Góc Của Chan

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC MẤT ĐI MỚI NHẬN RA LÀ YÊU – CHƯƠNG 7: END

Đuôi mắt Trì Ngạn bỗng đỏ ửng, anh ta định đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

Tôi thản nhiên rút tay về, vừa vặn thấy tin nhắn của Bùi Tranh hỏi tôi khi nào tan làm.

Anh nói hôm nay thiếu gia tâm trạng tốt, sẽ đích thân xuống bếp nấu cơm, bên dưới còn đính kèm tấm ảnh chiếc tạp đề hình chú lợn mới mua ở siêu thị.

Chú lợn hoạt hình vung xẻng, vừa hồng vừa mướt.

Nghĩ đến cảnh anh mặc cái đó, khóe môi tôi không tự chủ được mà mỉm cười.

Tôi gõ chữ trả lời: Sắp xong rồi.

Điện thoại còn chưa kịp đặt xuống, đã nghe Trì Ngạn cười lạnh một tiếng.

Chắc anh ta đã đoán được tôi đang nhắn tin với ai, nụ cười mang đậm vẻ mỉa mai: “Cậu ta tốt đến thế sao? Tốt đến mức ngay cả sinh nhật tôi mà em cũng bỏ mặc để đi bên cậu ta?”

Sau một thoáng im lặng, tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Phải.”

Một chữ, đanh thép và dứt khoát.

Trì Ngạn rủ mắt, hồi lâu sau mới thốt lên một tiếng rất khẽ: “Vậy còn tôi? Tôi là cái gì?”

Tôi cười một cái, cũng chẳng rõ là mỉa mai hay cảm xúc gì khác: “Bạn trai cũ, chắc thế.”

Nói xong tôi cầm túi định đi, nhưng lúc lướt qua bàn lại bị anh ta giữ chặt lấy.

“Em nhất định phải đối xử với tôi như vậy sao?” Anh ta ngước nhìn tôi, giọng nói còn mang theo vài phần run rẩy không kiềm chế được: “Em thừa biết… thừa biết là vì tôi đã quên…”

Ánh đèn chuyển động, có thứ gì đó ẩn hiện nơi khóe mắt anh ta.

Còn tôi lại bình thản đến chính mình cũng phải kinh ngạc: “Bất kể anh có quên hay không, chúng ta cũng đã chia tay rồi.”

“Tôi không đồng ý!”

Anh ta đột nhiên kích động, đứng bật dậy ôm chặt tôi vào lòng: “Trần Bạch Bưởi, rõ ràng là cậu ta thừa nước đục thả câu! Là cậu ta nhân lúc tôi quên mất em mà chen chân vào! Em đã nói sẽ mãi mãi ở bên tôi cơ mà, tại sao chỉ mới vài tháng mà em đã có thể yêu người khác? Tại sao… em không đợi tôi thêm một chút?”

Trong phút chốc, vô số hình ảnh lướt qua trước mắt tôi.

Từ sự thẹn thùng khi mới gặp, đến cuộc chia ly không tiếng động.

Vì một ánh mắt rung động năm ấy, tôi đã dành tám năm để trả giá.

Tám năm, kịp thời dừng lỗ cũng là điều hợp tình hợp lý thôi.

Tôi ngẩng đầu hỏi anh ta: “Anh thực sự nghĩ chỉ là vài tháng thôi sao?”

“Trì Ngạn, tôi cũng là con người, tôi cũng biết mệt. Tôi muốn yêu một người thích tôi, muốn mật khẩu điện thoại của anh ấy là sinh nhật tôi, muốn album ảnh của anh ấy toàn là hình của tôi, muốn được công khai thừa nhận và ưu tiên. Nhưng những điều đó, ngay cả trước khi mất trí nhớ, anh cũng chưa từng trao cho tôi.”

Người anh ta cứng đờ lại, một luồng hơi nóng hổi lập tức rơi xuống bên cổ tôi.

“Xin lỗi, tôi sẽ sửa mà, tha lỗi cho tôi được không?”

“Những ngày qua tôi luôn nằm mơ, mơ thấy em rời đi cùng Bùi Tranh ở cửa bệnh viện, mỗi ngày tỉnh dậy tim đều đau như dao cắt, đau đến mức không thở nổi. Tôi không hiểu nổi, rõ ràng là tôi đến bên em trước, tại sao người đi cùng em đến cuối cùng lại không phải là tôi?”

“Bưởi, tôi thực sự nhớ ra rồi, người tôi yêu là em.”

Câu nói ấy khiến tim tôi chấn động mạnh.

Câu nói mà tôi hằng mong đợi suốt cả thanh xuân, hóa ra lại không hề êm tai như tôi tưởng tượng.

Sau tám năm, cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ.

“Trì Ngạn, anh có bao giờ nghĩ, có lẽ anh không yêu tôi, cái mà là anh yêu là ‘tôi’ của ngày xưa, người đã yêu anh không giữ lại chút gì không?”

“Tôi” của ngày đó, chân thành, nồng cháy, dũng cảm đến mức ngay cả chính tôi của hiện tại cũng thấy luyến tiếc.

“Không phải đâu Bưởi, không phải đâu, tôi thực sự yêu em…”

Trì Ngạn lắc đầu, bướng bỉnh lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

Như thể câu nói này là một câu thần chú kỳ diệu, chỉ cần niệm lên là tất cả sẽ quay về điểm xuất phát.

Thế nhưng trên đời này làm gì thực sự có phép thuật?

Đã không thể quay lại, chính là không thể quay lại được nữa.

Tôi dùng lực đẩy anh ta ra, nhưng Trì Ngạn không hề lay chuyển.

Cho đến khi tôi trút bỏ hết sự gay gắt, nói một câu “Như vậy đau lắm”, sức lực trên người mới lỏng ra đôi chút.

Tôi lách ra khỏi vòng tay anh ta, lúc rời đi lại bất thình lình nghe thấy một câu nói khẽ khàng, chát chúa:

“Tôi mới là người thấy đau.”

11

Lúc tôi về đến nhà, Bùi Tranh đã đợi ở cửa được nửa tiếng đồng hồ, dưới chân còn đặt lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ nguyên liệu nấu ăn.

“Em mà còn không về là anh định leo cửa sổ vào đấy.”

Thấy tôi, anh bật dậy như lò xo, nhưng giọng điệu nghe chừng chẳng mấy vui vẻ.

Vốn dĩ tôi định kể cho anh nghe chuyện gặp Trì Ngạn hôm nay, nhưng nhìn bộ dạng này, tôi bỗng chẳng biết mở lời thế nào.

Vào nhà, Bùi Tranh đưa cho tôi một gói khoai tây chiên rồi lầm lũi vào bếp rửa rau.

Áp lực nước nhà tôi mạnh, anh lại đang rửa với tâm thế để hồn tận đâu đâu, nước bắn tung tóe làm lấp ló vòng eo săn chắc dưới lớp áo sơ mi trắng.

Tôi đồ rằng mình có chút “máu” yêu thích phương diện này.

Không chắc lắm, để lại sờ thử xem.

Nhưng vừa đứng dậy, điện thoại của Bùi Tranh bỗng “đinh đoong” một tiếng.

Chắc là anh không nghe thấy, vẫn mải mê rửa rau.

Tôi định mang điện thoại vào cho anh, nhưng vừa cầm lên thì ngón tay chạm vào cảm biến vân tay, màn hình lập tức mở khóa.

Đập vào mắt là tấm ảnh Trì Ngạn đang ôm tôi trong quán bar lúc nãy.

Gạt lên trên một chút, vẫn còn bảy tám tấm nữa.

Có tấm Bùi Tranh đã đọc, có tấm chưa.

Tin nhắn trên cùng viết: “Anh Tranh, em gặp ở phố thương mại, hình như là chị dâu…”

Đầu óc tôi như nổ tung.

Chẳng trách hôm nay Bùi Tranh lại bất thường như vậy, hóa ra là vì chuyện này.

Tôi vứt điện thoại xuống, lao thẳng vào bếp: “Mấy tấm ảnh đó là hiểu lầm thôi, lúc đó em đã đẩy anh ta ra ngay lập tức rồi. Từ ngày ở bên anh, em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay đầu lại.”

Lúc về nhà, tôi đã cố ý chọn tuyến đường dài nhất.

Ngồi trên tàu điện ngầm, tôi đã tự hỏi lòng mình hàng vạn lần rằng liệu có còn hình bóng Trì Ngạn hay không.

Thế nhưng, mỗi một khung hình hiện lên trong trí não đều chỉ hướng về người đàn ông trước mặt này.

Dù anh luôn có vẻ lông bông bất cần, nhưng trong những thời khắc khó khăn nhất, luôn là anh ở bên cạnh, tiếp cho tôi sức mạnh dịu dàng và kiên định nhất.

Tôi vùi đầu vào lồng ngực anh: “Bây giờ người em thích là anh, đừng không vui nữa mà.”

Bùi Tranh khựng lại, ngẩn người hồi lâu mới vòng tay ôm chặt lấy eo tôi.

Lúc cúi đầu hôn lên trán tôi, giọng anh mềm mỏng đến cực điểm: “Anh biết mà.”

“Anh biết?” Tôi ngẩng lên nhìn anh.

“Em đã thích cậu ta tám năm trời, một đời người có được mấy lần tám năm cơ chứ? Nó định đoạt việc em không thể hoàn toàn dửng dưng khi đối mặt với Trì Ngạn, cũng định đoạt việc anh vĩnh viễn không thể chen chân vào đoạn quá khứ đó.”

Anh vén lọn tóc mai ra sau tai tôi, “Nhưng thì đã sao? Anh đâu có chỉ sống thêm năm ba năm nữa. Anh còn rất nhiều, rất nhiều cái tám năm để cùng em từ từ buông bỏ cậu ta. Một cái không được thì hai cái, hai cái không được thì ba, năm, mười cái… kiểu gì em cũng sẽ yêu anh thôi.”

Trong phút chốc, hình ảnh chàng trai năm 19 tuổi che mắt tôi, cho tôi mượn bờ vai lại hiện ra trước mắt.

Anh nhặt nhạnh từng mảnh vỡ văng tung tóe vì tình yêu của tôi, rồi nói với cái tôi đầy vết nứt ấy rằng: “Anh sẽ bên em thật nhiều cái tám năm nữa.”

Tôi túm chặt vạt áo anh, sống mũi bỗng cay xè.

“Nếu như ngay từ đầu em gặp được anh thì tốt biết mấy.”

Anh khẽ cười, ôm tôi lắc lư qua lại: “Chỉ cần người cuối cùng là anh, thì muộn một chút có sao đâu.”

Phải rồi, chỉ cần là đúng người, muộn một chút thì có sao đâu.

Thế nhưng cuối cùng anh vẫn không nhịn được, vò má tôi cảnh cáo: “Nhưng sau này chỉ được để mỗi mình anh ôm thôi đấy.”

“Tuân lệnh, tuân lệnh.” Tôi vội vàng vuốt lông cho thiếu gia: “Sau này chỉ cho anh ôm, chỉ cho anh hôn, được chưa nào?”

Lúc này anh mới hài lòng nở nụ cười.

Suốt một năm sau đó, mối quan hệ giữa tôi và Bùi Tranh rất ổn định, tôi cũng gần như không gặp lại Trì Ngạn.

Cho đến đúng ngày sinh nhật mình, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Nhấn nút nghe xong, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

Tôi cứ ngỡ tín hiệu không tốt, đang định cúp máy thì nghe thấy một giọng nam trầm thấp: “Bưởi, sinh nhật vui vẻ.”

Bàn tay đang bóc quà của tôi khựng lại, tôi mỉm cười đáp: “Cảm ơn.”

Bên kia có vẻ ngập ngừng, trầm ngâm một lát mới lấy hết can đảm: “Nếu như cậu ta đối xử với em không tốt…”

Vừa hay có người nhấn chuông cửa, tôi buông một câu “Sẽ không có chuyện đó đâu” rồi vội vã cúp máy.

Mở cửa ra, Bùi Tranh ôm một bó hồng lớn nhào về phía tôi, hỏi tôi có thích không.

Nhìn vào đôi mắt anh, tôi chợt hiểu ra anh cũng là kiểu người giống như tôi.

Chúng tôi đều yêu một người đến điên cuồng, và mong cầu đối phương cũng đáp lại một cách nồng nhiệt như thế.

Thật may, chúng tôi đều không hề keo kiệt tình cảm của mình.

Tôi ôm hoa, “nịnh nọt” hôn một cái vào đúng chỗ anh chỉ định.

Định rời ra thì lại bị anh giữ chặt sau gáy, làm sâu đậm thêm nụ hôn ngọt ngào ấy.

Thế giới nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng.

Để rồi sau đó, núi non hoang vu, sông dài dằng dặc, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích ngoài kia.

Kết thúc nụ hôn, anh khẽ thì thầm bên tai tôi: “Sinh nhật vui vẻ, Trần Bạch Bưởi. Còn nữa… anh yêu em.”

Tôi ôm chặt lấy anh, như thể đang ôm lấy một bản thể khác của chính mình ở một thế giới song song.

“Em cũng yêu anh.”

Giống như anh nói, chúng tôi còn rất nhiều, rất nhiều cái tám năm nữa.

Yêu nhau muộn một chút, cũng chẳng sao.

(HOÀN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!