5
Tôi thoáng thấy bàn tay kia của anh ta đang đặt trên vô lăng, gân xanh nổi lên, rõ ràng là đang trong trạng thái phẫn nộ tột độ.
“Nói đi!!”
Nước mắt xuôi theo khóe mắt chảy dài, tôi nắm lấy cổ tay anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta mà hỏi vặn lại: “Vậy còn anh? Anh tức giận đến thế để làm gì?”
“Tôi…”
Anh ta mím môi nhìn tôi hồi lâu rồi buông cằm tôi ra, khởi động xe.
Suốt dọc đường đi, anh ta không mở miệng nói thêm câu nào.
Sau khi bộ phim này đóng máy, tài nguyên của tôi dần tốt lên.
Từ những vai phụ không ai biết tới, tôi bắt đầu nhận vai nữ thứ, nữ chính, rồi cứ thế thuận buồm xuôi gió mà thăng tiến.
Danh tiếng của tôi cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.
Về việc con đường nghệ thuật trở nên hanh thông, tôi không hề nghi ngờ gì việc đó có sự nhúng tay giúp đỡ của Trình Cảnh Từ.
Và đương nhiên, anh ta cũng thản nhiên thừa nhận.
Ngày xảy ra mâu thuẫn đó, anh ta tặng tôi một sợi dây chuyền.
Đêm sinh nhật tôi, anh ta đưa tôi đến một khách sạn sang trọng và tặng thêm một chiếc lắc tay.
Trình Cảnh Từ đã tặng tôi rất nhiều trang sức đắt tiền, nhưng hầu như tôi không bao giờ đeo.
Có lần anh ta tùy tiện hỏi: “Sao không đeo đồ tôi tặng? Không thích à?”
Tôi đưa bàn tay ra huơ huơ trước mặt anh ta: “Mấy thứ đó nặng quá, mệt lắm. Bao giờ anh tặng nhẫn thì em mới đeo.”
Trên bàn ăn, nhân viên phục vụ đẩy đến một chiếc bánh sinh nhật có dòng chữ: “Sinh nhật vui vẻ!”
Trình Cảnh Từ châm nến và bảo tôi ước.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, hình ảnh A Từ đặt chiếc bánh trước mặt tôi vào đúng thời điểm này năm ngoái lập tức hiện ra.
Trên chiếc bánh đó còn có một khuôn mặt cười thật lớn.
Từng thước phim về những ngày bên cạnh A Từ lướt qua tâm trí, vui có, buồn có, hóa ra tôi đều nhớ rõ mồn một đến vậy.
Thật sự rất muốn, rất muốn được gặp lại A Từ một lần nữa.
Tôi vẫn còn chưa kịp nói với anh một lời từ biệt.
Dùng bữa xong, tôi đi vệ sinh một lát.
Khi trở ra, tôi thấy một nhóm người mặc trang phục đua xe màu đỏ trắng đi ngang qua.
Trái tim tôi run rẩy, tôi gần như vô thức đuổi theo.
Cổ họng khô khốc, nghẹn đắng đến mức không thể thốt ra nổi một tiếng “A Từ”.
“Giang Quán.” Giọng của Trình Cảnh Từ bỗng vang lên phía sau.
Tôi sững người dừng bước, nhìn nhóm người kia rẽ vào góc ngoặt rồi mất hút.
Cuối cùng, tôi không kìm lòng được mà rơi lệ.
Tiếng bước chân của Trình Cảnh Từ càng lúc càng gần, cho đến khi tay anh ta chạm vào vai tôi.
Tôi xoay người, lao thẳng vào lòng anh ta, ôm chặt lấy eo anh ta.
“Cầu xin anh, hãy làm A Từ của em trong ba phút thôi, được không?”
Tôi thực sự quá nhớ anh ấy rồi.
“Giang Quán…” Anh ta đứng yên không động đậy, cũng không ôm lại tôi.
“Một phút, một phút thôi cũng được.”
Nước mắt tôi chắc đã làm ướt đẫm áo anh ta.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, tôi cảm nhận được lòng bàn tay anh ta nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu tôi, nghe thấy anh ta thở dài một tiếng: “Quán Quán.”
Cách xưng hô quen thuộc ấy khiến tôi vỡ òa, khóc nấc lên: “A Từ, A Từ…”
Lần đầu tiên gặp A Từ, anh cũng mặc một bộ đồ đua xe như thế, đột ngột xông vào tầm mắt tôi.
Lúc đó tôi đã nghĩ, người này sao mà đẹp trai thế, đẹp hơn cả khối diễn viên hạng A, thế là tôi đánh liều xông lên xin WeChat.
Sau khi ở bên nhau, A Từ thường bảo nhờ tôi có đôi mắt đẹp, nếu không anh đã chẳng nể tình đôi mắt ấy mà kết bạn với tôi.
Tôi đánh anh, hỏi anh thế những chỗ khác không đẹp à?
Anh giả vờ đau, cười hì hì ôm lấy tôi rồi thì thầm bên tai: “Quán Quán chỗ nào cũng đẹp cả.”
Trình Cảnh Từ cũng từng nói câu tương tự.
Đó là lúc tôi chủ động đề nghị đi theo anh ta, anh ta ngồi trên sofa với khí thế của kẻ bề trên, thong dong lên tiếng: “Cô nên cảm thấy may mắn vì mình có đôi mắt khá đấy.”
Tôi từng huyễn hoặc rằng, người mà Trình Cảnh Từ muốn tìm kiếm thông qua tôi, chính là tôi trong mắt anh ta khi anh ta còn là A Từ.
6
Cho đến khi cô gái tên Tô Vũ xuất hiện, tôi mới dần hiểu ra, có lẽ ngay cả A Từ cũng chỉ tìm kiếm hình bóng một người khác trên cơ thể tôi mà thôi.
Ngày hôm đó tôi vừa kết thúc một cảnh quay đêm, còn chưa kịp thay đồ thì nhân viên đoàn phim đến báo có người tìm.
Tôi phủi phủi bùn đất trên người rồi đi ra, đập vào mắt tôi là bóng lưng của một người phụ nữ.
Chỉ nhìn bóng lưng thôi, tôi cũng đoán được cô ấy nhất định rất đẹp.
Quả nhiên, khi quay người lại là một khuôn mặt cực kỳ mỹ lệ.
Tôi hơi sững sờ.
Người như cô ấy rõ ràng không cùng thế giới với tôi, điềm tĩnh, tao nhã, đôi lông mày toát lên vẻ dịu dàng vô hạn.
Cô ấy là ai?
Tại sao lại tìm tôi?
“Cô là… bạn gái của Cảnh Từ phải không?” Cô ấy ngập ngừng một chút, như thể đang cân nhắc một danh xưng phù hợp để gọi tôi.
Cảnh Từ…
“Chào cô, tôi tên Tô Vũ, là… bạn của Cảnh Từ.”
Tôi thay quần áo rồi đi cùng cô ấy đến bệnh viện.
Dạo gần đây tôi bận đóng phim, nhiều khi chỉ tranh thủ chợp mắt vài tiếng tại khách sạn.
Ngoại trừ vài cuộc điện thoại thưa thớt với Trình Cảnh Từ, đúng là chúng tôi đã nhiều ngày không gặp nhau.
Thế nên, việc anh ta nằm viện tôi hoàn toàn không hay biết.
Rõ ràng trong điện thoại, anh ta không hề biểu hiện chút gì khác lạ.
“Giang tiểu thư, tôi nghĩ cô cũng biết Cảnh Từ có chứng đau đầu kinh niên.”
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, không nói lời nào, chờ cô ta nói tiếp.
“Một năm trước, ngay trong tiệc đính hôn của tôi và người khác, Cảnh Từ đột ngột về nước. Có lẽ chính tại nơi này, anh ấy đã gặp cô. Tôi không biết hai người quen nhau thế nào, cũng không biết tại sao lại xảy ra tai nạn xe cộ, tôi chỉ biết rằng, vào đúng ngày sinh nhật của anh ấy, tôi đã nhìn thấy anh ấy trong tình trạng cận kề cái chết…”
“Thật may, anh ấy đã được cứu sống. Và may mắn hơn nữa là, anh ấy đã quên cô rồi. Còn bây giờ, tôi cũng đã hủy bỏ hôn lễ với người kia.”
Tôi nén lại sự hoảng loạn trong lòng, siết chặt ly nước trong tay, nhìn cô ta: “Vậy thì sao?”
“Hì… Giang tiểu thư, cô vẫn chưa hiểu à? Cô chỉ là một sự cố ngoài ý muốn lẽ ra không nên xuất hiện trong cuộc đời Cảnh Từ. Đoạn ký ức đó có khôi phục được hay không, đối với anh ấy vốn chẳng quan trọng, điều quan trọng là…”
Giọng cô ta vẫn mềm mỏng, dịu dàng: “Cô không nên bám lấy Cảnh Từ nữa. Nhìn thấy cô chỉ làm bệnh tình của anh ấy trầm trọng thêm thôi. Bên cạnh anh ấy, chỉ cần có một mình tôi là đủ rồi.”
“Dựa vào đâu mà cô nói A Từ nhìn thấy tôi sẽ khiến bệnh nặng thêm? Dựa vào đâu mà cô nói anh ấy…”
Cô ta ngắt lời tôi: “Giang Quán, cô có cảm thấy… chúng ta có một điểm rất giống nhau không?”
Tôi khựng lại, còn chưa kịp hiểu hết ý tứ trong lời nói của cô ta.
Đã thấy cô ta cúi đầu cười khẽ, sau đó đứng dậy bước đi vài bước, rồi quay lưng lại bỏ lại một câu: “Hừ… cô thử đoán xem, A Từ năm đó vì lý do gì mà lại thích cô?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖