Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ NỔI LÊN, ANH VẪN Ở ĐÂY – CHƯƠNG 3

7

“Đồ từ bao nhiêu năm rồi, con có biết mẹ phải tìm bao lâu mới thấy để gửi cho con không?”.

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia có chút thiếu kiên nhẫn.

“Lần trước chẳng phải con đã đồng ý sẽ gặp gỡ cậu công chức kia nhiều hơn sao? Sao người ta lại bảo con chẳng thèm đếm xỉa gì đến họ?”

Tôi một tay nghe điện thoại, một tay bóc gói bưu kiện mẹ vừa gửi tới, buông lời đối phó: “Con sẽ đi gặp sớm thôi.”

Tôi cúp máy, úp điện thoại xuống bàn.

Tôi biết mẹ nhất định đang tức giận, nhưng tôi có việc quan trọng hơn phải làm.

Trong bưu kiện là một hộp sắt đựng bánh quy nhỏ, bề mặt bị lửa đốt đen nhẻm đã bị oxy hóa theo thời gian.

Tôi nín thở mở hộp, thời gian đầy bụi bặm như chiếc hộp Pandora mở ra trước mắt.

Bên trong không có nhiều đồ, chỉ có một cuốn nhật ký, một miếng băng cá nhân và một chiếc ghim tóc.

Tôi lật cuốn nhật ký.

Thực ra thời học sinh tôi không thích viết lách, nét chữ bên trong ít đến thảm thương.

Nhưng tôi đã lật đến trang cần tìm.

“Ngày 31 tháng 3 năm 2017, vịnh Hải Loan mưa lớn, cùng Trần Nhai Bạch tháo chạy.”

Thực ra hơn mười năm trôi qua, rất nhiều cảnh tượng mà lúc đó ta tưởng sẽ nhớ cả đời, chẳng cần đến ba năm năm đã quên sạch sành sanh.

Nhưng khi nhắm mắt lại, tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

Tôi là một đứa trẻ không ai cần, tôi đã sớm nhận ra điều đó một cách lờ mờ.

Tôi chán ghét tất cả những người tỏa sáng, bao gồm cả gã Trần Nhai Bạch phiền phức kia, vì trông họ thật xứng đáng được yêu thương.

Hôm đó là thứ Sáu, tôi về nhà sớm hơn giờ tan học rất nhiều.

Vì bố mẹ tôi cuối cùng đã quyết định ly hôn xong xuôi, tảng đá trong lòng tôi coi như rơi xuống, nhưng chẳng ai trong số họ muốn nhận tôi cả.

Tôi tựa vào sofa, nghe bố mẹ đùn đẩy trách nhiệm qua lại.

Bố nói con gái đi với mẹ thì tiện hơn, mẹ bảo không được vì điều kiện kinh tế của bà không tốt.

Cửa mở, hàng xóm láng giềng đang vểnh tai nghe ngóng chuyện nực cười.

Lúc đó tôi nghĩ, sao trời vẫn chưa mưa nhỉ, mưa một trận cho tôi chết chìm đi luôn cho xong.

Tôi nhắm mắt đếm số, đếm đến ba mươi giây rồi mở mắt ra, có lẽ cảnh tượng sẽ khác đi, đây là phương pháp Trần Nhai Bạch dạy tôi.

Chưa đến ba mươi giây, đột nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên.

Trần Nhai Bạch, người lẽ ra không nên xuất hiện ở đây, đang đứng ngay cửa.

Anh dùng lực đá mạnh vào cánh cửa một cái “Rầm!”, tiếng tranh cãi im bặt vì sợ hãi.

Sắc mặt anh cực kỳ khó coi, anh gắt: “Cãi cái m* gì thế?”

Bố mẹ tôi ngỡ ngàng quay lại, nhìn chàng trai cao lớn trước mặt mà nhất thời không thốt nên lời.

Trần Nhai Bạch gằn từng chữ: “Hai người không cần cô ấy, tôi cần.”

Anh tiến lên hai bước, nắm chặt cổ tay tôi lôi ra ngoài, chạy trốn khỏi căn nhà đầy tiếng cãi vã và những ánh nhìn tò mò của hàng xóm.

Tôi bước vội theo nhịp chân dồn dập của anh, lúc này mới phát hiện tay kia của anh đang xách một chiếc cặp sách màu trắng, khóa kéo còn chưa kịp đóng kỹ, để lộ xấp bài tập dày đặc bên trong.

Hóa ra tôi đã quên mang cặp về, còn anh là người bạn học “nhiệt tình” mang bài tập đến tận nhà cho tôi.

Chẳng ai ngờ lại đâm sầm vào một vở kịch gia đình cẩu huyết đến thế.

Trần Nhai Bạch đang rất giận dữ, anh mím chặt môi không nói lời nào, gân xanh nơi thái dương giật giật, nhưng trông anh lại như đang đau lòng.

Dưới lầu đỗ một chiếc mô tô với những đường cong mượt mà.

Tôi vừa đưa mắt nhìn kỹ thêm hai lần, Trần Nhai Bạch đã dừng lại trước nó.

Anh chẳng thèm hỏi ý kiến tôi, cứ thế đội chiếc mũ bảo hiểm màu hồng lên đầu tôi.

Đầu tôi trĩu xuống, anh còn dùng sức ấn mạnh lên chiếc mũ tròn vo ấy.

Nhìn dáng vẻ ngây ngô của tôi lúc đó, anh khẽ bật cười:

“Bạn nhỏ Tròn Tròn, vận may của tôi tốt thật đấy.”

“Từ bây giờ, nhắm mắt lại ba mươi giây đi, sẽ là mùi của nước biển.”

Lừa người.

Làm gì có ba mươi giây nào, rõ ràng là rất lâu, rất lâu.

Trước đây tôi chưa từng ngồi mô tô.

Tôi ngồi phía sau Trần Nhai Bạch, vì để an toàn mà buộc phải ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của anh.

Chiếc xe lao đi xuyên qua khu nội thành xô bồ, hướng về phía vịnh Hải Loan xa xôi.

Trời đã về đêm, màu xanh thẫm phủ kín không gian, đường vịnh vắng xe, tốc độ của anh càng lúc càng nhanh, chỉ có gió biển mới đuổi kịp chúng tôi.

Giữa đường cơn mưa lớn ập xuống, tạt thẳng vào áo quần hai đứa, men theo mũ bảo hiểm nhỏ giọt vào trong.

Lớp áo ướt sũng dính chặt vào nhau, chỉ có nhiệt độ cơ thể anh là nóng hổi như thiêu đốt.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không còn ghét Trần Nhai Bạch đến thế.

Anh cười vang sảng khoái: “Đưa cậu đi trốn chạy.”

Nếu không có cơn mưa lớn ấy, tôi sẽ không bao giờ coi anh là bạn, cũng chẳng bao giờ cho phép anh bước vào thế giới của mình.

8

Thời gian phía bên kia tờ thư đã trôi đến ngày 31 tháng 3, ngày mưa lớn trong nhật ký.

Tôi chưa kịp tìm Trần Nhai Bạch thì anh đã tìm đến tôi trước, nét chữ đầy vẻ tản mạn: “Có đó không? Cho tôi bỏ ra mười tệ nhờ bà xem giúp một quẻ.”

Tôi bình tâm viết: “Ta là tiên đỡ đầu phương Tây, không học đạo gia đâu, Trần Nhai Bạch.”

Anh chẳng thèm để ý, cứ thế vẽ bậy lên những dòng chữ thanh mảnh của tôi, vẻ mặt có chút lơ đãng.

Tôi thỏa hiệp: “Được rồi, muốn xem gì nào?”

“Xem thử, xác suất tôi tìm thấy cô ấy là bao nhiêu.”

Tôi hơi ngẩn ra không hiểu anh nói gì.

Phía bên kia dường như không hài lòng với sự chậm hiểu của tôi, tôi có thể tưởng tượng ra cái bộ dạng tặc lưỡi của anh lúc này: “Bây giờ mới là giữa trưa, cô ấy vừa vội vàng về nhà rồi, ngay cả cặp sách cũng không cầm theo. Nhìn cô ấy không làm được đống bài tập này tôi sẽ khó chịu lắm. Thế nên tôi định cúp tiết đi đưa cặp cho cô ấy.”

Tôi thay mặt Lâm Ngộ An tuổi mười bảy cảm ơn lòng nhiệt thành của cậu.

Anh viết một cách hờ hững: “Chỉ là không biết cô ấy sống ở đâu, hỏi bạn bè xung quanh cũng chẳng ai biết. Chỉ biết mỗi lần cô ấy đều bắt cùng một tuyến xe buýt, trên con đường đó có khá nhiều khu tập thể cũ, chắc phải đi tìm từng cái một thôi.”

Tôi khựng lại.

Tôi chưa từng biết hóa ra anh đã xuất hiện trước mặt tôi theo cách như vậy.

Lúc đó đã là buổi tối rồi, hèn chi anh nói vận may của mình tốt.

“Ta vừa bấm quẻ giúp cậu rồi, cứ đi về phía đường Thanh Xuân Nam ở mạn phía Đông thành phố ấy, cậu sẽ thấy cô ấy.”

Anh nửa tin nửa ngờ: “Thật không?”

Thực tế, nhà tôi ở phía Tây thành phố, đường Thanh Xuân Nam nằm tận phía Đông, anh có đi nát con đường đó cũng chẳng bao giờ gặp được tôi.

Trần Nhai Bạch, ta vừa xem cho cậu một quẻ, lần này cậu sẽ không bao giờ tìm thấy cô ấy nữa.

Tôi hơi chột dạ, nhưng sợ anh nhận ra nên viết rất nhanh và cứng tay: “Thật mà. Ta đã bao giờ lừa cậu chưa?”

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy thư rất lâu, không còn nét chữ mới nào hiện ra nữa.

Xem ra anh tin rồi.

Một cơn buồn ngủ ập đến, tôi lên giường ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, những ký ức mới bắt đầu nảy mầm, thay thế cho những ký ức cũ đang dần bị xóa sạch khỏi tâm trí.

Đêm đó, đêm ngày 31 tháng 3 năm 2017, tôi đã không chờ được Trần Nhai Bạch.

Tôi ngồi trên chiếc sofa đó, lắng nghe những tiếng cãi vã và nhìn thấy một trận mưa rào đến muộn.

Trần Nhai Bạch đi đi lại lại trên đường Thanh Xuân Nam, hứng chịu một trận mưa xối xả nhưng chẳng thể tìm thấy cô gái của mình.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!