Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIA GIA – CHƯƠNG 1

1

Trong căn kho cũ nát, tôi và em gái bị trói chặt bằng dây thừng, miệng nhét đầy giẻ rách.

Một chiếc camera đặt ngay trước mặt quay cận cảnh chúng tôi.

Gã bắt cóc ngồi phía sau, thản nhiên uống rượu ăn thịt, cười hả hê: “Lâm Nhất Thành, nghĩ kỹ chưa? Mày muốn tiễn đứa con gái cưng nào đi chầu diêm vương đây?”

Em gái thút thít khóc, cả người run bần bật vì sợ hãi.

Còn tôi, tôi chỉ lặng lẽ nhìn vào màn hình hiển thị bên cạnh.

Trên đó hiện rõ gương mặt của bố mẹ tôi.

Đôi vợ chồng vốn dĩ luôn điềm đạm, cao sang ấy dường như đã già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.

Mặt họ đầy vẻ bi thương, mệt mỏi, miệng không ngừng van nài: “Đừng động vào con tôi, làm ơn! Các người muốn bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đưa!”

“Đừng làm hại chúng!”

“Xin các người đấy!”

Bất chợt, tiếng chai rượu vỡ nát vang lên phía sau.

Theo bản năng, tôi nhoài người che chắn cho em gái.

Những mảnh kính văng tung tóe rạch qua mặt tôi, máu nhanh chóng rỉ ra, thấm đỏ một mảng.

“Lâm Nhất Thành, cũng có ngày mày phải quỳ xuống cầu xin tao sao?”

“Năm đó công ty tao phá sản, tao cầu xin mày giúp đỡ, mày có thèm nhìn tao lấy một cái không?”

“Tiền thì có ích gì chứ? Hôm nay tao muốn con gái mày phải chôn cùng tao!”

“Cho chúng mày ba phút để cân nhắc. Giữ đứa lớn hay giữ đứa nhỏ? Hết thời gian mà không chọn thì chết cả lũ!”

Dứt lời, tiếng máy đếm ngược vang lên bên tai.

Mỗi nhịp kim đồng hồ nhích đi là một nốt nhạc của tử thần.

Em gái run rẩy dữ dội hơn, đôi mắt ngây thơ tràn ngập nỗi sợ hãi.

Những giọt lệ nóng hổi rơi xuống vai tôi, nóng đến mức khiến hốc mắt tôi cũng cay xè.

Đồng hồ vừa chạy chưa bao lâu, tôi đã nghe thấy giọng nói vội vã của mẹ: “Cứu đứa nhỏ!”

“Đừng làm hại Yến Yến của tôi, tôi xin anh!”

Không ngoài dự đoán.

Tôi là kẻ bị từ bỏ.

Dù đã sớm biết kết cục sẽ như thế, nhưng vào giây phút tận tai nghe thấy bố mẹ lựa chọn, trái tim tôi vẫn trào dâng một nỗi bi thương tột cùng.

Bố mẹ tôi… hóa ra họ thật sự không yêu tôi.

Giây phút ấy, tôi như bị rút cạn toàn bộ sức lực, đổ gục xuống đất.

Tai không còn nghe thấy gì, trước mắt tối sầm lại từng cơn.

Kẻ bắt cóc lôi em gái sang một bên, rồi quay lại giật miếng giẻ trong miệng tôi ra.

“Nhóc con, cho mày một phút để nói lời trăn trối.”

Lại là tiếng tích tắc đếm ngược.

Cuộc đời tôi chỉ còn lại vỏn vẹn một phút cuối cùng.

Cơ thể tôi không kìm được mà run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng chẳng thể phát ra âm thanh.

Gã bắt cóc thúc giục phía sau.

Rõ ràng gã đứng ngay sát cạnh, nhưng giọng nói nghe xa xăm như vọng về từ nơi nào đó: “Còn 20 giây.”

Thính giác dần khôi phục, tiếng khóc náo loạn ùa vào tai trong nháy mắt, như muốn đâm thủng màng nhĩ tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng tắc nghẹn, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn trào. Giây tiếp theo, lưỡi dao lạnh lẽo cứa đứt cuống họng.

Tôi nhìn thấy máu của chính mình phun ra xối xả.

Tôi nằm trên đất, cảm nhận sự sống đang dần trôi đi.

Như một ngọn nến leo lét trước gió, chao đảo một hồi, rồi cuối cùng vụt tắt.

2

Tôi rơi vào một giấc mơ dài dằng dặc, những ký ức cũ hiện về như một cuốn phim quay chậm.

Tôi tên là Lâm Gia.

Trước năm mười tuổi, tôi luôn ngỡ rằng mình có đến hai người mẹ.

Một người trong đời thực, và một người trong điện thoại.

Sau này tôi mới biết, người ở đời thực là cô ruột, còn người trong điện thoại mới là mẹ đẻ của mình.

Năm tôi lên ba, việc kinh doanh của gia đình gặp trục trặc, bố mẹ nợ nần chồng chất.

Họ phải chạy vạy khắp nơi, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc một đứa trẻ.

Để tôi không phải theo họ chịu khổ, tôi được gửi đến nhà cô.

Cô là một người phụ nữ trẻ trung, chưa lập gia đình, cũng chưa có con cái.

Mỗi ngày cô đều pha một bình cà phê, ngồi bên cửa sổ vẽ tranh, có khi vẽ suốt cả ngày trời.

Tôi vốn khó ngủ, hay giật mình vì ác mộng.

Mỗi lần như vậy, cô lại ôm tôi vào lòng, vừa kể chuyện vừa dỗ dành tôi vào giấc ngủ.

Người cô luôn tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, giọng nói cũng rất êm tai.

Được nằm sát bên cô, tôi luôn cảm thấy an lòng.

Cô khác với mẹ. Cô rất hay cười, biết trang điểm và cũng thích làm đẹp cho tôi.

Cô thích mua cho tôi những chiếc váy nhỏ xinh xắn, tết cho tôi những bím tóc cầu kỳ, rồi dắt tôi đi ăn bánh ngọt.

Cô bảo: “Con gái là phải thật xinh đẹp từ bé.”

Có lần tôi sốt cao giữa đêm, toàn thân đau nhức.

Trong cơn mê sảng, tôi khóc lóc gọi mẹ. Giữa lúc mơ màng, tôi rơi vào một vòng tay thơm mát và mềm mại, ai đó nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.

Đến khi mở mắt ra, tôi thấy cô đang nằm cạnh mình, quầng thâm lộ rõ dưới mắt.

Lúc ấy, tôi liền ôm chầm lấy cô mà gọi “Mẹ”.

Cô im lặng hồi lâu, rồi dịu dàng bảo tôi phải gọi là cô, còn người hằng tuần vẫn gọi điện cho tôi mới là mẹ.

Tôi không hiểu.

Tôi thấy mẹ của những bạn nhỏ khác cũng giống như cô vậy: dỗ con ngủ, đưa con đi chơi, diện cho con những bộ đồ đẹp nhất.

Còn người “mẹ” gọi điện mỗi tuần kia chưa bao giờ đến thăm tôi, không đưa tôi đi chơi, cũng chẳng dỗ tôi ngủ. Thậm chí, có đôi khi bà ấy còn quên cả gọi điện.

Tôi hỏi cô, liệu cô có thể làm mẹ của con được không, còn người trong điện thoại kia làm cô thôi.

Lần này, cô im lặng lâu hơn nữa.

Cô xoa đầu tôi, nói rằng người trong điện thoại mãi mãi là mẹ tôi, bà ấy rất yêu tôi, chỉ là bà ấy quá bận mà thôi.

Đứa trẻ như tôi khi ấy chẳng hiểu được những đạo lý lớn lao đó, chỉ nghĩ rằng vì cô không muốn làm mẹ mình nên mới khóc lóc không thôi.

Cô hết cách, đành bảo rằng khi không có ai, tôi có thể gọi cô là mẹ.

Cô giống như mẹ của các bạn khác ở nhà trẻ, bất kể nắng mưa, dù rảnh rỗi hay bận rộn, cô luôn đứng trước cổng mỉm cười chờ tôi, rồi cùng tôi đi về nhà.

Thường có những bạn nhỏ khen mẹ tôi đẹp quá, lúc đó tôi tự hào lắm.

Cứ thế, tôi sống cùng cô đến năm bảy tuổi.

Một ngày nọ, cô đột nhiên nói với tôi rằng mẹ tôi vừa sinh em gái, chẳng bao lâu nữa họ sẽ đón tôi về.

Lúc đó cô đang quay lưng lại rửa rau, giọng nói nhẹ bẫng như thể đang mừng cho tôi.

Cô bảo công việc của bố mẹ đã ổn định, điều kiện gia đình tốt hơn nhiều, tôi sẽ có một cuộc sống sung túc hơn.

Tôi ngẩn người hồi lâu mới nhớ ra người “mẹ” mà cô nói là ai, bởi vì đã hơn nửa năm rồi mẹ không hề gọi điện cho tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, hóa ra mình sẽ không được ở đây mãi mãi.

Tôi phải đi.

Buổi tối hôm đó tôi chỉ ăn được vài miếng cơm.

Tôi khẽ hỏi cô: “Con có thể ăn ít đi một chút, cô đừng gửi con về được không?”

Tôi không cần điều kiện sống tốt hơn.

Chỉ cần được ở bên cô như thế này là đủ rồi.

Tôi không tham lam đâu mà.

Cô sững sờ rất lâu, không nói lời nào, chỉ đỏ hoe mắt rồi ôm chặt tôi vào lòng.

Những ngày sau đó, tôi luôn sống trong lo sợ mình sẽ bị đưa đi.

Tôi ăn không ngon, ngủ không yên.

Sau đó, tình cờ tôi nghe thấy cô đang gọi điện thoại.

Đầu dây bên kia nói rằng em gái còn quá nhỏ, họ sợ không đủ sức chăm sóc tôi, mong cô hãy nuôi tôi thêm vài năm nữa.

Biết mình không phải bị gửi đi, tôi vui lắm.

Cô không nói ra, nhưng tôi biết cô cũng hạnh phúc, bữa tối hôm đó cô nấu thêm hẳn hai món mặn.

Nhưng tôi đã quên mất một điều, tôi vốn dĩ không phải con ruột của cô, sớm muộn gì cũng có ngày phải trở về bên cạnh bố mẹ.

Cuộc sống ở nhà cô cứ thế bình lặng và an yên, ngày tháng trôi qua kẽ tay như dòng nước rửa rau mỗi ngày, nhanh đến mức ngày tôi phải rời đi đã ập đến lúc nào không hay.

Vào một ngày năm tôi mười tuổi, tôi đi học về như thường lệ.

Vừa bước chân vào cửa, tôi đã cất tiếng gọi: “Mẹ ơi, con về rồi ạ!”

Thế nhưng, có đến hai giọng nói cùng đáp lời tôi.

Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, người “mẹ” trong điện thoại cũng đã có mặt ở đây.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!