Góc Của Chan

GIAO ĐIỂM ĐỊNH MỆNH – CHƯƠNG 4

Đã lâu không gặp, Phùng Tuyển theo thói quen bế tôi đặt lên mép giường.

Nhưng tiếng của trợ lý ngoài cửa đã phá vỡ bầu không khí ấy:

“Phùng tổng, lão gia tử nhắn tôi nhắc ngài… sớm về nhà một chuyến để bàn bạc chuyện hôn sự của ngài và Hứa nhị tiểu thư.”

Tôi tự hỏi, anh ta không muốn buông tay tôi, nếu tôi là “tình mới” của hiện tại, thì Hứa Khinh Nhiên là “tình cũ” của quá khứ.

Lẽ nào ngay cả Phùng Tuyển cũng có thói xấu của đàn ông: muốn ôm cả cả hai vào lòng?

Đôi môi anh ta vẫn đang chạm khẽ vào khóe môi tôi.

Xưa nay anh ta luôn có ham muốn mãnh liệt với tôi, nhưng vì cái thai chưa đủ ba tháng, cuối cùng anh ta cũng chỉ có thể hôn.

Tôi mở lời: “Phùng Tuyển, tôi sẽ không làm tình nhân.”

Bị người ngoài cắt ngang, anh ta khựng lại, rồi đáp: “Tôi cũng chẳng có sở thích nuôi tình nhân.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc bụng hơi nhô lên dưới lớp váy mỏng của tôi một hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

Lát sau, anh ta mới nói: “Vốn tưởng đến tuổi trung niên cũng chưa chắc có con. Vậy mà giờ lại bắt tôi làm bố trẻ sớm hơn năm năm.”

Anh ta tiếp tục: “Tôi nhất định phải có một đứa con. Đời này có lẽ cũng chỉ có một đứa này thôi, sau này tôi sẽ để lại tất cả cho nó. Và tất nhiên, nó tuyệt đối không thể sinh ra với danh phận con ngoài giá thú.”

Đây là lời cam kết của Phùng Tuyển: “Người bước vào lễ đường cùng tôi chỉ có thể là em, Ngưng Ngưng.”

“Còn cô ấy…”

Anh ta định nhắc đến cô ta, nhưng tôi đã dùng một nụ hôn chặn đứng lời anh ta định nói.

Tôi sẽ không hỏi anh ta định tính sao với Hứa Khinh Nhiên.

Anh ta muốn cưới, tôi sẽ gật đầu.

Hứa gia không nên và không có quyền nhào nặn cuộc đời tôi thêm lần nào nữa.

Trở lại Hải Thành.

Phùng Tuyển đưa tôi về thẳng lão trạch của Phùng gia.

Ngày hôm đó, bên cạnh Phùng lão phu nhân, người từng rất yêu quý tôi, giờ đã là Hứa Khinh Nhiên.

Chuyện cưới hỏi của con cháu Phùng gia xưa nay đều do một tay bà quyết định, Phùng Tuyển cũng không ngoại lệ.

Thấy tôi về, bà vẫn bất động thanh sắc, nói với Phùng Tuyển:

“A Tuyển, hôm nay ngày lành, chúng ta sẽ định ngày hôn lễ của cháu và Khinh Nhiên với ngài Hứa.”

Phùng Tuyển thản nhiên đáp: “Cháu cũng có hai chuyện cần nói.”

“Thứ nhất, là một chuyện hỷ, Ngưng Ngưng có thai rồi, vừa tròn ba tháng. Hôn lễ vẫn sẽ diễn ra như cũ.”

“Thứ hai.” Phùng Tuyển ra hiệu cho trợ lý lấy ra đống tài liệu về việc thu mua cổ phần và quyền điều hành các sản nghiệp của Phùng thị mà anh ta đã ráo riết thực hiện suốt hai tháng qua.

“Hiện tại, phần lớn cổ phần và gia sản của Phùng gia đã đứng tên cháu.”

Phùng Tuyển dõng dạc tuyên bố: “Từ hôm nay, cháu là người cầm quyền duy nhất của Phùng thị. Sau này, mọi việc trong nhà này, chỉ có cháu mới là người có quyền định đoạt.”

9

Sau khi kết thúc, Phùng Tuyển bận thảo luận công việc, bảo tôi ra vườn ngồi đợi.

Tôi vừa ngẩng đầu đã thấy Hứa Khinh Nhiên xuất hiện.

Cô ta nhìn chằm chằm vào bụng tôi, cười khẩy: “Thì ra là có thai. Tôi cứ tưởng anh ấy chưa từng chạm vào cô chứ.”

“Nhưng cô biết một chuyện không?” Hứa Khinh Nhiên nói, “Hai ba năm trước vì cứu anh ấy mà tôi bị thương, cơ thể đã hỏng rồi. Anh ấy… có lẽ là cần một đứa con thôi.”

Gần đến ngày cưới, tôi đến công ty tìm Phùng Tuyển, chuẩn bị kẹo hỷ và quà cho nhân viên văn phòng tổng giám đốc.

“Phu nhân tổng giám đốc.” Một nhân viên gọi tôi bằng danh xưng đó và hỏi thêm một phần: “Giang trợ lý hai ngày nữa mới về, tôi lấy giúp anh ấy một phần nhé?”

Hóa ra trong mắt họ, Giang Vọng Niên xin nghỉ dài hạn là để về chăm sóc người bố ốm yếu.

Tối đó, Phùng Tuyển đưa tôi dự tiệc.

Tôi hứng chí ăn mấy miếng quýt mà chẳng thấy chua, liền đưa một múi cho anh ta: “Anh nếm thử xem có chua không?”

Anh ta vốn không thích đồ chua ngọt, nhưng vẫn cắn lấy múi quýt từ đầu ngón tay tôi.

Thấy anh ta khẽ nhíu mày, tôi biết ngay là nó chua thật.

Tôi bèn đoán mò về đứa bé: “Chắc không phải là một cậu con trai đấy chứ?”

Phùng Tuyển đáp: “Trai hay gái đều như nhau, thứ cần cho sẽ không để thiếu.”

Hứa Trạch Thành, người anh kế của tôi ở Hứa gia cũng có mặt tại bữa tiệc.

Anh ta nghe thấy câu đó liền mỉa mai: “Phùng tổng tự chế tốt như vậy mà cũng ‘ăn cơm trước kẻng’. Có điều, tôi lại tình cờ biết được một bí mật.”

Anh ta cho gọi bà vú của Hứa gia vào giữa buổi tiệc long trọng: “Nói cho Phùng tổng nghe xem, hôm đó bà đã nghe thấy những gì?”

Mi mắt tôi khẽ run.

Tôi đoán được chuyện gì sắp xảy ra.

Hứa Trạch Thành muốn đòi lại thể diện cho Hứa gia sau lần bị bẽ mặt ở Phùng trạch.

Bà vú ấp úng: “Tôi tình cờ nghe thấy phu nhân và tiểu thư Tri Ngưng nói với nhau… là đã tráo thuốc tránh thai thành vitamin để dùng đứa bé này leo lên vị trí chính thất.”

Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, những ánh mắt dò xét, mỉa mai vây quanh.

Tôi nhìn Phùng Tuyển.

Đường xương hàm của anh ta siết chặt.

Dù anh ta thường ngày lạnh lùng, nhưng hiếm khi thấy gương mặt anh ta lại toát ra vẻ sát khí thấu xương như vậy.

Ai cũng biết, kẻ dám tính kế Phùng Tuyển chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp.

10

Thế nhưng, Phùng Tuyển lại nhìn Hứa Trạch Thành, bình thản nói:

“Đây vốn là chuyện riêng tư của vợ chồng tôi, không phải là thứ để đem ra bàn tán trước đám đông. Nhưng có những chuyện không thể để mặc người ta bôi nhọ. Bà vú này chắc chắn đã nghe nhầm, vì đứa trẻ này là kết quả mà tôi và Tri Ngưng đã chuẩn bị từ sớm.”

“Chúng tôi chuẩn bị kết hôn, chuẩn bị mang thai như bao cặp vợ chồng bình thường khác, chứ chẳng có chuyện ‘dùng con leo vị trí’ nào ở đây cả.”

Trên xe về nhà, Phùng Tuyển hạ tấm chắn giữa xe xuống.

Trong bữa tiệc anh ta đã giúp tôi che đậy, nhưng giờ chỉ còn hai người.

Anh ta đoán ra ngay: “Mẹ em làm?”

Anh ta trầm giọng nói: “Trong chuyện trai gái này, nếu em muốn có con, chẳng cần phải tốn công tráo thuốc như vậy làm gì cho phiền phức.”

Thấy anh ta quá bình thản, tôi hỏi: “Anh không để tâm sao?”

Phùng Tuyển kéo tôi vào lòng.

Tôi gối đầu lên bờ vai ấm áp của anh ta, cầm lấy bàn tay anh ta đặt lên bụng mình qua lớp áo mỏng: “Anh sờ thử đi.”

Anh ta không rụt tay lại, chỉ nghe anh ta nói: “Người có quyền để tâm không phải là tôi.”

Anh ta thấu hiểu: “Bởi vì tôi là đàn ông, so với em, tôi chẳng phải đánh đổi gì, nói thẳng ra là đã hưởng thụ xong còn không dưng có được một đứa con. Trong chuyện này, người chịu khổ, người chịu thiệt thòi là em, người đang làm mẹ. Người có quyền nói ra lời tha thứ hay để tâm… phải là em mới đúng.”

Hai ngày sau, tôi gặp lại Giang Vọng Niên ở công ty.

Giang Vọng Niên thực chất từng là “bạn trai” trên danh nghĩa của tôi.

Lúc đó Hứa gia bắt tôi liên hôn, ngay cả đối tượng là ai tôi còn chẳng rõ…

Tôi cứ ngỡ nếu mình có bạn trai chính thức, họ sẽ không ép buộc mình nữa.

Giang Vọng Niên đã đề nghị giúp đỡ, tôi cũng từng đưa anh ta về ra mắt Hứa gia, nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn chẳng đi đến đâu.

Dù thực tế chúng tôi chưa từng thực sự hẹn hò.

Giờ đây khi anh ta quay lại, lẽ ra cả hai vẫn phải giả vờ như không quen biết.

Ban đầu tôi định đi tìm Phùng Tuyển, nhưng khoảnh khắc bắt gặp Giang Vọng Niên, anh ta lại bí mật kéo tôi vào một góc không người.

Tôi hỏi anh ta: “Giang Vọng Niên, sao anh to gan thế? Anh còn quay lại bên cạnh Phùng Tuyển làm gì?”

Tôi đã là vị hôn thê của Phùng Tuyển, vậy mà anh ta vẫn dám đưa tôi đi một lần nữa.

Dẫu đã thay tên đổi họ, lúc Phùng Tuyển xuất hiện ở Cẩm Thành thì anh ta không có mặt, nhưng tôi không dám chắc liệu Phùng Tuyển có tra ra được hay không.

Cứ cho là hiện tại chưa thấy gì, nhưng lỡ như sau này thì sao?

“Yên tâm đi, Tri Ngưng.” Giang Vọng Niên nói, “Lúc đó tôi đã để lại đường lui cho mình rồi. Em về được thì tôi cũng về được. Phùng tổng sẽ không phát hiện ra đâu.”

Thế nhưng, ngay phía sau lưng lại vang lên một tông giọng thản nhiên: “Sẽ không phát hiện ra chuyện gì?”

Tôi quay đầu lại.

Phùng Tuyển trong bộ vest chỉnh tề, một tay đút túi quần đứng đó.

Dáng vẻ trông có vẻ quý phái, phóng khoáng nhưng lại toát ra sự lạnh lùng đến tột độ.

Anh ta đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

11

Tôi lẳng lặng theo sau Phùng Tuyển vào văn phòng.

Cửa đóng sầm lại.

Gương mặt anh ta sa sầm, hiếm khi anh ta chẳng hỏi cũng chẳng nói lấy một lời.

Ở bên nhau lâu như vậy, bất kể chuyện gì xảy ra, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta đối xử với tôi đạm mạc đến thế.

Phùng Tuyển ngồi xuống bàn, bắt đầu xử lý công việc, hoàn toàn có ý định gạt tôi sang một bên.

Tôi bước tới, giật lấy cây bút máy màu đen trên tay anh ta đặt xuống, rồi chủ động ngồi lên đùi anh ta, mặt đối mặt.

Anh ta tựa lưng vào ghế, cụp mắt nhìn tôi đầy hờ hững.

“Phùng Tuyển.” Tôi dịu dàng nói, “Không được bạo lực lạnh, cũng không được trưng bộ mặt đó với em.”

Kể từ khi từ Cẩm Thành trở về, thực ra tôi đã không còn quá sợ anh ta nữa.

Người đàn ông nghe vậy thì thở dài, anh ta vòng tay ôm lấy eo tôi, lên tiếng: “Em tưởng đến giờ mà tôi vẫn không biết chuyện quá khứ sao? Tôi thực sự sẽ yên tâm để cậu ta quay lại à?”

Hiếm khi tôi chủ động với anh ta như thế.

Tôi chồm người về phía trước, dán chặt vào cơ thể anh ta, đặt môi mình lên làn môi mỏng của anh ta mà cắn nhẹ.

Thậm chí tôi còn đưa lưỡi vào, lúc nông lúc sâu, quấn quýt lấy anh ta trong một nụ hôn nồng cháy.

Có những lời nhất định phải nói ra.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!