ký ức có chút trống rỗng.

Cuốn nhật ký vẫn trải ra trên bàn.

“Ngày 31 tháng 3 năm 2017, mưa lớn.”

Chỉ có ngày tháng và thời tiết, phần nội dung chính của nhật ký lại là một khoảng trắng, giống như bị ai đó tẩy xóa mất một đoạn.

Trên tờ giấy thư, một dòng chữ nghiến răng nghiến lợi hiện ra như lời tố cáo: “Bà xem quẻ kiểu gì vậy? Tôi đi trên con đường đó có thấy cô ấy đâu.”

Tôi thở dài: “Văn hóa Đông Tây có sự khác biệt, xem quẻ có lẽ không phải sở trường của tiên đỡ đầu. Lần tới ta sẽ dùng thuật tiên tri cho cậu. Không đưa được cặp sách cho cô ấy, chắc cô ấy còn mừng thầm ấy chứ.”

Trần Nhai Bạch không nói gì nữa.

Tôi cười hì hì viết tiếp: “Đừng giận mà, ta kể cho cậu nghe một bí mật của bạn nhỏ Tròn Tròn nhé. Cô ấy rất thích bài hát ‘Gió Nổi Lên Rồi’. Cô ấy từng nói nếu cậu mà đàn hát bài này trong đêm văn nghệ trường vào tháng Sáu, cô ấy chắc chắn sẽ yêu cậu ngay lập tức.”

Tôi thấy dưới chữ “Yêu” kia bị loang ra một vệt mực, có ai đó đã dừng bút ở nơi đó rất lâu, rồi mới như bừng tỉnh mà viết xuống hai chữ bay bổng: “Cứ đợi đấy.”

Chìa khóa phòng đàn của trường đều nằm trong tay Giang Tử Thư lớp A.

Với tư cách là Trưởng ban Văn nghệ Hội học sinh, cô ấy còn quản lý cả việc đêm văn nghệ.

Nếu lần này Trần Nhai Bạch muốn luyện đàn, chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với cô ấy.

Giang Tử Thư vừa xinh đẹp, vừa ưu tú, quan trọng nhất cô ấy và Trần Nhai Bạch được coi là thanh mai trúc mã, cô ấy rất thích anh.

Sau khi Trần Nhai Bạch chết, cô ấy đã tìm tôi không dưới một lần.

Cô ấy túm tóc tôi, gào thét điên cuồng, cô ấy hỏi tôi: Tại sao người chết không phải là tôi? Giang Tử Thư sau này ra nước ngoài rồi, có lẽ cũng là để quên đi Trần Nhai Bạch.

Cô ấy và Trần Nhai Bạch mới là người cùng một thế giới, còn tôi thì không.

Tôi cảm thấy mình đang quên mất một vài chuyện, nên cố gắng tự viết lại những gì mình còn nhớ.

Dùng cuốn sổ bình thường chắc chắn không được, chữ sẽ bị xóa sạch như cuốn nhật ký kia thôi.

Tôi lấy vỏ phong bì của bức thư tình ra dùng.

Tôi đã xác nhận rồi, viết lên vỏ phong bì thì Trần Nhai Bạch sẽ không nhận được.

Kể từ sau trận mưa lớn cuối tháng Ba đó, tôi chẳng nhớ vì cơ duyên nào mà bắt đầu cảm thấy Trần Nhai Bạch thực ra cũng khá tốt.

Tôi không còn bài xích sự tiếp cận của anh nữa, tạm thời liệt anh vào danh sách bạn bè.

Bố mẹ tôi cuối cùng vẫn ly hôn.

Tôi theo bố, còn mẹ tôi sau khi thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại đã nhanh chóng dời khỏi thành phố này.

Bố vì bận đi công tác nên thời gian đó đã gửi gắm tôi cho nhà chú.

Tôi từng phản kháng, nhưng ông mặc kệ.

Nhà chú có người anh họ tên là Lâm Tùy, đang học tại một trường đại học danh tiếng nhưng không hiểu sao lại bảo lưu kết quả ở nhà.

Thím chiều chuộng anh ta như báu vật.

Lúc bố tống tôi sang đó, ông còn mỹ chê rằng để tôi học hỏi anh họ, bù đắp cho cái thành tích bét bảng của mình.

Anh họ bắt đầu phụ đạo cho tôi.

Anh ta đeo kính, lúc nào cũng ôn hòa và hay cười.

Thực tế anh ta còn có trách nhiệm hơn cả bố mẹ tôi, thậm chí còn đưa đón tôi đi học vì bảo rằng con gái đi đường đêm không an toàn.

Trần Nhai Bạch từng nhìn thấy anh ta đợi tôi ở cổng trường.

Anh túm lấy quai cặp kéo tôi về phía mình, một tay choàng lên vai tôi,đứng đó đầy vẻ lười nhác nhưng đôi mắt đào hoa lại nheo nheo nhìn Lâm Tùy, thân mật hỏi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, ai đây?”

Lâm Tùy đẩy gọng kính, khiêm tốn cười đáp: “Tôi là anh họ của Ngộ An, Lâm Tùy.”

Sống lưng đang căng cứng của Trần Nhai Bạch lập tức thả lỏng.

Khi đó, chuyện ấy vẫn chưa xảy ra, mọi khung cảnh hiện lên đều dịu dàng đến thế.

Trần Nhai Bạch là người bạn duy nhất và đặc biệt của tôi, dù rất phiền phức nhưng vẫn trong tầm chịu đựng.

Trước khi vào sân bóng, anh sẽ ép tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên, cố tình lấy áo khoác trùm lên đầu tôi, mang theo mùi xà phòng thanh sạch.

Anh cao ráo, nổi bật giữa đám đông, xung quanh luôn vây quanh bởi bao người, nhưng lại cứ thích đứng từ xa gọi với một tiếng “Tròn Tròn” để phô trương sự đặc biệt của mình.

Tôi bắt đầu tra cứu thông tin về ngôi trường Truyền thông đó, nhưng trang web trên máy tính lại dừng lại rất lâu ở tấm hình của ngôi trường cảnh sát ngay bên cạnh.

Giang Tử Thư, cô bạn thanh mai trúc mã của anh từng đến tìm tôi và cảnh cáo: “Trần Nhai Bạch chỉ thấy cậu đáng thương thôi. Cậu ấy nhiều bạn, đối với ai cũng tốt, cậu đừng có ảo tưởng.”

Tôi nhún vai.

Nếu không phải cô ta nói,tôi vốn dĩ chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Tất cả những chuyện ấy đều xảy ra vào tháng Tư năm đó, đẹp tựa như những nhành liễu bay trong gió xuân.

10

Nhưng tôi của tuổi 30, chỉ hy vọng Trần Nhai Bạch có một đời bình an, suôn sẻ.

Vậy nên, việc thay đổi chút ký ức tốt đẹp còn sót lại của tháng Tư này cũng là điều xứng đáng.

Dưới sự gợi ý của tôi, ở dòng thời gian bên kia tờ giấy, Trần Nhai Bạch bắt đầu luyện bài hát đó.

Vì nhiều lý do, anh buộc phải tiếp xúc với Giang Tử Thư, và trong khối bắt đầu râm ran những lời đồn thổi về hai người họ.

Lúc Trần Nhai Bạch bày tỏ sự khó chịu với tôi, tôi đang ngồi ăn cơm cùng đối tượng xem mắt lần trước.

Anh ta ngồi đối diện tôi, ăn thịt nướng đến mức khóe miệng bóng loáng mỡ.

Tôi che đi một góc tờ giấy để sang bên cạnh.

Chẳng rõ vì sao tôi lại luôn mang theo bức thư tình này bên người, có lẽ vì thật lòng tôi không muốn bỏ lỡ bất kỳ câu chữ nào của anh.

Trần Nhai Bạch bực bội viết: “Trong khối đang đồn đại chuyện tôi với Giang Tử Thư, tôi thấy Tròn Tròn nghe được chắc sẽ không vui đâu.”

Tôi cắn đầu bút hồi âm: “Nhưng Giang Tử Thư rất xinh đẹp mà, đúng không? Thích Giang Tử Thư cậu sẽ thấy nhẹ nhàng hơn nhiều đấy.”

Phía bên kia lặng im rất lâu, nét chữ hiện ra mang vẻ bình thản đến lạ: “Bà hy vọng tôi thích Giang Tử Thư sao?”

Tôi vẽ một dấu tích để bày tỏ sự đồng tình.

Đối tượng xem mắt sau khi quét sạch thức ăn trên bàn, cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn tôi đầy thắc mắc: “Em cứ viết viết vẽ vẽ cái gì thế?”

Tôi thoái thác bảo là việc của cơ quan.

Anh ta lẩm bẩm vẻ không hài lòng, rồi vờ như vô tình hỏi: “Sính lễ chỗ các em thường là bao nhiêu?”

Câu trả lời của tôi thốt ra ngay lập tức: “Một chiếc mô tô.”

Dứt lời, không chỉ anh ta mà ngay cả tôi cũng ngẩn người.

Tôi không biết tại sao mình lại nói ra ba chữ “chiếc mô tô”,lục tìm trong ký ức cũng chẳng thấy thông tin nào liên quan, cuối cùng tôi chỉ đành coi đó là nói hớ.

Không ngờ đối tượng xem mắt lại khá vui mừng, có lẽ trong mắt anh ta, một chiếc mô tô rẻ hơn nhiều so với sính lễ tám mươi tám nghìn tệ.

Tôi cúi đầu, theo bản năng nhìn xuống tờ giấy thư.

Những nét chữ mới đã lặng lẽ nằm đó từ bao giờ.

Trần Nhai Bạch tuổi mười bảy hỏi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn của tương lai có hạnh phúc không?”

Thực ra, sau lần đầu tiên nhận được câu trả lời vừa ý, Trần Nhai Bạch chưa từng dò hỏi về tương lai của mình và Tròn Tròn thêm lần nào nữa.

Theo lời anh nói thì, anh sẽ tự mình bước đến tương lai của cô ấy.

Tôi của tuổi 30 trả lời anh: “Cô ấy rất hạnh phúc.”

Cô ấy rất hạnh phúc, vì có thể xuyên qua thời gian để gặp lại cậu lần nữa.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!