Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
3
Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo, sắc mặt mẹ tôi có phần khó coi.
Cuối cùng, chính cô là người lên tiếng để phá tan sự im lặng ngột ngạt ấy: “Em lại cứ tưởng con bé đang gọi cô cơ đấy.”
Sau bữa tối hôm đó, mẹ chuẩn bị đón tôi đi.
Tôi nhất quyết không chịu, cứ ôm chặt lấy cô mà hỏi có phải cô không cần con nữa không.
Mắt cô đỏ hoe, trong ánh mắt ấy chứa đựng bao nhiêu luyến tiếc, đau lòng và cả sự lo âu.
Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng sự gượng gạo hiện rõ trên từng nét mặt.
Cô nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, đẩy tôi về phía mẹ.
“Chị dâu đừng để tâm nhé, Gia Gia chỉ là chưa quen thôi. Trẻ con mà, chị cứ ở bên con vài ngày là lại quấn quýt ngay ấy mà.”
“Gia Gia nhớ anh chị lắm đấy, quà anh chị gửi về con bé đều thích mê, còn hay mơ thấy bố mẹ nữa cơ.”
“Cũng không còn sớm nữa, anh chị đưa con về sớm cho kịp, đi đường nhớ chú ý an toàn nhé.”
Cô vờ như không thấy sự khẩn cầu trong mắt tôi, vẫn kiên quyết đẩy tôi về phía mẹ.
Lúc ra đi, tôi chẳng mang theo bất cứ thứ gì.
Mẹ bảo ở nhà đã chuẩn bị đồ mới cả rồi, đoạn dắt tôi lên xe.
Cô cứ đứng mãi ở trước cửa, cho đến khi bóng hình cô biến mất hoàn toàn trong gương chiếu hậu.
Dù chẳng ai nói ra, nhưng tôi biết, sẽ còn rất lâu nữa tôi mới được gặp lại cô.
Tôi lặng lẽ rơi lệ.
Mẹ ôm tôi vào lòng, suốt dọc đường bà luôn tìm cách khuấy động không khí.
Bà kể cho tôi nghe về căn phòng công chúa đã chuẩn bị sẵn, về những chiếc váy xinh xắn và bao nhiêu món ngon đang chờ đợi.
Tôi chỉ cúi đầu im lặng.
Dần dần bà cũng chẳng nói nữa, chỉ khẽ thở dài.
Thực ra, tôi không ghét bà.
Tôi biết bà rất bận rộn, nhưng vẫn luôn tranh thủ gọi điện cho tôi, thỉnh thoảng lại gửi rất nhiều quà cáp.
Cô đã nói với tôi rất nhiều lần rằng không phải bố mẹ không yêu tôi, mà vì quá yêu nên mới không nỡ để tôi theo họ chịu khổ.
Giờ đây điều kiện tốt hơn rồi, họ muốn đón tôi về để bù đắp.
Tất cả những điều đó tôi đều ghi nhớ.
Nhưng, tôi chỉ ước ao cô là mẹ mình mà thôi.
Bởi cô mới là người ở bên cạnh chứng kiến tôi khôn lớn.
Bao nhiêu năm qua vẫn ổn đấy thôi, tại sao đột nhiên lại phải đón tôi đi chứ?
Tôi không tìm được câu trả lời.
Sau một chuyến xe dài, mẹ đưa tôi đến một ngôi nhà rất đẹp.
Ở đó có vườn hoa nhỏ, có xích đu, đèn thắp sáng trưng khắp nơi.
Nó to và lộng lẫy hơn nhà cô rất nhiều.
Bà bảo từ nay về sau, đây chính là nhà của tôi.
Tôi cảm thấy xa lạ và gò bó vô cùng, chỉ biết lặng lẽ bước theo sau bà.
Cho đến khi có một bé gái từ trong nhà chạy ùa ra, sà vào lòng bà, cất giọng sữa nũng nịu gọi “Mẹ ơi”.
Tôi nhìn thấy đôi lông mày sắc sảo của mẹ bỗng chốc dịu hiền hẳn lại.
Bà ngồi xuống trước mặt con bé, kiên nhẫn hỏi hôm nay con đã ăn gì, lắng nghe con bé kể những chuyện không đầu không đuôi một cách tỉ mỉ.
Tôi chợt nhớ về những ngày học mẫu giáo, cô cũng từng nắm tay đón tôi tan trường như thế.
Tôi vừa nhảy chân sáo vừa líu lo kể chuyện, cô luôn mỉm cười lắng nghe rồi kiên nhẫn đáp lời.
Nhìn mẹ và em gái ôm nhau, thực lòng tôi không hề đố kỵ hay ghen ghét, nhưng trái tim vẫn cứ dâng lên một nỗi xót xa, nghẹn ứ.
Có lẽ vì trông họ mới thật sự giống một cặp mẹ con, còn tôi, chẳng khác nào một kẻ lạ mặt.
Và giờ đây, kẻ lạ mặt là tôi phải chen chân vào cuộc sống của họ, để chung đụng một người mẹ với em.
Cánh mũi tôi cay nồng nhưng tôi không dám khóc, chỉ biết siết chặt lấy vạt áo mình.
Không biết đã đứng đó bao lâu, mãi đến khi em gái chỉ tay hỏi tôi là ai, mẹ mới chợt nhận ra tôi vẫn đang đứng phía sau bà.
Bà dắt em gái đến trước mặt tôi: “Yến Yến, mau gọi chị đi con.”
Em gái tôi tên là Lâm Yến, trông con bé bụ bẫm, đáng yêu vô cùng.
Con bé chẳng hề sợ người lạ, nhìn tôi một lát rồi chìa bàn tay nhỏ xíu ra nắm lấy tay tôi, kéo vào nhà: “Chị ơi, em dẫn chị đi ăn món này ngon lắm!”
Bước chân con bé còn chưa vững, mẹ cứ lếch thếch theo sau bảo vệ, ánh mắt tràn đầy sự nâng niu.
Bất chợt, một ý nghĩ không dưng hiện lên trong đầu tôi: Liệu ngày xưa, bà ấy có từng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế?
Tôi không tìm được câu trả lời.
Trong ký ức hạn hẹp của mình, ánh mắt ấy tôi chỉ thấy duy nhất ở cô.
Đêm đầu tiên trở về, tôi rúc sâu vào chăn từ sớm.
Cảm giác lớp vải mềm mại bao bọc lấy cơ thể mới khiến tôi thấy an tâm đôi chút.
Lát sau mẹ đẩy cửa bước vào, bà bảo sợ tôi lạ nhà khó ngủ nên muốn nằm cùng tôi.
Nhưng bà vừa mới ngồi xuống cạnh giường, em gái đã khóc lóc gõ cửa, đòi mẹ sang kể chuyện cổ tích.
Mẹ tỏ vẻ khó xử, ánh mắt bà lộ rõ sự áy náy xen lẫn đấu tranh.
Tôi rất hiểu chuyện, chủ động bảo mẹ sang với em.
Ngay lập tức, tôi thấy mẹ thở phào nhẹ nhõm, bà xoa đầu khen tôi ngoan.
Nhìn gương mặt nhẹ nhõm của bà, tôi lặng lẽ cụp mắt.
Mẹ ơi, không phải con ngoan đâu, mà là con đã qua cái tuổi cần người ngủ cùng rồi.
Đã từng có lúc con khóc lóc đòi nghe kể chuyện mới chịu đi ngủ, nhưng khi ấy mẹ chẳng ở bên.
Còn bây giờ, con không cần nữa.
Sau khi mẹ đi, tôi cầm điện thoại muốn gọi cho cô, nhưng đầu dây bên kia liên tục báo bận.
Tôi tự nhủ chắc cô đang bận việc gì đó, tôi có thể chờ cô xong việc rồi gọi lại.
Vừa đợi, tôi vừa nghe tiếng cười đùa của mẹ và em ở phòng bên cạnh, rồi cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.
Một tuần sau, bố đi công tác về.
Ông mua cho tôi và em mỗi đứa một chiếc váy làm quà.
Chiếc của em thì vừa vặn như in, còn của tôi lại chật đi rất nhiều, màu sắc cũng không phải kiểu tôi thích.
Bố có chút ngượng ngùng, ông xin lỗi và hứa sẽ chuẩn bị cái khác cho tôi, nhưng tôi chỉ lắc đầu.
Thực ra cũng dễ hiểu thôi.
Em gái từ lúc lọt lòng đã lớn lên dưới sự quan sát của ông, ông biết rõ từng giai đoạn phát triển và sở thích của con bé.
Còn tôi, chỉ là những cái nhìn thoáng qua trên màn hình điện thoại, làm sao ông hiểu được gì đây?
Hôm đó, để ăn mừng cả nhà bốn người đoàn tụ, bố bao trọn một nhà hàng, trang trí lộng lẫy như thế giới cổ tích.
Đó là lần đầu tôi được thấy cảnh tượng ấy, còn em gái dường như đã quá quen rồi.
Trước khi dùng bữa, mẹ dặn dò nhân viên rất kỹ về những món em gái không ăn được, nhưng lại gọi cho tôi một phần tôm lớn.
Bà không biết tôi bị dị ứng hải sản.
Rõ ràng ngày đón tôi về, cô đã dặn đi dặn lại rất lâu, còn ghi chú tỉ mỉ gửi vào điện thoại cho bà, vậy mà bà không nhớ.
Thật ra tôi cũng không buồn lắm, tôi biết bà bận trăm công nghìn việc, khó mà nhớ hết từng chuyện vặt vãnh.
Tôi chỉ đột nhiên thấy nhớ cô da diết.
Cô chưa bao giờ quên sở thích của tôi.
Mỗi lần đi ăn ngoài, cô luôn dặn dò kỹ lưỡng những thứ tôi phải kiêng.
Giống như cách mẹ đang đối xử với em gái bây giờ vậy: kiên nhẫn, tỉ mỉ và dịu dàng.
Từ ngày bị đón về, tôi không còn được gặp cô nữa.
Bố bảo cô đi du lịch rồi, không biết bao giờ mới về, ông còn bảo tôi đừng làm phiền cô thường xuyên, có việc gì cứ tìm bố mẹ.
Tôi im lặng vâng lời, nhưng vẫn không nhịn được mà gọi cho cô hết cuộc này đến cuộc khác.
Ban đầu là báo bận, về sau số máy ấy trở thành số không có thực.
Tôi biết, chắc chắn bố mẹ không cho cô gặp tôi. Họ sợ tôi và cô quá thân thiết thì sẽ không chịu gần gũi với họ nữa.
Tiếng “Mẹ” tôi gọi cô ngày hôm ấy dường như đã trở thành một cái gai đâm sâu vào lòng bố mẹ.
Nhưng họ quên mất rằng, chính họ là người nói không có tâm trí chăm sóc tôi nên mới gửi tôi cho cô.
Chính họ mải mê công việc không màng đến thăm tôi, đến cả những cuộc điện thoại sau này cũng trở nên lấy lệ.
Trẻ con là đối tượng dễ dỗ dành nhất, nhưng cũng là những đứa trẻ phân biệt rõ ai gần ai xa nhất.
Bố mẹ ơi, là chính hai người đã đẩy con ra xa trước mà.
Tôi biết bố mẹ vẫn luôn cố gắng hàn gắn mối quan hệ này.
Họ đối xử với tôi rất tốt, cho tôi điều kiện vật chất dư dả.
Tôi được chuyển đến trường tư thục tốt hơn, hằng ngày có tài xế đưa đón, quần áo mỗi mùa đều có người mang đến tận nhà, vú nuôi thay đổi thực đơn đủ món bổ dưỡng.
Thế nhưng, chúng tôi mãi mãi chẳng thể thân mật được.
Giống như cái cách em gái có thể thản nhiên rúc vào lòng bố mẹ nũng nịu, con bé bám lấy mẹ đòi tết tóc, hay nghịch ngợm giật râu bố.
Mỗi khi họ đùa nghịch vui vẻ với nhau, tôi luôn ngồi ngay ngắn ở một góc sofa.
Em gái hoạt bát, tinh quái, thường xuyên chọc bố mẹ cười nắc nẻ.
Lúc không vui, con bé sẽ ăn vạ khóc lóc, vứt gấu bông đầy sàn nhà chờ người đến dỗ.
Cảm xúc của con bé lúc nào cũng rõ rệt.
Còn tôi lúc nào cũng im lặng, chẳng có nhiều chuyện để nói.
Đa phần bố mẹ chỉ quan tâm xem tôi học hành thế nào, tiền tiêu vặt có đủ không, có thiếu thốn đồ dùng gì không.
Giọng điệu và thái độ ấy… cứ như đang quan tâm một vị khách quý vậy.
Thật ra tôi không để tâm lắm, tình cảm nào cũng cần thời gian tích lũy, mà tôi và bố mẹ ở bên nhau quá ít, làm gì có gì để mà tích lũy.
Nhưng lòng tôi vẫn thấy buồn buồn.
Có lẽ, con người ta đối với tình thâm máu mủ luôn có một sự khao khát bản năng.
May mà em gái tính tình cởi mở, chúng tôi rất thân nhau.
Con bé cứ luôn líu lo xoay quanh gọi “Chị ơi, chị à”, mỗi ngày tài xế đi đón tôi tan học, con bé cũng thích đi cùng.
Thỉnh thoảng tôi lén dắt em đi ăn quà vặt vỉa hè, cứ đi đến mỗi sạp hàng, con bé lại dõng dạc nói: “Đừng bỏ hải sản nhé, chị cháu bị dị ứng hải sản đấy ạ!”
Con bé chẳng hiểu rằng những thứ rẻ tiền ấy làm gì có hải sản, nó chỉ nhớ duy nhất một điều: Chị nó không ăn được thứ đó.
Nhờ có em gái mà gia đình này trông vẫn có vẻ êm ấm, thuận hòa.
Con bé giống như một chiếc cúc áo, khéo léo khâu vá tôi và bố mẹ lại với nhau, những đường kim mũi chỉ thô kệch, vụng về đều được che giấu dưới sự tinh nghịch đáng yêu của nó.
Thế nên, vào năm tôi mười bốn tuổi, khi em gái bị bắt cóc, mối quan hệ giữa tôi và bố mẹ đã rơi xuống điểm đóng băng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨