3
Trình Cảnh Từ hễ làm việc lâu là sẽ bị đau đầu, đây là điều tôi vô tình phát hiện ra.
Đêm đó, thấy anh ta mãi không ra khỏi thư phòng, tôi liền đi tìm.
Cánh cửa thư phòng khép hờ, tôi thấy anh ta đang chống tay lên thái dương, vẻ mặt đau đớn.
Tôi vội chạy lại, nhẹ nhàng xoa bóp giúp anh ta.
Chưa ấn được mấy cái, anh ta đột ngột nắm chặt cổ tay tôi, nhìn xoáy vào mặt tôi.
Trong mắt anh ta dường như có điều gì đó đang giãy giụa, nhưng ánh mắt ấy vẫn xa lạ như cũ.
Tôi biết, anh ta đang tìm kiếm bóng hình của một người khác.
Anh ta luôn miệng nói không cho phép tôi nhìn A Từ thông qua gương mặt anh ta, nhưng bản thân anh ta chẳng phải cũng vậy sao?
Anh ta thường xuyên nhìn tôi đến thất thần mà không có lý do, ánh mắt ấy như đặt lên người tôi, lại như không phải trên người tôi.
Có một tối anh ta đưa tôi đi ăn, lúc về đã rất muộn.
Quay phim cả ngày mệt mỏi, tôi dựa vào thành xe rồi thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, xung quanh rất tĩnh lặng, xe đã dừng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi thấy Trình Cảnh Từ đang nhìn chằm chằm vào mặt mình một cách ngẩn ngơ.
Khoảnh khắc đó, tôi rất muốn biết, Trình Cảnh Từ anh ta đang nhìn ai?
Tôi mấp máy môi, giọng hơi khàn: “Trình Cảnh Từ.”
Anh ta sực tỉnh, nghiêng mặt né tránh ánh nhìn của tôi, buông một câu: “Đến nơi rồi, xuống xe thôi.”
Đêm đó, ngoài việc ôm tôi ngủ ra, anh ta không làm gì cả.
Trình Cảnh Từ không thích nước hoa, A Từ cũng vậy.
Điểm khác biệt là, A Từ có thể chấp nhận việc tôi xịt nước hoa cho anh, còn Trình Cảnh Từ chỉ có thể chấp nhận việc tôi xịt nước hoa lên người mình.
Tôi từng tặng một chai nước hoa nam thanh lịch cho A Từ.
Khi đó tôi chưa biết anh không thích, anh đã tỏ ra rất vui vẻ, nhưng sau khi nhận thì chưa bao giờ dùng.
Đến khi bị tôi phát hiện, anh mới thú nhận là không thích mùi nước hoa cho lắm.
Lúc đó tôi có chút hụt hẫng, hỏi anh nếu vậy thì có phải anh cũng không thích mùi nước hoa trên người tôi không.
Anh nhướng mày cười rồi kéo tuột tôi vào lòng: “Anh thích mùi của Quán Quán.”
Sau này, tôi nhõng nhẽo với anh mãi, anh mới đồng ý cho xịt một chút xíu.
Đương nhiên, sau đó mỗi lần muốn anh dùng nước hoa, tôi đều dùng chiêu làm nũng “trăm trận trăm thắng” này.
Nhưng giờ đây, khi tôi thử đưa chai nước hoa y hệt trước mặt Trình Cảnh Từ, anh ta đến cả giả vờ vui vẻ cũng lười làm, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Sau này không cần tặng nữa đâu.”
Anh ta không nhận.
Đầu ngón tay tôi nắm chặt chai nước hoa đến mức trắng bệch.
Tôi vừa làm nũng nói mùi này rất thơm, vừa mở nắp chai ra.
Anh ta nhíu mày, những ngón tay rõ khớp xương đè nhẹ lên tay tôi, giọng trầm xuống: “Giang Quán, tôi không thích.”
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi không thể tiếp tục gượng cười trước mặt anh ta.
Hơi ấm truyền từ ngón tay anh ta rất nóng, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Cổ họng bỗng khô khốc đến đau rát, tôi cúi đầu hỏi anh ta: “Vậy mùi nước hoa trên người em, có phải anh cũng không thích không?”
Im lặng hồi lâu, anh ta đứng dậy buông một câu “Tôi không can thiệp vào sở thích của cô” rồi đi vào thư phòng.
Đêm đó anh ta không về phòng ngủ.
Tôi cười khổ, cầm chai nước hoa xịt vào không trung mấy nhát, rồi cẩn thận đặt nó cạnh những món đồ của mình.
Trong không khí vương vấn mùi hương nhàn nhạt.
Thật tốt, toàn là mùi vị của A Từ.
Nhưng hình như càng lúc lại càng nhớ A Từ hơn, phải làm sao đây…
Khi người quản lý nhắn tin báo đã nhận cho tôi một bộ phim mới, tôi đang chăm sóc chậu lan.
Bộ phim này do Trình Cảnh Từ đầu tư, vai diễn của tôi vẫn là một vai phụ nhỏ nhoi.
Chuyện tôi và Trình Cảnh Từ ở bên nhau, cũng chẳng ai hay biết.
Đêm trước khi vào đoàn phim, sau những giây phút mặn nồng, tôi rúc vào lòng anh ta, cất giọng mềm mỏng hỏi: “Trình Cảnh Từ, anh sẽ cưới em chứ?”
Anh ta bóp cằm tôi, cười khẽ: “Em dám gả, tôi dám cưới.”
Khóe mắt dâng lên vị chua xót, tôi cười rồi đưa ngón tay ra: “Vậy chúng ta móc ngoéo đi.”
Anh ta không móc lấy ngón út của tôi, mà đưa tay nắm trọn lấy bàn tay tôi, cười nói: “Lớn nhường nào rồi mà còn trẻ con thế?”
Sáng hôm sau lúc tôi rời đi, Trình Cảnh Từ vẫn chưa tỉnh.
Tôi lén nhìn anh ta rất lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh ta: “A Từ, A Từ…”
4
Tôi chỉ là một nghệ sĩ nhỏ tuyến mười tám, chẳng những vai diễn không quan trọng, mà ngay đến con người cũng chẳng quan trọng là bao.
Người quản lý ngoài việc nhắc tôi đừng có gây rắc rối, đừng có yêu đương ra thì hiếm khi để mắt đến tôi.
Thế nên, sự hiện diện của tôi trong đoàn phim thấp đến mức không thể thấp hơn.
Một năm trước, tôi theo đoàn phim đến một vùng ngoại ô để quay.
Sau khi xong cảnh của mình, vốn dĩ tôi có thể đi về, nhưng đạo diễn bảo lát nữa sợ thiếu diễn viên quần chúng nên bảo tôi ở lại đợi để đủ quân số.
Tôi cứ thế ngồi trên tảng đá bên cạnh mà đợi, đợi mãi, đợi mãi, đợi đến khi trời tối mịt, đợi đến lúc ngủ thiếp đi, vẫn chẳng có ai đến gọi.
Lúc tỉnh lại, nơi này chỉ còn mình tôi, xung quanh đen kịt, trên đường không một bóng người hay xe cộ qua lại.
Tay chân tôi lạnh toát, nước mắt không ngừng rơi, lúc chạy còn bị ngã một cú đau viếng, nhưng tôi chẳng còn cảm thấy đau nữa, chỉ thấy sợ hãi vô cùng.
Sau đó, tôi gọi điện cho A Từ, vừa kết nối đã bật khóc nức nở.
Nghe tôi kể đứt quãng xong, anh trấn an: “Quán Quán đừng khóc, gửi định vị cho anh, tìm chỗ nào đó ngồi xuống, anh đến đón em ngay.”
Tôi không biết anh đã lái xe nhanh đến mức nào, chỉ biết tốc độ anh xuất hiện nằm ngoài dự tính của tôi.
Một luồng ánh sáng chói mắt lướt qua, A Từ đã bước xuống xe chạy về phía tôi, ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Những giọt nước mắt vừa lau khô lại bắt đầu rơi lã chã, tôi sợ hãi tựa vào ngực anh, túm chặt lấy vạt áo anh không rời.
Lên xe rồi, anh hỏi tôi có phải bị ngã không, vì lòng bàn tay đang chảy máu.
Lúc này tôi mới nhớ ra cú ngã lúc nãy, vội vàng hỏi anh: “Mặt em, mặt em có bị trầy xước gì không?”
Anh vừa giận vừa xót, nhéo nhéo má tôi: “Không xước, em vẫn là người xinh đẹp nhất.”
Trên đường về, tôi bỗng muốn hỏi anh, nếu sau này tôi lại bị bỏ rơi, mà điện thoại lại hết pin, liệu anh có tìm được tôi không?
Anh liếc nhìn tôi, khẽ cười: “Có.”
“Vậy nếu anh lạc mất thì sao? Em sợ mình không tìm thấy anh.”
“Anh lạc mất ư?” Anh nhíu mày lặp lại, rồi nói: “Em không cần tìm đâu, anh sẽ tự quay về tìm em.”
…
Cơn đau nhói ở lòng bàn tay kéo tâm trí tôi quay về thực tại.
Nhìn bàn tay đang rướm máu, tôi thấy thật nực cười, cùng một sự việc mà lại xảy ra thêm lần nữa.
Chỉ khác là, lần này tôi không khóc, và lần này… cũng chẳng còn A Từ nữa.
Tôi bị ngã xuống sườn đồi khi đang phụ đoàn phim bê đồ.
Con đường núi gập ghềnh ấy tôi đã đi rất lâu, nhưng mãi vẫn không tìm thấy lối về.
Trời càng lúc càng tối, thể lực cũng dần cạn kiệt.
Ngoài quả trứng luộc ăn từ sáng sớm, cả ngày nay tôi chưa ăn gì, đến một ngụm nước cũng chưa được uống.
Tôi ngồi tựa vào gốc cây, điện thoại chỉ còn mười phần trăm pin.
Do dự hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn không bấm số của Trình Cảnh Từ.
Đợi đến sáng mai chắc sẽ có người qua đây thôi.
Hôm nay là cảnh quay cuối của tôi rồi, thảm hại một chút cũng chẳng sao, ngày mai là được nghỉ ngơi rồi.
Mở album ảnh ra, trong đó là những tấm hình chụp chung của tôi và A Từ.
Mỗi một tấm là một mảnh ký ức, nhưng người còn nhớ, giờ chỉ còn mình tôi.
Điện thoại sập nguồn.
Khi tôi đang tựa vào gốc cây trong cơn hôn mê chập chờn, tôi thấy có ánh đèn từ xa tiến lại gần.
Dần dần, tôi dường như nhìn thấy gương mặt của A Từ.
Anh cởi áo khoác bọc lấy tôi rồi bế bổng lên, sắc mặt có chút khó coi.
Tôi tựa vào lòng anh, nhìn hàng lông mày đang nhíu chặt của anh, khẽ khàng lên tiếng: “A Từ, anh đến đón em rồi sao?”
Khi tỉnh lại tôi đã ở trong bệnh viện.
Bác sĩ nói tôi bị sốt và hôn mê suốt một ngày, giờ đã là buổi hoàng hôn của ngày hôm sau.
Lúc Trình Cảnh Từ lái xe đưa tôi về, tôi hỏi anh ta sao biết tôi ở đâu, anh ta chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, nhàn nhạt đáp: “Em nghĩ có chuyện gì mà tôi không tra ra được sao?”
Nói đến đây, tôi vội vàng lôi điện thoại ra xem hot search.
May quá, sóng yên biển lặng.
Cơn thở phào còn chưa dứt, điện thoại của người quản lý bỗng nhảy lên màn hình.
Cũng may không nói gì nặng nề, chỉ là hỏi han quan tâm, khiến tôi có chút thụ sủng nhược kinh.
Cúp điện thoại, Trình Cảnh Từ liếc tôi một cái: “Vào nghề bao nhiêu năm rồi? Mà lăn lộn thành cái dạng này?”
Tôi: “…”
Anh ta tưởng ai cũng mạnh mẽ như anh ta sao?
Tôi có được một vai phụ nhỏ để diễn đã là tốt lắm rồi.
Thấy tôi im lặng, anh ta bỗng nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy chưa duy trì được vài giây thì một chiếc ô tô vượt đèn đỏ cùng tiếng còi dồn dập lao vọt tới từ phía đối diện.
Cảnh tượng gần như trùng khớp hoàn toàn với những gì đã xảy ra một năm trước.
Vô số mảnh ký ức hiện về trong tâm trí tôi, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh A Từ lao mình về phía tôi.
Giống hệt như lúc ấy, tôi chẳng hề do dự mà lao người che chắn cho Trình Cảnh Từ.
“Kít…” Một tiếng phanh xe chói tai vang lên, không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.
Tôi áp mình vào lồng ngực Trình Cảnh Từ, chỉ nghe thấy tiếng tim anh ta đang đập liên hồi dữ dội.
Chúng tôi không đâm vào chiếc xe kia, Trình Cảnh Từ phản ứng cực nhanh bẻ lái sang bên cạnh, xe dừng lại bên lề đường.
Đợi nhịp thở bình ổn, tôi còn chưa kịp lên tiếng thì vai đã bị siết chặt.
Đuôi mắt anh ta ửng đỏ, nhìn tôi quát lớn: “Ai cho phép em lao ra như thế hả!”
Tôi bị anh ta làm cho hoảng sợ, nỗi uất ức dâng lên cay xè nơi sống mũi, nước mắt chực trào, chỉ biết cắn chặt môi không nói lời nào.
Biết nói sao đây?
Nói rằng tôi đã từng trải qua cảnh tượng này ư?
Nói rằng A Từ năm xưa cũng đã lao ra bảo vệ tôi như thế sao?
Tôi cúi đầu, nhìn những giọt nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, không dám khóc thành tiếng, chỉ lí nhí một câu: “Em sợ anh gặp chuyện.”
Lần trước bị đâm là anh ta quên mất tôi, vậy lần này bị đâm thì sao?
Có phải anh ta sẽ rời bỏ tôi luôn không?
Anh ta khẽ cười một tiếng đầy giễu cợt, xoay người bóp lấy cằm tôi, ép tôi phải ngẩng mặt lên: “Rốt cuộc là em sợ tôi gặp chuyện… hay là sợ cái người tên A Từ kia của em gặp chuyện?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖