Góc Của Chan

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC MẤT ĐI MỚI NHẬN RA LÀ YÊU – CHƯƠNG 5

8

Cuộc đời cứ như đang trêu đùa tôi một vố thật lớn, luôn giáng cho tôi một đòn chí mạng ngay khi tôi vừa nhìn thấy ánh sáng rạng đông.

Trì Ngạn ngất xỉu tại nhà, vô tình làm tan khối máu đông đang chèn ép dây thần kinh.

Lúc bác sĩ khâu vết thương cho anh ta, tôi gửi cho Bùi Tranh một tin nhắn.

Vốn dĩ chúng tôi đã hẹn nhau cùng đi ăn tối, nhìn đồng hồ thì đã quá giờ rồi.

Tôi do dự một lát, vẫn quyết định nói thật với anh.

Anh gửi một biểu tượng “đã hiểu”: “Anh đến đó ngay.”

Gửi địa chỉ xong thì Trì Ngạn cũng ra ngoài.

Bác sĩ bảo anh ta ở lại theo dõi 20 phút rồi mới được về, thế là hai chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài.

Trước đây nếu thế này, tôi luôn là người chủ động tìm chủ đề, để có chuyện mà nói, tôi thậm chí đã thức trắng đêm để tìm hiểu về bộ anime mà anh ta thích.

Nhưng bây giờ, cái dũng khí bất chấp tất cả đó không bao giờ quay lại với tôi nữa.

Ngược lại, Trì Ngạn lại phá lệ, lên tiếng trước: “Lát nữa tôi mời em đi ăn nhé, chẳng phải em luôn muốn đến nhà hàng dưới đáy biển đó sao? Chúng ta đi ngay bây giờ, ăn xong còn có thể xem một bộ phim.”

Thái độ tích cực hiếm thấy của anh ta lại chỉ khiến tôi thấy mệt mỏi.

“Cửa hàng đó đóng cửa rồi.” Tôi thản nhiên nói.

Anh ta nhíu mày, đáy mắt thoáng qua một sự lúng túng: “Từ bao giờ?”

Tôi ngẫm nghĩ: “Chắc là lúc anh đang đứng khóc trước cửa nhà Tống Tử Nhàn ấy.”

Có lẽ nhận ra sự châm chọc trong lời nói của tôi, anh ta nhìn tôi một lúc rồi lại cúi đầu: “Xin lỗi, tôi thật sự không biết tại sao lại quên mất em.”

Anh ta cúi đầu xin lỗi, nhưng tại sao lại quên tôi, anh ta thật sự không biết sao?

Giống như lời nói lúc say, tưởng chừng như là nói sảng, nhưng lại phản chiếu bàn cân chân thực nhất trong lòng.

So với Tống Tử Nhàn, tôi chưa bao giờ là bên được anh ta thiên vị.

Vừa hay điện thoại reo, tôi đoán là Bùi Tranh đã đến, bèn cầm túi chuẩn bị đi ra ngoài: “Tôi có việc rồi, anh gọi Tống Tử Nhàn đến đón đi.”

Bàn tay đặt trên đầu gối của anh ta siết chặt lại, lúc ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thậm chí còn có vài phần tủi thân: “Bưởi, tôi không ở bên cô ấy.”

Điều này quả thật làm tôi hơi chấn động, nhưng sau cơn chấn động đó, chẳng còn cảm xúc nào khác nữa.

Đó là một cảm giác rất kỳ diệu.

Tôi biết mình đã từng yêu anh ta rất nhiều, rất nhiều, nhưng tôi không còn lo lắng vết thương của anh ta có đau không, cũng chẳng quan tâm anh ta muốn ở bên ai nữa.

Mọi cử động của anh ta không còn có thể dễ dàng lay động cảm xúc của tôi được nữa, thậm chí khi nói chuyện với anh ta, tâm trí tôi còn lơ đãng nghĩ xem tiệm trà sữa vừa đi qua có bán trà sữa dừa đá xay không.

Tôi thở dài, dùng một thái độ mà chính tôi cũng thấy là hời hợt để cắt đứt khao khát muốn nói tiếp của anh ta.

“Trì Ngạn, thật sự không quan trọng nữa rồi.”

Như đoán ra điều gì đó, anh ta hốt hoảng ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe: “Là chuyện tôi quên em không còn quan trọng nữa, hay là… tôi không còn quan trọng nữa?”

Tôi không nói gì.

Anh ta nhìn vào mắt tôi, và nhanh chóng tìm thấy câu trả lời.

Lúc bước ra khỏi bệnh viện, Bùi Tranh vừa hay tìm được chỗ đậu xe.

Anh tự nhiên đón lấy túi xách trong tay tôi, rồi nhét vào tay tôi một cốc trà sữa dừa đá xay không đá.

Tôi nhận lấy: “Sao anh biết em muốn uống cái này?”

Anh “hừ” một tiếng, cắm ống hút vào cốc giấy, rồi lại véo vào miếng thịt mềm bên má tôi: “Sợ em chạy mất theo người khác, nên phải hối lộ tí chứ.”

Tôi chợt nhớ lại hai năm trước, Trì Ngạn đưa tôi đi họp lớp.

Giữa chừng tôi hơi đau dạ dày, nằm gục xuống bàn nghỉ ngơi, trong lúc mơ màng nghe thấy Bùi Tranh trêu chọc hỏi anh ta: “Cậu cứ lúc nóng lúc lạnh thế này, không sợ người ta chạy mất sao?”

Lúc đó Trì Ngạn đã trả lời thế này: “Bùi Tranh, tôi không ép cô ấy phải đợi tôi.”

Thực ra tôi nên hiểu từ sớm, sự chủ động mà không được hồi đáp chỉ khiến người ta vừa ngượng ngùng vừa tự chán ghét chính mình.

Tôi hút một ngụm trà sữa, bảo Bùi Tranh là anh nghĩ nhiều quá rồi.

Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã bị anh kéo vào lòng hôn một cái.

Mặt tôi đỏ ửng, hỏi anh giữa thanh thiên bạch nhật định làm cái gì thế.

Anh lại hướng về phía sau lưng tôi chào một tiếng: “Thế nào, cơ thể không sao chứ?”

Tôi thuận đà quay đầu lại.

Cách đó không xa, Trì Ngạn đang đứng chết lặng, nhìn trân trân vào tôi và Bùi Tranh.

Bên cạnh anh ta, đôi bàn tay nắm chặt thành đấm nổi đầy gân xanh.

“Bùi Tranh, Bưởi là bạn gái tôi.” Anh ta bước tới, cố sức kìm nén cơn giận.

Bùi Tranh khựng lại một giây, dường như cũng hiểu ra là anh ta đã nhớ lại rồi.

Anh hơi nghiêng đầu, cười đầy ẩn ý: “Bây giờ thì không phải nữa rồi.”

Anh dùng tông giọng bình thản nhất để nói ra sự thật tàn nhẫn nhất một cách vô cùng thản nhiên.

Một tiếng sét đánh ngang tai khiến Trì Ngạn run rẩy khắp người, anh ta quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng và nghi hoặc.

Tôi nhắm mắt lại, nghiêng người nắm lấy tay Bùi Tranh: “Chúng mình đi thôi.”

Trì Ngạn chết trân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Trên đường về, Bùi Tranh không nói một lời, mãi đến tận cửa nhà mới nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Những ngón tay thuôn dài từng nhịp từng nhịp vuốt ve sau gáy tôi, như thể đang an ủi tôi, mà cũng như đang an ủi chính bản thân anh.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!