Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Lúc thanh toán, đối tượng xem mắt lấy cớ đi vệ sinh rồi rời đi.
Điện thoại anh ta để trên bàn chợt sáng lên, hiện ra giao diện trò chuyện WeChat.
Tin nhắn anh ta gửi đi: “Công việc cô ta ổn định, tính cách cũng được, nhưng mọi mặt đều bình thường đến phát chán. Hơn nữa cũng 30 rồi, điều kiện của anh tốt thế này, vẫn có thể tìm mối khác ngon hơn.”
Tôi bình thản thanh toán hóa đơn.
Một suất ăn 50 tệ/người.
Lúc tôi vừa trả tiền xong thì anh ta quay lại, gượng gạo bảo: “Để anh chuyển khoản lại 25 tệ cho em nhé?”
Tôi lắc đầu, khoác ba lô bước ra ngoài, vừa vặn nhận được điện thoại của mẹ.
Giọng bà vang lên: “Lần này thế nào? Cậu này cũng là công chức, tuổi tác xấp xỉ con, điều kiện tốt lắm đấy.”
Tôi cầm điện thoại, khó khăn len lỏi qua dòng người xe tấp nập.
Đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, nhân viên đang đặt hộp bánh sắp hết hạn vào khu vực giảm giá đặc biệt.
Tôi im lặng, dùng sự câm lặng để bày tỏ thái độ của mình.
Giọng mẹ tôi gắt lên, vừa sốt ruột vừa hoảng sợ: “Lâm Ngộ An, ngày mai con 30 tuổi rồi đấy, con thực tế một chút được không?”
Tôi ngước nhìn bầu trời, đáp: “Được ạ.”
Tôi mua hộp bánh sắp hết hạn kia về nhà.
Cũng vào khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra qua đêm nay mình đã tròn 30 tuổi.
Tôi chẳng đợi được đến 12 giờ đêm mà châm nến sớm hơn.
Tôi không ước gì cả, có lẽ vì tôi biết rõ những điều mình khao khát sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.
Thế nhưng khi tôi mở mắt ra, dưới ánh nến lung linh, trước mặt bỗng hiện ra một phong thư.
Phong bì trắng toát mang theo hương hoa lan Nam Phi, bên trên đề dòng chữ: Gửi bạn nhỏ Tròn Tròn, nét chữ phóng khoáng đầy quen thuộc.
Không có chữ ký, nhưng mí mắt tôi khẽ giật lên, tôi đã biết đó là ai.
Cái kẻ “mù chữ” hay gọi tôi là “bạn nhỏ Tròn Tròn” thì trên đời này chắc chỉ có một người.
Tôi rút tờ giấy thư ra, bên trên chỉ có hai dòng: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, tôi thích cậu, đừng có mà không biết điều.”
Ngày ghi thư là mùng 1 tháng 3 năm 2017.
Khi đó tôi vừa vào lớp 11, mười bảy tuổi.
Anh cũng vậy.
Nhưng năm đó, tôi chưa từng nhận được bức thư này.
Nét mực còn rất mới, cứ như vừa mới viết xong.
Thật là ngông cuồng quá đỗi.
Dòng chữ bên trên bị gạch đi vội vàng, giống như người viết cũng cảm thấy đôi chút thẹn thùng.
Trong lòng tôi chẳng thấy sợ hãi, thuận tay cầm lấy cây bút, viết vào khoảng trắng bên dưới hai chữ: “Bệnh hoạn.”
Phía bên kia lặng đi hồi lâu, như thể bị dọa cho đứng hình.
Một lúc sau, mấy chữ đầy vẻ do dự hiện lên: “Cậu là ai?”
Tôi gần như tưởng mình gặp ảo giác, nín thở, kiên nhẫn lừa gạt anh: “Trần Nhai Bạch của năm 17 tuổi hả? Ta là bà tiên đỡ đầu của con đây.”
Anh im lặng rất lâu để tiêu hóa thông tin này.
Mãi sau, hai chữ lớn chậm rãi hiện ra, lần này đến lượt anh mắng tôi: “Bệnh hoạn.”
Tôi hạ bút viết tiếp, giọng điệu điềm tĩnh: “Ta thật sự là bà tiên đỡ đầu của con mà. Ta dự cảm thấy ngày mai con đi đá bóng sẽ bị trẹo chân, tốt nhất là nên cẩn thận một chút.”
Anh không thèm trả lời nữa, rõ là không tin.
Tôi đắc ý đặt bút xuống.
Cứ đợi đấy, không nghe lời tiên đỡ đầu thì chỉ có nước đi khập khiễng cả tháng thôi.
2
“Bạn nhỏ Tròn Tròn”.
Trần Nhai Bạch ngay từ đầu đã gọi tôi như thế.
Anh chuyển trường đến vào năm lớp 11, vừa tới đã là nhân vật tâm điểm của trường.
Kỳ thi tiếng Anh phân lớp đầu năm, anh ngồi ngay sau tôi.
Anh có đôi mắt đào hoa dài và hẹp, chống cằm cười rạng rỡ gọi tôi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn.”
Danh sách thi lần đó ghi tên dưới dạng bính âm (pinyin).
Tên tôi là Lin Yuan (Lâm Ngộ An), anh nhìn thoáng qua cái chữ “Yuan” đó liền mặc định đọc thành “Tròn” (Yuan – Viên).
Chân Trần Nhai Bạch dài, chỉ cần khều một cái là chạm vào chân ghế tôi.
Tôi quay đầu lại, dưới ánh nắng vàng rực, hàng mi và những sợi tóc lòa xòa của anh như phát sáng, sống mũi cao vút: “Giúp chút đi.”
Tôi gật đầu, đồng ý rất sảng khoái.
Kết quả có điểm, tôi thi được 30 điểm, anh còn cao hơn tôi một chút: 38 điểm.
Đoán chừng bài viết luận của anh khá hơn tôi.
Kết thúc phân lớp, hai đứa tôi không may mắn bị xếp vào cùng một lớp “đội sổ” dành cho học sinh kém.
Lúc anh tiến về phía tôi, tôi cứ ngỡ mình sắp bị tên “đại ca trường học” này xử lý, kết quả anh dừng lại trước mặt tôi, vò rối mái đầu tôi một cái, tặc lưỡi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, tiếng Anh của cậu hơi kém nhỉ. Hay là để tôi bổ túc cho?”
Kẻ 38 điểm đòi bổ túc cho kẻ 30 điểm, anh cũng tự tin quá đấy.
Tôi bực bội quay mặt đi.
Thật ra học lực của tôi không tệ đến thế, nhưng vì bố mẹ đòi ly hôn suốt một thời gian dài, tôi cố tình thi kém để gây sự chú ý với họ.
Tiếc là tôi đã thất bại.
Ngược lại, tôi vô tình khiến Trần Nhai Bạch “ghi thù”.
Về sau, Trần Nhai Bạch làm phiền tôi rất lâu.
Cứ một câu “bạn nhỏ Tròn Tròn”, hai câu “bạn nhỏ Tròn Tròn”, anh gọi tôi như thế suốt một năm ròng.
Đến mức sau này không còn ai gọi như vậy nữa, tôi lại cảm thấy có chút không quen.
3
Ngày sinh nhật tuổi 30, tôi chẳng làm gì cả, xin nghỉ một ngày để ở nhà nghỉ ngơi.
Trước mặt tôi là tờ giấy thư ấy, tôi chống cằm nhìn hồi lâu, dòng chữ vẫn dừng lại ở cuộc đối thoại ngày hôm qua.
Trên giao diện WeChat, khung chat của đối tượng xem mắt nhảy lên: “Em có muốn ra ngoài nói chuyện thêm không? Thật ra anh thấy cảm giác về em cũng khá tốt.”
Đối với anh ta, tôi là một lựa chọn không mấy hài lòng nhưng có thể dùng làm “phương án dự phòng” (Plan B).
Thế nhưng, tôi cũng từng là “lựa chọn duy nhất”, là “ưu tiên hàng đầu” của một ai đó.
Tôi vừa định trả lời, trên tờ giấy thư bỗng hiện ra một dòng chữ nghiến răng nghiến lợi: “Bà thật sự là tiên đỡ đầu sao? Là mụ phù thủy thì có! Chân tôi bị thương rồi.”
Hì hì, tất nhiên là tôi biết chứ.
Năm đó Trần Nhai Bạch bị thương ở chân, nắm thóp tôi, rõ ràng thương không nặng nhưng vẫn bắt tôi chạy vặt cho anh suốt nửa tháng trời.
Lấy nước, mua cơm, nộp bài tập, tất cả đều dựa vào một câu “bạn nhỏ Tròn Tròn”.
Lúc đó tôi đứng trước mặt anh, tức đến bật cười: “Không lẽ đi vệ sinh cậu cũng bắt tôi giúp hả?”
Lúc đó Trần Nhai Bạch nói gì nhỉ?
Anh cúi người, giả vờ yếu ớt vùi đầu vào vai tôi, hơi thở nóng hổi phả lên cổ tôi, khóe môi cong lên đầy xấu xa: “Nếu cậu tự nguyện thì cũng không phải là không thể.”
Hiện tại, tôi của tuổi 30, thế mà vẫn còn nhớ rõ đuôi lông mày anh lúc đó lay động lòng người đến nhường nào.
Tôi còn chưa kịp viết tiếp, trên giấy lại hiện ra một câu, anh hỏi: “Nếu bà là tiên, vậy bà đang ở đâu? Sao tôi không thấy.”
Tôi siết chặt bút, viết rất chậm: “Ta đợi con ở một tương lai rất xa.”
Anh thong thả hỏi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn đã trở thành nhà báo chưa?”
Tôi viết: “Rồi.”
Đây là lời nói dối đầu tiên của tôi.
Lý tưởng báo chí của tôi đã chết ngay từ năm đầu tiên tốt nghiệp.
Tôi đang làm một công việc văn phòng bình thường, nhiệm vụ mỗi ngày là sản xuất ra những thứ “rác chữ nghĩa”.
“Tôi có làm cảnh sát không?”
Tôi viết: “Có.”
Lời nói dối thứ hai.
Anh đã không đi được đến tương lai mà anh hằng mong ước.
Nét chữ của anh gần như không che giấu nổi niềm vui sướng, rất lâu sau mới trịnh trọng và ngượng nghịu viết thêm một câu, làm bộ như vô tình hỏi: “Tôi và bạn nhỏ Tròn Tròn… có kết hôn không?”
Trái tim tôi bỗng chốc nóng bừng.
Hóa ra chàng trai 17 tuổi năm ấy thật sự thích tôi, chỉ tiếc là đến năm 30 tuổi tôi mới thực sự chắc chắn về điều đó.
Tôi kìm nén sự chua xót, ngòi bút run rẩy: “Có.”
Mất một lúc lâu, mấy chữ rồng bay phượng múa đầy đắc ý mới hiện ra: “Biết ngay là cô ấy có ý đồ phi phận với tôi mà.”
Lừa gạt một kẻ ngốc, tôi thật sự thấy tội lỗi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨