Góc Của Chan

GẶP LẠI NGƯỜI TRONG KÝ ỨC – CHƯƠNG 7: END

13

Tô Vũ sau đó lại đến tìm tôi một lần nữa.

Thực ra tôi có thể nhận ra cô ta không hề yêu Trình Cảnh Từ, nhưng lại không hiểu vì sao cô ta cứ nhất quyết bắt tôi phải rời xa anh ta.

Cho đến buổi gặp mặt ngày hôm đó, tôi vô tình nhìn thấy điện thoại cô ta sáng lên, hình nền là góc nghiêng của một người đàn ông.

Ngoại trừ vết sẹo rõ rệt nơi xương hàm, anh ta trông giống hệt Trình Cảnh Từ.

Nhưng tôi chắc chắn, anh ta không phải Trình Cảnh Từ.

Bất kể là A Từ hay Trình Cảnh Từ, đều không có khí chất ôn hòa đến nhường ấy.

Thấy tôi đã nhìn thấy, cô ta cũng không che giấu nữa, thản nhiên mở album ảnh đặt trước mặt tôi.

Trong ảnh là một đôi nam nữ đang trao nhẫn cưới cho nhau, người phụ nữ là Tô Vũ, còn người đàn ông là… “Anh ấy tên là Trình Mộ Nam.”

Trình Mộ Nam, em trai song sinh của Trình Cảnh Từ, mắc bệnh tim bẩm sinh và đã qua đời nửa tháng trước hôn lễ với Tô Vũ.

Người Tô Vũ yêu, từ đầu đến cuối chỉ có người đàn ông trong ảnh kia.

Tôi dường như đã hiểu vì sao cô ta muốn tôi rời đi mà chưa từng thể hiện tình cảm với Trình Cảnh Từ, có lẽ chỉ đơn giản là vì anh ta có gương mặt giống hệt Trình Mộ Nam.

“Tô tiểu thư, tôi có thể thấu hiểu nỗi đau mất đi người thương, nhưng anh ấy chung quy vẫn là… Trình Cảnh Từ.”

Tôi hiểu chứ, tôi cũng từng trải qua mà, nhưng… tôi may mắn hơn cô ta một chút, dù cái giá của sự may mắn ấy cũng không hề nhỏ.

Cô ta chớp mắt, nén lại lệ sầu, khẽ cười: “Không, anh ấy là ai không quan trọng, quan trọng là bên cạnh anh ấy chỉ có một mình tôi là đủ rồi.”

Tôi thấy hơi nghẹn lòng: “Cô coi anh ấy là người thay thế sao?”

“Giang Quán, cô không phải vậy sao?”

Tôi khựng người lại, không nói nên lời.

Tôi coi Trình Cảnh Từ là người thay thế sao?

Chẳng lẽ không phải sao?

Có đấy chứ.

Ngay từ đầu, tôi đã coi anh ta là người thay thế cho A Từ, tôi chỉ nghĩ rằng, chỉ cần anh ta mang gương mặt đó ở bên cạnh tôi là đủ rồi.

Nghĩ vậy, tôi và Tô Vũ cũng chẳng khác gì nhau…

Nhưng bây giờ thì sao?

Tôi không chắc chắn nữa.

Nếu tôi yêu Trình Cảnh Từ, liệu có tính là phản bội A Từ không?

Bấy lâu nay, sự giằng xé sâu thẳm nhất trong lòng tôi chẳng phải chính là điều này sao?

Tôi có nên buông xuôi để bản thân yêu Trình Cảnh Từ không?

“Giang Quán, rời xa anh ấy đi. Cô nên hiểu rõ hơn ai hết, A Từ… sẽ không quay về nữa đâu.”

Tôi ngước lên, nhìn thấy nỗi u buồn trong mắt cô ta, mấp máy môi định nói thì giọng của Trình Cảnh Từ đã vang lên phía sau: “Tô Vũ, người nên rời đi là cô.”

“Cảnh Từ?” Cô ta đột ngột đứng dậy.

Sắc mặt Trình Cảnh Từ không đổi, anh ta lạnh lùng nói: “Mộ Nam đã không còn nữa, tôi, Trình Cảnh Từ này sẽ không làm thế thân cho bất cứ ai cả…”, dừng một chút, anh ta tiếp tục: “Về đi, cậu ấy sẽ không muốn thấy cô làm vậy đâu, và tôi cũng không bao giờ để chuyện đó xảy ra.”

Sau đó, Tô Vũ rời đi, khi xoay người còn mang theo một tờ giấy ăn để thấm lệ.

Bóng lưng cô ta vẫn dịu dàng, tao nhã như lần đầu tôi gặp.

Đêm đó, Trình Cảnh Từ đang tựa vào đầu giường, gấp cuốn sách lại rồi quay sang hỏi tôi: “Lúc đó em định nói gì?”

Tôi ngẩn người, nhận ra anh ta đang hỏi về câu nói bị anh ta cắt ngang lúc nãy.

Dưới ánh đèn, đôi lông mày sâu thẳm của anh ta phản chiếu rõ mồn một trong mắt tôi.

Tôi nhìn gương mặt anh ta, thậm chí còn không dám tự hỏi lòng mình rằng: Vào giây phút này, người trong tim Giang Quán là ai.

Né tránh ánh nhìn của anh ta, tôi bóp chặt mép chăn, nhỏ giọng kể về một chuyện khác: “Trình Cảnh Từ, em từng hỏi A Từ một câu, nếu có một ngày anh ấy đi lạc thì phải làm sao. Anh biết anh ấy trả lời thế nào không?”

Người đàn ông bên cạnh vẫn nhìn tôi trân trân, không nói gì.

“Anh ấy nói, anh ấy sẽ tự tìm đường về với em.”

14

Vụ tai nạn cùng với A Từ đã để lại trong tôi bóng ma tâm lý quá lớn, đến mức gần như đêm nào tôi cũng mơ thấy nó, rồi khóc lóc tỉnh dậy và không thể ngủ tiếp được nữa.

Sau khi gặp Trình Cảnh Từ, tôi cũng nhiều lần mơ thấy A Từ, kết thúc mỗi giấc mơ luôn là vụ tai nạn không thể tránh khỏi kia.

Khi tỉnh lại, mặt đầm đìa nước mắt, tôi rúc vào lòng anh ta, cảm nhận bàn tay anh ta đang vỗ về sau gáy mình.

Có lẽ vì mỗi lần giật mình tỉnh giấc đều nhìn thấy gương mặt của Trình Cảnh Từ, nên thật may mắn là tôi đều có thể chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Một đêm nọ trước khi đi ngủ, tôi chợt nhận ra hình như đã lâu lắm rồi mình không mơ thấy A Từ.

Sau khi bước ra khỏi thư phòng của Trình Cảnh Từ, tôi lại cầm lấy lá bùa bình an tự tay thêu không được đẹp cho lắm lên ngắm nhìn hồi lâu.

Và thế là, tôi đã mơ thấy anh ấy lần cuối cùng.

Trong mơ, tôi lại trải qua một lần nữa quá trình từ lúc quen biết, yêu đương cho đến lúc chia ly với A Từ.

Từng thước phim vừa quen thuộc vừa xa lạ lướt nhanh qua.

Cho đến ngày sinh nhật A Từ, tôi đặt lá bùa bình an vào túi xách, chuẩn bị tặng anh làm quà sinh nhật.

Anh là tay đua xe, tôi luôn lo sợ anh sẽ gặp nguy hiểm.

Chiều hôm đó sau khi tôi xong cảnh quay, A Từ đưa tôi đến khách sạn.

Trên đường đi, khóe môi anh nhếch lên, yên lặng nghe tôi huyên thuyên không dứt, thi thoảng lại nhìn tôi một cái.

Tôi đang nói đến chuyện sau này sinh nhật năm nào hai đứa cũng phải ở bên nhau, thì một chiếc xe tải lớn mất lái đột ngột lao tới…

Sau một hồi tai ù đi, tầm mắt tôi chỉ còn một màu đỏ rực.

Tôi muốn gọi “A Từ” nhưng trong tuyệt vọng chẳng thể phát ra lấy một âm thanh.

“Quán Quán, Quán Quán…” Ý thức được kéo trở lại, tôi từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt của Trình Cảnh Từ.

Sờ lên gò má, hóa ra đã đầm đìa nước mắt từ lúc nào.

“Lại ác mộng sao?” Anh ta cau mày, trầm giọng hỏi.

Tôi bịt mặt rúc vào lòng anh sụt sịt, trái tim đau đớn không gì sánh nổi.

Anh ta ôm lấy tôi, nhẹ nhàng xoa đầu: “Đừng sợ, có tôi đây rồi.”

Tôi nghe xong lại càng khóc dữ dội hơn.

Hồi lâu sau, tôi mới khàn giọng nói: “Vết thương trên vai em… hơi đau.”

Nghe vậy, anh ta khựng lại một nhịp, đưa tay vuốt ve vết sẹo đó, cuối cùng đặt lên đó một nụ hôn.

Giọng nói trầm thấp lan tỏa bên tai tôi: “Là anh ta đã không bảo vệ tốt cho em.”

Trái tim tôi như bị bóp nát, tôi túm chặt lấy áo anh ta, lắc đầu: “Em xin lỗi, em xin lỗi…”

Lời “xin lỗi” này là dành cho Trình Cảnh Từ.

Thật ra bấy lâu nay, tôi luôn biết anh ta đã bao dung vô điều kiện cho sự quấy phá của mình.

Lần nào anh ta cũng ra vẻ rất giận dữ, nhưng rồi lại chẳng hề làm gì tôi.

Chính tôi mới là kẻ được đằng chân lân đằng đầu, cứ nhất quyết ép anh ta phải trở thành A Từ.

Vào ngày sinh nhật của Trình Cảnh Từ, chúng tôi đã đến khách sạn mà năm xưa tôi và A Từ chưa kịp đến.

Tôi đã tặng anh ta lá bùa bình an đã nhuốm màu thời gian ấy.

Khách sạn được trang hoàng rất tinh tế, trên tường treo nhiều bức danh họa, trong đó có một bức vẽ biển hoa, giữa rừng hoa có hai bóng người nhỏ bé.

Khi Trình Cảnh Từ nhắm mắt ước nguyện trước nến, tôi đã tự hỏi, năm đó A Từ đã muốn ước điều gì?

Tôi không đoán nổi.

Dùng xong bữa tối, ngay lúc chuẩn bị rời đi, anh ta bỗng nhiên bước đến trước mặt tôi rồi quỳ một chân xuống, lấy ra một chiếc nhẫn.

Trái tim tôi đập loạn nhịp, tôi không thể diễn tả được cảm xúc lúc này là gì.

Tôi luống cuống đứng bật dậy, không thốt nên lời, khóe mắt cay xè, chỉ biết cúi đầu nghe anh ta hỏi: “Em có biết điều ước tôi vừa mới cầu nguyện là gì không?”

Nước mắt rơi xuống, chạm vào bàn tay đang cầm nhẫn của anh ta.

Tôi lắc đầu.

Anh ta cười khẽ, cầm lấy tay tôi, từ từ lồng chiếc nhẫn vào ngón tay, rồi đứng dậy ôm chầm lấy tôi vào lòng: “Quán Quán, tôi hy vọng… em có thể gả cho tôi.”

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, tôi đưa tay ôm lấy thắt lưng anh ta, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp ấy, khẽ đáp: “Được.”

A Từ, tạm biệt anh!

(Hết)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!