Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
11
Ngoài sân tập lúc này đã tập trung rất đông người.
Từ bác bảo vệ, học sinh trong trường cho đến những dân làng sống gần đó, ai nấy đều dán mắt vào mấy cái bao tải lớn vừa được ném xuống từ trực thăng.
May là họ dù tò mò nhưng vẫn giữ chừng mực, không ai táy máy tay chân.
Cố Kiêu quăng hai cái bọc xuống chân tôi, rồi cúi người kéo khóa những cái còn lại.
Nhìn mớ đồ bên trong, tôi hoàn toàn chết lặng.
Đủ mọi thứ trên đời, từ sô-cô-la, khoai tây chiên, coca, lẩu tự sôi cho đến hằng hà sa số nhu yếu phẩm hàng ngày. Nếu bảo anh ta không đi cướp bóc cái siêu thị nào thì tôi chẳng tin nổi.
“Quà tặng mọi người đấy ạ!” Anh ta nhìn một vòng rồi khóa mục tiêu vào thầy hiệu trưởng, “Phiền hiệu trưởng Chu chia giúp cháu nhé.”
“Được… được… tốt quá…” Thầy hiệu trưởng cũng bị cái thói “vung tiền như rác” của Cố Kiêu làm cho choáng váng.
“Đi thôi Du Du, chúng ta cũng về khui quà nào.” Anh ta vác hai cái bọc to hơn cả người mình lên hai vai, hiên ngang đi thẳng về phía ký túc xá của tôi.
Trong cái bọc lớn có một túi nhỏ đựng quần áo thay của anh ta.
Còn lại toàn bộ là quà tặng tôi: từ đồ ăn vặt, gấu bông cho đến mỹ phẩm chăm sóc da.
Định bụng sẽ nấu cháo nhưng cân nhắc một hồi, tôi bới trong đống đồ ăn vặt ra một ổ bánh mì cho xong bữa sáng.
Sau đó, trước khi Cố Kiêu kịp bày trò, tôi đã thương lượng với một thầy giáo ít khi ở lại trường để mượn phòng ký túc xá, giải quyết chỗ ở cho anh ta.
Anh ta biết chuyện thì ra sức phản đối, nhưng vô hiệu.
Đồ đạc anh ta mang tới quá nhiều, căn phòng nhỏ của tôi không chứa nổi, nên sau khi mẹ tôi về, tôi khuân sạch về nhà.
Mẹ và Cố Kiêu vốn đã quen biết từ lâu, biết anh ta lặn lội đường xa vào núi tìm tôi, bà dặn đi dặn lại tôi phải tiếp đãi người ta cho chu đáo.
Tôi chỉ đành tuân lệnh.
Là một “sinh vật ngoại lai”, Cố Kiêu tỏ ra vô cùng mới lạ với mọi thứ trong núi.
Ngày thứ nhất, anh ta lôi tôi đi leo núi hái nấm.
Ngày thứ hai, kéo tôi xuống suối bắt cua bắt tôm.
Ngày thứ ba, anh ta khai khẩn một mảnh đất trồng rau ngay trước cửa nhà mẹ tôi.
Ngày thứ tư, anh ta sắm vai thầy giáo dạy thể dục cho trường.
Ngày thứ năm, anh ta vặt trụi sạch sành sanh vườn đào trong thôn…
Tôi cứ ngỡ chàng thiếu gia này sẽ không chịu nổi khổ cực, nào ngờ anh ta lại vui vẻ đến quên cả lối về.
Dưới sự “vun vén” nhiệt tình, cách mọi người gọi anh ta cũng thay đổi: từ “cậu thanh niên kia”, “Cố Kiêu” sang thành “Kiêu Kiêu”, “thầy Cố”, hay “cái cậu nhà cô Ninh”.
Suốt thời gian đó, anh ta chưa từng nhắc đến Thẩm Diệp Chu, cũng chẳng hỏi vì sao tôi đột ngột biến mất.
Anh ta không nhắc, tôi không hỏi, cứ coi như anh ta đến đây để nghỉ dưỡng.
Điện thoại anh ta tin nhắn quá nhiều, anh ta thấy phiền nên tắt máy quăng vào ngăn kéo không thèm ngó ngàng tới.
Cho đến một ngày của một tháng sau đó, anh ta bắt được con gà rừng, hào hứng bảo sẽ hầm cho tôi ăn rồi mở máy định tra cách làm.
Không biết đã nhìn thấy thứ gì, anh ta đột ngột vứt con gà đó lại rồi chạy biến đi, mất tích suốt năm sáu tiếng đồng hồ.
Con gà tội nghiệp cuối cùng vẫn là do mẹ tôi xử lý.
Tối đó tôi và Cố Kiêu ăn cơm tại nhà, ăn xong anh ta kéo tôi đi leo núi, mượn cớ là đi ngắm hoàng hôn.
Vẻ mặt anh ta vô cùng nghiêm trọng.
Tôi im lặng hồi lâu rồi cũng gật đầu đi theo.
Lên đến đỉnh núi, vừa vặn lúc ráng chiều rực rỡ nhất.
Ánh sáng cam đỏ khoác lên những dãy núi trập trùng một lớp áo lộng lẫy, đẹp không sao tả xiết.
“Ninh Du, quay về đi.” Cố Kiêu ngồi xuống một tảng đá lớn, mở lời là khuyên nhủ.
“Cũng được.” Tôi bắt đầu ra điều kiện, “Nhưng anh phải nói cho tôi biết trước, anh và Thường Bân đã đạt được thỏa thuận gì?”
Kể từ lúc Thường Bân dùng hạ sách đó để đưa Cố Kiêu đến bên tôi, tôi đã biết có những chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Nhưng đối mặt và đồng ý lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
“Thường Bân là ai?” Cố Kiêu hỏi ngược lại.
Diễn xuất quá tệ hại, tôi không nỡ nhìn thẳng.
“Là tài xế của bà Diệp Sầm, mẹ Thẩm Diệp Chu, người mà anh từng đặt biệt danh là ‘lính chân chạy’ đấy.” Tôi nghiêm túc bổ sung.
“Ồ, là ông ta à…” Anh ta ngượng ngùng gãi đầu, “Ông ta hứa giúp anh tìm thấy em, còn anh hứa sẽ đưa em quay về.”
“Nếu tôi không chịu về thì sao?” Tôi lười vòng vo.
12
“Về hay không là quyền tự do của em, mục đích của anh là tìm thấy em, chứ có bảo đảm sẽ ‘bảo hành’ đưa em về đâu.”
Anh ta tỏ vẻ ung dung tự tại, nhưng hai cái chân dài cứ đá đi đá lại đã tố cáo tâm trạng anh ta lúc này.
Rõ ràng, lòng anh ta chẳng hề bình thản như cái mặt đang thể hiện.
Anh ta đang có bí mật giấu tôi.
“A Kiêu, tôi không muốn về.” Tôi đá bay một viên đá vụn, nhìn nó “lục cục” lăn xuống vực sâu, “Tôi không muốn làm con diều trong tay bất cứ ai nữa, cảm giác thân bất do kỷ đó thực sự quá tồi tệ rồi.”
“Dù sao bác Thẩm cũng có hơi cường thế thật…” Giọng Cố Kiêu đầy vẻ chán nản và đồng cảm.
“Bác trai mất sớm, mấy năm trước anh trai của A Chu lại gặp tai nạn qua đời, một người phụ nữ chân yếu tay mềm như bác ấy phải gồng gánh cả một công ty, thực sự chẳng dễ dàng gì…”
Tôi đột ngột bật cười thành tiếng.
“Không, bà ta hoàn toàn không phải là hạng nữ nhi yếu đuối. Bà ta có bàn tay sắt, vì đạt được mục đích mà thậm chí có thể coi thường cả mạng người!”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một. Cố Kiêu giật nảy mình, bật dậy khỏi tảng đá như một chiếc lò xo.
“Tiểu Du, rốt cuộc những năm qua Diệp Sầm đã làm gì em?”
Anh ta đứng thẳng tắp, cả người căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt: “Anh muốn nghe sự thật.”
“Bà ta làm nhiều lắm, biết bắt đầu kể từ đâu bây giờ?” Tôi cúi đầu trầm ngâm một lát, “Nếu anh không phiền, hãy bắt đầu từ bố tôi đi.”
“Bố tôi có vài thói hư tật xấu, bị bệnh cũng không nỡ đi bác sĩ, cứ thích cắn răng chịu đựng, ai khuyên cũng chẳng nghe. Đến mức khi phát hiện ra suy thận thì đã đến giai đoạn cần phải thay thận rồi.”
“Nhưng bố tôi cũng coi như may mắn, chỉ vài ngày là đã tìm được nguồn thận phù hợp. Trong thời gian đó, Diệp Sầm ép tôi phải chia tay với A Chu. Tôi cũng biết anh ấy đang bị bà ta giam lỏng, nhưng vì chuyện gia đình rối ren như canh hẹ, tôi không còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa…”
“Lúc đó tiền phẫu thuật cho bố vẫn còn thiếu một chút, nhưng mượn tạm người thân bạn bè thì không thành vấn đề. Nghĩ đến chi phí chạy chữa lâu dài sau này, tôi và mẹ bàn nhau bán nhà.”
“Có một người mua biết hoàn cảnh gia đình tôi, họ đồng ý trả trước 30% tiền đặt cọc, nhưng ngay trước ngày phẫu thuật lại đột ngột đổi ý.”
“Đến đúng ngày phẫu thuật, bác sĩ mổ chính lại biến mất không sủi tăm. Y tá bảo ông ấy vừa nhận một ca mổ khẩn cấp khác, lực bất tòng tâm.”
“Mọi chuyện xảy ra quá đỗi trùng hợp. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, xông thẳng vào văn phòng viện trưởng để lý luận, nào ngờ lại thấy Diệp Sầm ngồi đó.”
“Đến lúc này tôi mới hiểu ra, mọi biến cố đều là do bà ta nhúng tay vào.”
“Bà ta không phủ nhận, còn nói rằng nếu tôi tiếp tục chọn tình yêu, thì cái đất Bắc Thành này sẽ không còn chỗ cho gia đình tôi dung thân nữa.”
“Nhưng khi ấy tôi còn quá trẻ, tôi nghĩ có tiền thì đã làm sao, có tiền cũng không thể muốn làm gì thì làm. Tôi vừa xin chuyển viện cho bố, vừa bôn ba khắp các bệnh viện lớn nhỏ, nhưng thực tế đã tạt cho tôi một gáo nước lạnh buốt.”
“Thời gian quá gấp rút, các bệnh viện khác không thể sắp xếp một ca phẫu thuật như vậy trong thời gian ngắn, ngay cả căn nhà của tôi cũng chẳng ai thèm ngó ngàng đến nữa.”
“Sau lần trì hoãn đó, bệnh tình của bố tôi chuyển biến xấu đi nhanh chóng, xuất hiện tiền triệu của chứng nhiễm độc nước tiểu.”
“A Kiêu, anh có hiểu được cảm giác tuyệt vọng đó không? Khi sinh tử của người thân bị kẻ khác nắm thóp, dù em có nhe nanh múa vuốt vùng vẫy thế nào cũng chẳng thể tạo nổi một gợn sóng…”
“Chuyện sau đó anh đều biết cả rồi. Tôi nhận 2 triệu tệ từ Diệp Sầm, đề nghị chia tay với A Chu.”
“Dù Diệp Sầm đã sắp xếp bác sĩ tốt nhất phẫu thuật cho bố tôi, nhưng sau đó cơ thể ông phản ứng đào thải dữ dội, bắt đầu chuỗi ngày lọc máu dài đằng đẵng…”
“Của cải trong nhà kiệt quệ, bố tôi không muốn tôi và mẹ phải dùng cả đời để lấp vào cái hố không đáy là ông, nên cuối cùng… ông đã chọn cách tự giải thoát.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨