9
Trình Cảnh Từ lại đưa tôi về chỗ cũ.
Anh ta nói: “Hoa lan của em chết rồi, không muốn đi nhìn xác nó sao?”
Nhưng đến nơi mới biết anh ta lừa tôi, chậu lan vẫn ở ngoài ban công, được anh ta chăm sóc rất tốt.
Nghĩ đến việc lúc trước mình còn tưởng anh ta sẽ không lừa mình, giờ đã bị “vả mặt”, tôi có chút bực bội.
Anh ta tựa vào cửa kính, cúi đầu nhìn tôi cười khẽ:”Tôi thử xem em có thật sự dễ lừa như thế không.”
Sau khi bộ phim trước đóng máy, tôi không nhận thêm phim mới mà dự định nghỉ ngơi một thời gian.
Tô Vũ lại xuất hiện trước mặt tôi khi tôi và Trình Cảnh Từ đang dùng bữa tại một nhà hàng.
Lần này, cô ta không còn vẻ tao nhã dịu dàng như lúc đầu nữa, mà gương mặt đầy vẻ giận dữ đang cố kìm nén.
Cô ta bước đến bên cạnh Trình Cảnh Từ, lấy xấp tài liệu trong tay ra: “Cảnh Từ, tại sao anh lại làm như vậy?”
Tôi cầm ly nước trái cây nhấp từng ngụm nhỏ, mắt không dám nhìn lung tung, nhưng dư quang vẫn thấy Trình Cảnh Từ đặt ly rượu xuống, hờ hững lên tiếng: “Để cho cô nhớ kỹ, đừng động vào người không nên động.”
Tô Vũ bóp chặt xấp tài liệu đến nhăn nhúm.
Một lúc sau, cô ta bỗng chỉ tay về phía tôi, nhìn Trình Cảnh Từ: “Loại xướng ca vô loài như cô ta mà xứng với anh sao?”
“Tô Vũ…” Trình Cảnh Từ cầm dao nĩa thong thả cắt miếng bít tết, chậm rãi nói: “Tôi là Trình Cảnh Từ, tôi sẽ không dung túng cho cô đâu.”
Tôi cúi đầu nghe những lời Tô Vũ nói, lòng đầy tạp niệm.
Mãi cho đến khi Tô Vũ rời đi từ lâu, tôi mới nhìn anh ta, thắc mắc hỏi một câu: “Không phải anh… thích cô ta sao?”
Trình Cảnh Từ ngước mắt nhìn tôi, hỏi vặn lại: “Em sống ngần này tuổi rồi, có phải mỗi lần phát sốt đều không đi bệnh viện mà cứ thế gồng mình chịu đựng không?”
Thì phát sốt chỉ cần uống ít thuốc, ngủ một giấc là khỏi mà.
Tôi suy nghĩ một hồi rồi gật đầu, chẳng hiểu sao anh ta lại hỏi chuyện này.
“Thế thì cũng chẳng trách em lại dễ lừa đến thế.”
Phải mất một lúc lâu tôi mới phản ứng được là anh ta đang vòng vo mắng tôi bị sốt đến hỏng cả não rồi.
Trong cơn tức giận, tôi vung chiếc giày cao gót tám phân đá anh ta một cái.
Trình Cảnh Từ không biết rằng, cái ngày tôi phát sốt đó, sau khi anh ta hỏi xong câu kia, tôi không hề thực sự ngất đi, mà là giả vờ thôi.
Trong lòng tôi hiểu rõ, Trình Cảnh Từ và A Từ chính là cùng một người.
Nhưng ngay cả bản thân Trình Cảnh Từ còn không có đoạn ký ức về A Từ đó, làm sao tôi nỡ lòng quên đi cho được.
Thế nhưng, điều tôi không hiểu là vì sao Trình Cảnh Từ lại bài trừ “A Từ” đến vậy, ngay cả hai chữ “A Từ” cũng không cho phép tôi gọi ra miệng.
Một đêm nọ, anh ta trở về với nồng nặc mùi rượu, chắc hẳn là vừa uống trong một buổi tiệc xã giao.
Tôi rót một ly nước ấm mang qua, thấy anh ta đã nằm ngủ thiếp đi ngay trên ghế sofa, bèn đưa tay lay anh ta dậy đi tắm.
Anh ta dường như đang mơ màng, nắm chặt lấy cổ tay tôi rồi kéo tuột vào lòng, xoa xoa đầu tôi, giọng nói mang theo ba phần men say: “Quán Quán ngoan, đừng quậy anh.”
Đôi tay đang vùng vẫy bỗng khựng lại, tôi nhìn anh ta đang nhắm nghiền mắt, đến hơi thở cũng phải cố giữ cho thật nhẹ.
A Từ trước đây cũng có một lần say rượu như thế, nằm ngủ trên sofa.
Khi tôi đi làm về liền muốn trêu chọc cho anh tỉnh dậy đi tắm.
Lúc đó anh cũng giống hệt thế này, trực tiếp kéo tôi vào lòng ôm chặt, mắt chẳng thèm mở, giọng dỗ dành: “Quán Quán ngoan, đừng quậy anh.”
Tôi dụi dụi mắt, thấy dáng vẻ “đừng hòng ai quấy rầy tôi ngủ” của Trình Cảnh Từ, trong đầu nảy ra một ý định.
Tôi ghé sát tai anh, khẽ gọi một tiếng: “A Từ.”
Quả nhiên giây tiếp theo, anh ta mở choàng mắt.
Tuy nhiên, tôi còn chưa kịp mở lời thì đất trời đã đảo lộn, tôi bị anh ta đè nghiến xuống dưới thân, hoàn toàn không có sức chống trả.
Hơi thở của anh ta phả lên cổ tôi, có chút ngứa ngáy.
Tôi nghe thấy giọng nói trầm đục nhưng mang theo tia nguy hiểm lan tỏa bên tai: “Giang Quán, châm lửa thì phải chịu trách nhiệm dập lửa đấy.”
10
Bất kể là A Từ hay Trình Cảnh Từ, đều có chung một thói xấu: lúc ngủ say vào giữa đêm thường ôm tôi cực kỳ chặt, chặt đến mức tôi thấy khó chịu mà tỉnh giấc.
Trước đây khi nằm trong lòng A Từ, tôi càng cựa quậy anh càng ôm chặt hơn.
Đáng nói hơn là thân nhiệt anh rất cao, giữa đêm tôi thường xuyên bị nóng đến mức tỉnh cả ngủ, nhỏ giọng thở dốc cầu xin: “A Từ, em nóng quá, anh nới lỏng ra chút đi, A Từ…”
Chỉ một lát sau, anh sẽ hôn lên má tôi, trầm giọng bảo: “Đừng động đậy, trong lòng anh ấm áp, sẽ không bị cảm lạnh đâu.”
Tôi ngẩn người, chộp lấy tay anh đặt lên cổ mình để anh cảm nhận lớp mồ hôi nóng hổi ở đó: “Em thì không bị cảm lạnh đâu, nhưng em sắp nóng đến ngất xỉu tới nơi rồi đây này!”
May mà sau khi nghe xong, anh ấy sẽ rủ lòng thương mà nới lỏng cánh tay đang siết chặt ngang eo tôi, khẽ cười: “Giờ thì sao?”
Vừa được tự do, tôi liền quấn chặt chăn rồi nhanh chóng lăn sang phía bên kia giường, lập tức cảm thấy hơi thở thông suốt hẳn ra.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại bị anh ấy kéo tuột trở về.
Bàn tay anh đặt trên eo tôi khẽ mơn trớn, mang theo chút đe dọa: “Quán Quán, nếu em còn chạy nữa, lát nữa có khi sẽ ngất xỉu thật đấy.”
Bây giờ Trình Cảnh Từ cũng y hệt như vậy, cánh tay vòng quanh người tôi chưa từng rời đi, vừa nóng vừa khó chịu.
Thế là tôi khẽ cựa quậy, muốn thoát khỏi vòng tay anh ta.
Cánh tay đang ôm eo tôi chợt siết chặt thêm một phân, Trình Cảnh Từ nhắm mắt, chỉ gọi tên tôi bằng chất giọng khàn đặc: “Giang Quán?”
Tôi lập tức hiểu ý anh ta, nằm im thin thít dưới cánh tay anh ta, không dám động đậy nữa.
Quả nhiên, ký ức có thể mất đi, nhưng bản tính thì khó dời.
Đối mặt với loại đe dọa trắng trợn này, tôi chỉ biết ngậm đắng nuốt cay.
Dù sao ở chỗ anh ta, tôi đã chịu thiệt thòi không biết bao nhiêu lần rồi: tôi càng vùng vẫy, anh ta càng hưng phấn, tôi cầu xin anh ta càng không buông tha, cảm giác không thể ngất đi nhưng lại quá sức chịu đựng.
Dần dần, tay anh ta di chuyển lên vai tôi, nơi có vết sẹo để lại từ vụ tai nạn năm ấy.
Vết sẹo khá mờ, bình thường có lớp áo che đi thì không sao, nhưng một khi không còn gì che chắn, không chỉ có thể nhìn thấy mà còn có thể chạm vào từng đường vân của nó.
Rất nhiều lần khi tôi mệt rã rời đến mức bên bờ vực hôn mê, chỉ cần cảm nhận được ngón tay anh ta chạm vào vết sẹo đó, tôi sẽ lập tức tỉnh táo.
Nhưng tôi vẫn vờ như đã ngủ say, im hơi lặng tiếng, giống như lúc này vậy.
Trong bóng tối, anh ta khẽ vuốt ve vết sẹo, trầm giọng hỏi: “Ở đâu ra thế?”
Tôi cắn chặt môi, thốt ra hai chữ: “Tai nạn.”
Vụ tai nạn đó đã để lại trên người tôi hai vết sẹo: một vết trên vai, và một vết trong tim.
A Từ vì bảo vệ tôi mà hoàn toàn biến mất, giờ đây Trình Cảnh Từ lại hỏi tôi vết sẹo này từ đâu mà có.
Anh ta chung quy vẫn không phải là A Từ.
Tôi nằm trong lòng anh ta, lặng lẽ mặc cho nước mắt lăn dài.
Chẳng biết qua bao lâu, anh ta bỗng nhiên lại lên tiếng: “Vì anh ta mà cô đã khóc bao nhiêu lần rồi?”
Không biết nữa.
Kể từ khi A Từ biến mất, tôi thường xuyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Nhìn căn phòng trống rỗng, tôi không tài nào ngủ tiếp được, cứ thế ngồi thẫn thờ một mình, có khi rơi lệ, có khi không, chẳng nhớ rõ nữa.
Tôi bí mật quẹt đi nước mắt.
Nếu là A Từ, anh ấy nhất định sẽ dậy dỗ dành tôi.
Nhớ khi xưa tôi bị mắng ở phim trường, về nhà lén lút khóc, A Từ kiên quyết ôm tôi dỗ dành suốt nửa đêm.
Nếu tôi không cản lại, có khi anh ấy đã xông thẳng đến nhà vị đạo diễn kia ngay trong đêm rồi.
Trình Cảnh Từ sẽ không dỗ dành tôi, anh ta chỉ lặng yên chờ đợi, để mặc cho tôi khóc xong.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖