9
“Lạ thật, hôm nay rõ ràng là thắng cậu ta, mà anh lại chẳng thấy vui chút nào.”
Tôi rúc đầu sâu hơn vào lòng anh: “Tại sao?”
Anh nghĩ một lát, rồi khẽ cười: “Trần Bạch Bưởi, hóa ra anh cũng biết sợ.”
Tôi sững người, lập tức hiểu anh đang nói gì.
Suốt bao nhiêu năm qua, Trì Ngạn luôn là một nhân vật không thể thiếu trong cuộc đời tôi.
Tôi có thể không ăn không uống đứng ngoài bệnh viện suốt tám tiếng chỉ để là người đầu tiên biết kết quả phẫu thuật của anh ta.
Cũng có thể vào lúc anh ta cần người ở bên nhất mà vứt bỏ lòng tự trọng, bẻ gãy sự kiêu ngạo, cam tâm tình nguyện chịu đựng từng câu “cút đi” chói tai.
Và tất cả những điều đó, Bùi Tranh đều đã chứng kiến hết.
Cho dù anh có cố tỏ ra thoải mái đến đâu, anh cũng không thể ngăn được sự lo âu, thấp thỏm tận sâu trong lòng mình.
Giống như tôi đã từng sợ hãi sự trở về của Tống Tử Nhàn vậy.
Một mặt tôi thương Bùi Tranh, mặt khác lại không nén nổi sự tự trách.
Rõ ràng chính mình cũng từng ướt đẫm dưới cơn mưa, sao lại còn để anh phải rơi vào hoàn cảnh như thế này.
Thế nên khi Tống Tử Nhàn đến tận dưới lầu công ty tìm tôi, bảo tôi đi thăm Trì Ngạn, tôi đã dứt khoát từ chối cô ta.
Cô ta tháo kính râm ra, đôi mắt sưng húp rõ rành là vừa mới khóc xong.
“Trần Bạch Bưởi, cô thắng rồi.”
Chỉ mới hai tuần mà dáng vẻ của cô ta đã hoàn toàn thay đổi, trong giọng nói toàn là sự cay đắng khó tả.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà chế nhạo cô ta, mấy dự án trên tay vẫn còn chưa xếp xong lịch trình.
“Nếu không có việc gì, tôi xin phép đi trước.”
Cô ta cản tôi lại: “Cô không biết Trì Ngạn vừa phẫu thuật xong sao?”
Cái này thì tôi thực sự không biết.
Nhưng dù có biết thì đã sao chứ?
“Về bệnh tình thì cô nên tìm bác sĩ.”
“Trì Ngạn sau phẫu thuật phải uống thuốc hạ áp lực nội sọ, nhưng anh ấy hiện không phối hợp điều trị, suốt ngày chè chén say sưa, tôi khuyên chẳng có tác dụng gì cả.”
“Thế tại sao cô lại nghĩ tôi khuyên thì sẽ có tác dụng?” Tôi bình thản nhìn cô ta.
Đôi bàn tay đang đan vào nhau của Tống Tử Nhàn siết chặt lại, đấu tranh tâm lý hồi lâu, cô ta mới như hạ quyết tâm rất lớn.
“Bởi vì lúc say, anh ấy cứ luôn gọi tên cô.”
Tôi sững người: “Đúng là chuyện lạ đời.”
Tống Tử Nhàn cười khổ một tiếng, có lẽ đã hiểu ra tôi sẽ không làm theo ý cô ta, cô ta thở dài rồi đột nhiên chuyển chủ đề:
“Thực ra bao năm qua tôi đã sớm hối hận rồi, nhưng vì giữ thể diện nên mãi không chịu quay về tìm anh ấy. Cho đến khi Chu Mộ kể với tôi rằng anh ấy đã quên hết tất cả, chỉ nhớ rằng chúng tôi vẫn còn bên nhau. Tôi nghĩ, vì anh ấy đã mất trí nhớ rồi, tại sao tôi không quay về thử một lần xem sao?”
“Những ngày qua tôi luôn ở bên cạnh anh ấy, giả vờ như chúng tôi chưa từng chia tay. Thế nhưng khi tôi nắm tay, anh ấy sẽ rụt lại, khi tôi ôm, anh ấy sẽ vô thức né tránh. Thậm chí vào ngày sinh nhật Bùi Tranh, tôi đã nói trước mặt mọi người rằng anh ấy là người tôi không thể rời bỏ, anh ấy cũng chẳng có bất kỳ phản hồi nào.”
“Cô biết không? Đó chính là kiểu… sự kháng cự tiềm ẩn sâu trong ký ức.”
Ba năm trôi qua, tôi và cô ta như thể đã hoàn toàn hoán đổi vị trí cho nhau.
Niềm an ủi duy nhất của tôi lúc này chỉ có thể là liếm liếm nốt mụn nước mới nổi trên môi, rồi dời mắt nhìn đi chỗ khác.
“Nhưng đó vẫn chưa phải là điều khiến tôi tuyệt vọng nhất.”
Giọng của Tống Tử Nhàn run run như chực khóc: “Điều khiến tôi tuyệt vọng nhất là sau khi biết cô đã ở bên Bùi Tranh, anh ấy đã tự nhốt mình trong phòng, cầm một cuống vé công viên đại dương đã quá hạn, hỏi tôi rằng nếu ngày hôm đó anh ấy đi, liệu kết quả có khác đi không.”
“Cuống vé đó, có liên quan đến cô đúng không?”
Ký ức xoay chuyển điên cuồng.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi và Trì Ngạn cùng thi đỗ vào một thành phố.
Tôi ngỡ rằng mình cuối cùng cũng có cơ hội, nên đã hẹn anh ta đến công viên đại dương để tỏ tình.
Nhưng ngày hôm đó, tôi ngồi trước bức tường kính khổng lồ suốt 9 tiếng đồng hồ mà vẫn không đợi được anh ta xuất hiện.
Ngày hôm sau, điện thoại chỉ nhận được một tin nhắn ngắn ngủi: “Bưởi, Tử Nhàn đã đồng ý ở bên tôi rồi.”
Tim tôi thắt lại, lập tức hiểu ngay ý nghĩa của tin nhắn đó.
Đó là lời giải thích của Trì Ngạn cho sự vắng mặt, cũng là câu trả lời cho tình cảm bao năm qua của tôi.
Nhưng tôi không ngờ rằng, bấy nhiêu thời gian trôi qua, anh ta vẫn giữ cuống vé đó.
Trong lòng tôi chẳng rõ là vui hay buồn, chỉ thấy dâng lên một cảm giác định mệnh khó tả.
Mũi tên độc mà chính tay Trì Ngạn đã bắn ra, từng xuyên thấu trái tim tôi, không ngờ sáu năm sau lại cắm phập vào ngay lồng ngực anh ta.
“Cô đi đi.” Tôi nghe thấy chính mình nói, “Tôi đã có bạn trai rồi, làm thế này không thích hợp.”
Tống Tử Nhàn gật đầu, không khuyên thêm nữa, hồi lâu sau cô ta nhìn bầu trời xa xăm mà cảm thán:
“Cô nói xem, tại sao con người ta cứ luôn đợi đến lúc hoa sắp tàn mới biết rằng yêu thương là phải kịp thời?”
Tôi không biết cô ta đang ám chỉ bản thân mình hay Trì Ngạn.
Hoặc có lẽ, là cả hai.
10
Vân Thành rộng lớn như thế, tôi nghĩ nếu không phải cố ý thì tôi và Trì Ngạn sẽ rất khó gặp lại nhau.
Thế nhưng một tuần sau, khi tôi vừa tiễn khách xong, nhìn thấy dáng vẻ say khướt của anh ta trên phố thương mại, trong đầu tôi chỉ hiện lên đúng bốn chữ: Ý trời trêu ngươi.
Lúc đó trời đã bắt đầu mưa lầm thâm, tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải dìu anh ta vào một quán bar yên tĩnh gần đó.
Giữa chừng anh ta tỉnh lại một lần, thắc mắc hỏi tại sao tôi lại nhíu mày.
Tôi chẳng buồn để ý đến anh ta, đi lại quầy bar gọi phục vụ gọi chút đồ ăn, kết quả anh ta thế nào lại nghe nhầm thành tôi đau dạ dày.
Lúc quay lại, người đã không còn ở chỗ cũ.
Tôi tìm một vòng mới thấy bóng người ở cái bàn xa nhất.
Anh ta đang nói gì đó với một đại ca đầy râu quai nón, trông đối phương rất hung dữ.
Tôi sợ anh ta gây sự nên vội vàng lại cứu giá.
Kết quả vừa đến gần đã nghe thấy anh ta túm lấy cánh tay xăm trổ của người ta mà hỏi: “Anh có thuốc dạ dày không? Bạn gái tôi bị đau dạ dày.”
Sau khi nhận được cái lắc đầu dứt khoát, anh ta lại xoay sang bàn tiếp theo.
Anh ta cứ như thế, hết bàn này đến bàn khác, kiên trì hỏi han.
Có người lịch sự trả lời, cũng có người coi anh ta là kẻ say rượu làm càn mà đuổi anh ta biến đi.
Con người anh ta vốn dĩ luôn cao quý, ngay cả lúc nghèo nhất sau khi tốt nghiệp, tôi cũng chưa từng thấy anh ta hạ mình khép nép như thế bao giờ.
Lúc đó quán đang phát bài “Đáng tiếc tôi là cung Bảo Bình” của Dương Thiên Hoa, nghe đến câu “Hóa ra anh đã từng trân trọng tôi như thế, mà lúc mặn nồng tôi chưa từng được nghe”, vành mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe.
Nhưng đó không phải vì tôi còn tình cảm sâu đậm gì với anh ta, mà là vì tôi cảm thấy vô cùng hối tiếc cho tám năm đã qua.
Hóa ra, anh ta cũng có thể yêu tôi theo cách này.
Một tiếng sau anh ta hoàn toàn tỉnh táo, thấy tôi thì đầu tiên là chấn động, nhưng khi ánh mắt rơi vào tấm ảnh chụp chung trên màn hình khóa điện thoại của tôi, cả người anh ta như suy sụp hẳn, rút một điếu thuốc từ trong túi ra.
Tôi vốn bị viêm xoang rất nặng, không ngửi được mùi thuốc lá, trước đây Trì Ngạn chưa bao giờ nhường nhịn tôi chuyện này.
Nhưng lần này, anh ta nhìn tôi một cái rồi không châm lửa.
Nhớ lại lời Tống Tử Nhàn, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với anh ta.
“Nghe nói anh không phối hợp điều trị?”
Anh ta xoay xoay chiếc ly trong tay, tự cười giễu: “Em còn quản tôi làm gì nữa?”
Cảm giác bất lực lại ập đến khiến tôi nghẹn lời: “Tôi chỉ thấy con người ta không nên làm cho những người quan tâm mình phải lo lắng.”
Đôi mắt Trì Ngạn dường như sáng lên một chút, anh ta nhìn chằm chằm tôi rồi hỏi: “Vậy còn em? Em có còn quan tâm tôi không?”
Tôi im lặng, không trả lời.
Cho đến khi ngọn lửa trong mắt anh ta vụt tắt, anh ta tự cười nhạo chính mình:
“Đã đến đây rồi, ở lại ăn với tôi một bữa cơm được không?”
“Hôm nay là sinh nhật tôi.”
Như sợ tôi từ chối, anh ta bồi thêm một câu như vậy.
Nhiều năm trước, mẹ Trì Ngạn trên đường đi mua bánh kem cho anh ta đã đột quỵ rồi qua đời.
Từ đó về sau, anh ta không bao giờ đón sinh nhật nữa.
Dù anh ta không nói nửa lời, nhưng tôi biết vết thương sâu thẳm trong lòng anh ta chưa bao giờ lành lại.
Mỗi năm, tôi đều tìm đủ mọi lý do để ở bên anh ta.
Từ sự im lặng bầu bạn lúc ban đầu, cho đến bát mì, bữa cơm về sau.
Anh ta đã từng bước từng bước vượt qua như thế.
Bao năm qua tôi luôn chiều chuộng anh ta, hiếm khi thấy gương mặt anh ta hiện lên vẻ khép nép cẩn trọng như lúc này.
Thực ra sáng nay Siri cũng đã nhắc tôi rồi, nhưng tối qua tôi và Bùi Tranh xem phim đến muộn, sáng ra tôi mơ màng tắt luôn chuông báo.
“Không đâu,” tôi bình thản nói, “Tối nay tôi có hẹn rồi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖