Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ MƯA CHẲNG CÙNG THUYỀN – NGOẠI TRUYỆN: THẨM DIỆP CHU(1)

Ninh Du và Cố Kiêu lập ra một ước hẹn ba năm.

Khi biết tin, tôi im lặng rất lâu.

“Ba năm là thời gian đủ để xảy ra rất nhiều biến số…” Tôi trầm giọng nhắc nhở, cố gắng xoay chuyển ý định của cô ấy.

Cuộc đời cô ấy đã bị tôi làm cho rối tung lên rồi.

Người có thể hứa hẹn cho cô ấy một nửa đời sau vui vẻ bình an, tôi không muốn cô ấy đẩy ra xa như vậy.

“Biến số lớn nhất chẳng qua là anh ấy yêu người khác, nếu thực sự có ngày đó, coi như trả anh ấy về với biển người.” Giọng cô ấy nhẹ nhõm và khoáng đạt, nhưng sâu trong đôi mắt là nỗi bi thương không thể tan biến.

Tôi hiểu ẩn ý của cô ấy.

Khoảnh khắc đó, lòng tôi như bị thủy triều nhấn chìm, từng lớp, từng lớp đè nặng khiến tôi nghẹt thở.

Một Ninh Du rạng rỡ, dám yêu dám hận của ngày xưa, giờ đây đến cả dũng khí để chạm tay vào hạnh phúc cũng không còn nữa sao…

Tôi không biết khuyên gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.

Cô ấy mượn cớ đi thăm mẹ rồi rời khỏi phòng bệnh.

Cánh cửa khép lại, tôi khó nhọc ngồi dậy, cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường và khởi động máy.

Pin đầy vạch, có lẽ trong lúc tôi hôn mê, đã có ai đó sạc giúp.

Màn hình nháy liên tục ngay khi vừa mở.

Có một tin nhắn báo tiền về tài khoản, ngay sau khi tôi gặp chuyện, Cố Kiêu đã trả lại cho tôi không thiếu một xu số tiền mà tôi từng chuyển cho cậu ấy.

Vì để gầy dựng lại “Thẩm thị”, tôi không khách sáo mà nhận lấy.

Rất nhiều người liên lạc với tôi, nhiều nhất là Ôn Uyển, người từng là trợ lý của anh trai tôi Thẩm Tinh Vũ, cũng từng là bạn gái anh ấy.

Sau khi anh trai bị mẹ tôi ép buộc liên hôn với nhà họ Cố, chị ấy đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Giờ đây, chị ấy đang quản lý công ty “Cô Nguyệt Độc Minh” mà tôi đã âm thầm rút cạn tài nguyên của Thẩm thị để nuôi dưỡng.

Nhân viên ở đó hầu hết là người cũ của Thẩm thị.

Tôi phớt lờ những lời hỏi thăm, chỉ nhắn lại ba chữ: [Tôi vẫn ổn].

Vài giây sau, cuộc gọi từ chị ấy hiện lên.

Tôi cười khổ bắt máy.

“Thẩm Diệp Chu, giải thích xem cái ‘vẫn ổn’ của cậu là ổn thế nào? Nửa tháng trước tin cậu trọng thương hôn mê tràn ngập mặt báo, chị đây không mù cũng không ngu, hôm nay mới tỉnh đúng không? Chị đã đến đồn cảnh sát hỏi, tên tội phạm đó nói chính cậu đã tự lao mình vào mũi dao, rõ ràng là muốn tìm cái chết. Cậu quên đã hứa với chị thế nào rồi sao? Đợi Thẩm thị sụp đổ cậu sẽ đến tiếp quản Cô Nguyệt Độc Minh, vậy mà cậu định làm thế này à? Chị không vòng vo với cậu, hạn cho cậu ba giây gửi địa chỉ đây, không thì chị dắt cháu cậu bỏ trốn luôn đấy!”

Chị ấy đến thật hung hăng, nồng nặc mùi hưng binh vấn tội.

Cả đời này tôi kiêu ngạo phản nghịch, chẳng chịu khuất phục ai.

Nếu trên đời còn có ai “quản” được tôi, ngoài Ninh Du và Cố Kiêu, thì chỉ còn Ôn Uyển.

“Gửi, tôi gửi ngay đây…” Tôi thở dài, gửi định vị qua.

“Thế mới ngoan.” Giọng chị ấy dịu xuống đôi chút, “Sáng mai chị đến.”

Tôi không phản đối.

Tôi biết rõ nếu không tận mắt thấy tôi còn “sống”, chị ấy tuyệt đối không bỏ qua.

Ôn Uyển đưa cả Thẩm Dụ (con của anh trai tôi) đến.

“Chưa ăn trưa đúng không? Chị hầm canh gà ác cho cậu, bổ khí huyết.” Chị ấy đặt cặp lồng giữ nhiệt xuống, xoay người bảo Thẩm Dụ, “Tiểu Dụ, chào chú đi con.”

“Cháu chào chú ạ.” Thẩm Dụ ngoan ngoãn đi đến bên giường.

Tôi xoa đầu thằng bé: “Hôm nay không đi học sao?”

“Vì muốn gặp chú nên mẹ cho con xin nghỉ ạ.” Thằng bé cười híp mắt, giọng đầy hào hứng.

“Xin nghỉ thì bài tập cũng không trốn được đâu.” Ôn Uyển xen vào.

Nụ cười của Thẩm Dụ lập tức tắt ngấm.

Tính cách hoàn toàn khác với anh trai tôi, tôi không nhịn được mà bật cười.

“Nhiệt độ vừa đủ, chị bón cho cậu.” Ôn Uyển bưng bát canh ngồi xuống cạnh giường.

Cả đời này tôi chưa bao giờ được hưởng đặc quyền được bón ăn khi ốm đau.

Dù Ôn Uyển là chị dâu, tôi vẫn thấy cực kỳ không quen.

“Để em tự làm…” Tôi đưa tay định nhận lấy.

“Cậu tự làm được không đấy?” Chị ấy hừ lạnh, liếc nhìn bàn tay đang cắm kim truyền của tôi.

Ống truyền dịch lạnh ngắt lướt qua mu bàn tay gầy trơ xương, tôi bỗng khựng lại đầy lúng túng.

“Cạch.”

Cửa phòng bật mở, Ninh Du bước vào.

Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cô ấy khựng lại một chút.

Ôn Uyển cũng ngỡ ngàng không kém nhưng không lên tiếng.

Lúc tôi và Ninh Du yêu nhau, chị ấy đang ở bên anh trai tôi nên rất rõ đoạn tình cảm này.

“Đây là chị dâu tôi Ôn Uyển, cháu tôi Thẩm Dụ.” Tôi giới thiệu từng người.

Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại nơi Ninh Du, mỉm cười đượm buồn: “Bạn tôi, Ninh Du.”

Ôn Uyển phá vỡ sự im lặng: “Chào cô. Tôi có hầm ít canh cho A Chu…”

“Để tôi làm cho.” Ninh Du bước tới nhận lấy bát canh.

Khi lướt qua nhau, Ôn Uyển nháy mắt với tôi một cái.

Tôi cụp mắt, mỉm cười không nói.

Tôi hiểu ý tốt của chị ấy, nhưng tôi càng hiểu rõ khoảng cách giữa tôi và Ninh Du giờ đây đã xa đến nhường nào.

Đoạn tình cảm này đã đến hồi kết, không thể dựa vào sự áy náy hay đồng cảm mà tiếp tục được nữa.

Ninh Du im lặng múc từng thìa canh bón cho tôi.

Ôn Uyển quan sát bầu không khí rồi dắt Thẩm Dụ ra ngoài ăn trưa.

Do lâu ngày chỉ dựa vào truyền máu và glucose để duy trì sự sống, tôi chỉ uống vài hớp là bắt đầu thấy buồn nôn.

Để Ninh Du không lo lắng, tôi đành phải cắn răng nhẫn nhịn.

“Đừng nuốt.” Một cái xô rác đã lót túi sạch đưa đến trước mặt tôi.

Tôi không dám ngẩng đầu, một tay bám chặt vành xô.

“Xong rồi…” Sau khi dạ dày đã rỗng tuếch, tôi thều thào lên tiếng.

Ninh Du đưa cho tôi một cốc nước ấm, đợi tôi súc miệng xong, cô ấy mang xô rác đi rồi rút khăn giấy sạch cho tôi.

“Giúp tôi… thuê một hộ lý đi.” Tôi lau khóe miệng, khàn giọng khẩn cầu.

Những năm qua tôi đã tàn phá cơ thể mình không nương tay.

Giờ đây nằm trên giường như một phế nhân, tôi mới thấy việc duy trì sự tự tôn tối thiểu khó khăn đến nhường nào.

Còn Ninh Du, cô ấy phải chăm sóc hai người bệnh cùng lúc, nếu không thuê hộ lý, sớm muộn gì cô ấy cũng kiệt sức.

Cô ấy lặng im hồi lâu rồi mới gật đầu đồng ý.

“Chỗ canh còn lại… phiền cô xử lý giúp tôi.”

“Ừ, anh nghỉ ngơi đi.” Cô ấy hạ thấp giường cho tôi nằm phẳng rồi xách cặp lồng đi ra ngoài.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!