Đến cuối cùng, ngay cả Phùng Tuyển cũng phải thở dốc.
Tôi tựa sát vào môi anh ta, chậm rãi nói: “Anh biết rõ hơn ai hết, người đàn ông đầu tiên của em là anh, và em cũng chỉ có mình anh. Với những người trưởng thành, em không cho rằng chuyện đó là quan trọng nhất, nhưng em muốn anh biết, cả thân xác và trái tim em chỉ dành cho người mà em thực lòng quan tâm.”
“Em không thích bị sắp đặt, nhưng em chưa từng ghét ‘anh’ trong cái cuộc đời bị sắp đặt đó.”
Ở bên Phùng Tuyển, tôi cũng không tránh khỏi rung động, nếu không tôi đã chẳng muốn sinh đứa bé này ra.
“Giang Vọng Niên được ông ngoại em tài trợ, đối với em, anh ta giống như một người anh trai hơn.”
Bao gồm cả lần này, anh ta chỉ đơn giản là muốn bảo vệ tôi mà thôi.
Nói ra chuyện quá khứ, tôi cứ ngỡ Phùng Tuyển sẽ không dễ dàng tin tưởng, hoặc anh ta vẫn sẽ để tâm.
Bởi nếu không biết sự thật, trong mắt anh ta, đây quả thực giống như một sự “phản bội kép”.
Nào ngờ, anh ta chỉ chậm rãi nói: “Là do sức hút của Ngưng Ngưng nhà ta lớn quá thôi. Thế nên mới khiến bao nhiêu gã đàn ông sẵn lòng sống chết vì em.”
“Có điều bọn họ không có bản lĩnh bằng tôi, nên em mới trở thành vợ tôi đấy thôi.”
Tôi thương lượng với anh ta: “Vậy… bỏ qua cho Giang Vọng Niên nhé?”
“Anh?”
Tôi nghe lời gọi anh ta: “Anh.”
Phùng Tuyển cuối cùng cũng gật đầu: “Nghe lời em vậy.”
Đột nhiên, tôi cũng nảy sinh ý định muốn hỏi rõ quan hệ giữa anh ta và Hứa Khinh Nhiên, muốn biết vị trí thực sự của mình trong lòng anh ta hiện tại.
Quá khứ của họ rành rành ra đó, ai mà muốn nghe người mình yêu kể lể chuyện anh ta từng yêu sâu đậm một người khác chứ?
“Vậy anh và Hứa Khinh Nhiên ngày xưa đã tiến triển đến bước nào rồi? Bây giờ anh đã thực sự buông bỏ được cô ta chưa? Nếu chúng ta đã chọn kết hôn, sau này em tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ hành vi ngoại tình nào đâu đấy.”
Phùng Tuyển chưa kịp trả lời thì trợ lý bên ngoài đã gọi điện vào máy nội bộ: “Phùng tổng, có chuyện xảy ra ở bãi đậu xe tập đoàn rồi.”
12
Khi tôi và Phùng Tuyển xuống lầu, lực lượng an ninh đã có mặt.
Một vụ bắt giữ con tin đang diễn ra ngay tại bãi đậu xe.
Đối phương chỉ đích danh Phùng Tuyển xuống đàm phán.
Bên cạnh một chiếc xe tải nhỏ, một gã đàn ông mặc đồ đen bịt kín đang cầm dao kề cổ một người phụ nữ.
Tôi nhìn kỹ, hai người đó chẳng phải ai khác ngoài Phùng Hằng và Hứa Khinh Nhiên.
Thấy tôi và Phùng Tuyển đi xuống, Phùng Hằng vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt si mê như hồi hắn còn theo đuổi tôi điên cuồng.
Hứa Khinh Nhiên van nài: “Phùng Tuyển, mẹ anh năm đó dặn anh phải chăm sóc em… Phùng Hằng sẽ không làm hại Tri Ngưng đâu, nhưng hắn sẽ giết chết em thật đấy.”
Ngay cả tôi cũng thấy thấp thỏm, không biết anh ta có đồng ý không.
Cho đến khi Phùng Tuyển lên tiếng, giọng điệu vô cùng bạc bẽo: “Cô là cái thá gì? Mà xứng đáng để tôi đem vợ và con mình ra đổi mạng cho cô?”
Hứa Khinh Nhiên thất vọng cụp mắt, nói với Phùng Hằng đang đứng phía sau: “Thả tôi ra đi, Phùng Hằng.”
Đến lúc này mới rõ, hai người họ chỉ đang phối hợp diễn kịch.
Phùng Tuyển ra lệnh cho trợ lý: “Báo cảnh sát xử lý.”
Phùng Hằng nhìn tôi rồi hỏi: “Tri Ngưng, em mang thai rồi sao?”
Hắn buông Hứa Khinh Nhiên ra, cầm dao xông thẳng về phía tôi.
Trên gương mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh của Phùng Tuyển, tôi thấy rõ sự căng thẳng tột độ.
Anh ta thân mình che chắn cho tôi, ngay khoảnh khắc Phùng Hằng lao tới, anh ta còn nhanh hơn cả bảo vệ, tung một cú đá cực hiểm hóc và chuẩn xác khiến đối phương văng ra xa.
Khi cảnh tượng hỗn loạn kết thúc, Hứa Khinh Nhiên rất muốn biết một điều: “Tôi và anh đã quen biết từ lâu, anh là người lạnh lùng, lúc đầu còn bảo tôi tránh xa anh ra. Cho đến khi tôi suýt vì anh mà chết, không lâu sau tôi bị đưa ra nước ngoài… Phùng Tuyển, năm đó lúc anh đuổi theo tôi rồi gặp tai nạn, có phải anh cũng bị sự hy sinh và ở bên của tôi làm cho cảm động không?”
Phùng Tuyển vẫn đang ôm chặt lấy tôi.
Khoảnh khắc này, anh ta giống như đang trả lời cho tôi nghe vậy.
Đầu tiên anh ta nói với tôi: “Hai tháng sau khi khôi phục trí nhớ, tôi đã phải bận rộn chạy vạy khắp nơi để tìm em, sau đó mới có thời gian thanh tra lại những người và việc xung quanh mình.”
Anh ta ngước mắt nhìn Hứa Khinh Nhiên đầy giễu cợt: “Cho đến tận gần đây, chính bản thân tôi lại là người cuối cùng được biết rằng tôi đã từng ‘yêu cô sâu đậm’? Cảm động ư? Nói thật lòng nhé, năm đó dù cô có chết vì tôi, tôi cũng chỉ thấy phiền phức thôi.”
Anh ta không hề che giấu mà vạch trần tất cả: “Đến cả việc cô bị đưa đi tôi còn chẳng biết, việc tôi ra sân bay thì liên quan gì đến cô chứ? Đó chẳng qua là một chuyến công tác nước ngoài bình thường, vậy mà lại nực cười trở thành minh chứng cho tình yêu sao. Nếu cô biết tự lượng sức mình sớm hơn, thì đã chẳng có cái đoạn hồi tưởng viển vông, tự làm mình cảm động đến thế này. Và hãy nhớ kỹ, người tuyệt tình với cô là tôi, sau này có muốn trả thù thì cứ nhắm vào tôi. Tuyệt đối đừng hòng tính kế lên vợ tôi thêm lần nào nữa.”
13
Vài ngày sau, tôi đưa người đến Hứa gia chuyển đồ.
Tôi đã chấm dứt quan hệ với nhà họ Hứa, sau này đổi sang họ Lâm của ông ngoại.
Hứa Khinh Nhiên chân thành xin lỗi tôi: “Xin lỗi vì những chuyện tôi đã làm với cô trước đây.”
“Cô xin lỗi, nhưng tôi cũng sẽ không tha thứ.”
Cô ta đã tỉnh ngộ, nhìn tôi nói: “Cô chẳng cần làm gì cả, anh ấy vẫn yêu cô. Tình cảm con người đúng là thứ hoàn toàn bất công. Nhưng tôi vẫn muốn nói với cô một chuyện: Ngoài việc yêu cô ra, Phùng Tuyển thực sự từng có một ‘bạch nguyệt quang’. Cô gái đó học cùng trường cấp ba với anh ấy, dù hai người không ở bên nhau, nhưng cô ấy từng tặng anh ấy một sợi dây chuyền, năm đó anh ấy đã trân trọng cất giữ nó.”
Thực ra tôi và Phùng Tuyển cũng học cùng trường cấp ba, tôi dưới anh ta một khóa, nhưng có thể coi là hoàn toàn không có giao điểm gì.
Chắc chắn tôi không phải là người tặng anh ta sợi dây chuyền đó rồi.
“Tôi thực sự muốn xem xem, nếu một ngày cô gái đó xuất hiện trở lại, liệu sóng gió có nổi lên không.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖