Góc Của Chan

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC MẤT ĐI MỚI NHẬN RA LÀ YÊU – CHƯƠNG 4

6

Suốt mấy ngày liền, tôi cứ bị nụ hôn đó làm cho tâm thần bất định.

Lúc tan làm, đồng nghiệp hỏi tôi có phải đang “có biến” không.

Tôi cứng miệng: “Tôi thì có biến gì được cơ chứ?”

Cô ấy hất cằm: “Thế anh chàng đẹp trai đứng ở cửa kia là ai?”

Cách đó không xa, Bùi Tranh lắc lắc chìa khóa xe trong tay: “Nhà hàng view sông sang chảnh, có hứng thú nể mặt đi cùng không?”

Trên đường đi, tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ suốt cả quãng đường.

Chúng tôi ngầm hiểu và đổ lỗi cho hành động hôm qua là do cồn, nhưng có một số thứ cuối cùng đã thay đổi.

Ví dụ như tôi cứ vô tình hay hữu ý mà nhớ lại, trong những năm tháng tôi mải miết đuổi theo bóng lưng Trì Ngạn, phía sau luôn luôn có một Bùi Tranh đứng đó.

Lại ví dụ như lúc đang ăn cơm, tôi cứ thấy má mình nóng bừng lên.

Bùi Tranh cũng nhận ra sự bất thường của tôi.

Lúc cắt bít tết, anh ta bâng quơ hỏi: “Cô bị trẹo cổ à?”

“… Không có.”

“Thế sao cứ quay mặt đi không nhìn tôi?”

Câu hỏi này thật khó giải thích, tôi chỉ đành im lặng chuyển chủ đề, đưa món quà sinh nhật còn nợ ra.

Một chiếc đồng hồ ngốn hết nửa tháng lương của tôi, với một thiếu gia như Bùi Tranh, món quà này không quá nổi bật nhưng cũng chẳng thể chê vào đâu được.

Không ngờ anh ta lại khá thích, mở ra rồi nói tiếng cảm ơn, lập tức tháo chiếc đồng hồ trên tay ra để thay cái mới vào.

“Đẹp không?”

Đàn ông con trai gì mà lại đi hỏi đẹp hay không cơ chứ.

Tôi gật đầu qua loa cho xong chuyện.

Anh ta lại cười, hai tay chống cằm, đôi mắt cong cong: “Nhưng đánh giá của tôi là… không bằng ngày hôm qua.”

Lúc anh ta nhìn tôi, đôi mắt ấy lấp lánh lạ thường, cực kỳ quyến rũ.

Nụ hôn đó ngay lập tức ùa về trong tâm trí, mặt tôi đỏ bừng lên.

Thế mà Bùi Tranh cứ như cố ý, trên đường về nhà liên tục hỏi tôi có phải bị sốt không, có chỗ nào không khỏe không.

Tôi đâu dám nói lý do thật, xe vừa dừng là chạy biến đi mất.

Chỉ là lúc giặt xong quần áo ra ban phòng phơi đồ, liếc mắt một cái đã thấy chiếc xe G-Class nổi bần bật kia.

Anh ta vẫn chưa đi sao?

Gió tháng Chín đã bắt đầu mang theo hơi lạnh, Bùi Tranh khoác áo khoác tựa vào thành xe, không biết đang nghĩ gì.

Tim tôi bỗng đập loạn nhịp, trước khi não bộ kịp phản ứng, người đã lao xuống dưới lầu.

“Không về nhà còn làm gì ở đây thế?” Tôi vỗ vào lưng anh ta một cái.

Anh ta giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của tôi, ngẩn người một lát rồi lấy từ trong xe ra một túi nhỏ: “Đại diện tổ dân phố đến tặng sự ấm áp đây.”

Mở ra xem, là một hộp thuốc cảm mới mua.

“Thế sao anh không lên nhà?”

“Thấy đèn nhà cô không sáng, cứ ngỡ cô ngủ rồi.”

“Tôi đang tắm, ở đây không nhìn thấy đèn nhà tắm đâu.”

Anh ta “Ừ” một tiếng, nói xong câu đó, bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại.

Một lúc sau, anh ta đặt bàn tay lớn lên đầu tôi, xoa rối tóc tôi một trận: “Được rồi, lên đi, thiếu gia đây phải hồi phủ thôi.”

Tôi gật đầu, nhưng nhìn bóng lưng anh ta, chẳng hiểu sao trái tim vốn đang rối bời của tôi lại bình yên đến lạ.

Hôm đó trước khi đi, Bùi Tranh hỏi tôi có muốn cân nhắc về anh ta không.

Tôi tự nhận việc dùng người mới để quên người cũ là một hành động rất tồi tệ, nhưng anh ta lại bảo:

“Không muốn thử sao? Xem ngoài Trì Ngạn ra, trái tim cô còn có một khả năng nào khác không.”

Câu nói đó cứ xoáy sâu vào tai tôi.

Giây phút anh ta kéo cửa xe ra, vô vàn cảm xúc ập đến đại não.

“Bùi Tranh, chúng ta thử xem sao.”

Anh ta khựng người lại, quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó tin.

Hồi lâu sau, anh ta hít một hơi thật sâu, thái độ nghiêm túc hiếm thấy:

“Trần Bạch Bưởi, tôi cho cô thêm một cơ hội nữa.”

“Nếu cô nói lại lần nữa, tôi sẽ coi là thật đấy.”

Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy muốn cười: “Thử xem, nếu không được thì…”

Lời chưa dứt, tôi đã bị anh ta ôm chặt vào lòng.

Dưới ánh đêm đầy tình tứ, khóe môi anh ta khẽ nhếch:

“Không thử.”

“Đã yêu thì phải yêu cả đời.”

7

Lúc đầu, tôi cứ ngỡ yêu Bùi Tranh sẽ rất gượng gạo, dù sao chúng tôi cũng đã biết nhau quá lâu.

Nhưng ngoài dự đoán, ở bên anh cảm giác rất thư thái.

Anh sẽ không giống như Trì Ngạn, bắt tôi phải đợi chờ mòn mỏi hơn một tiếng đồng hồ dưới trời nắng gắt, cũng sẽ không để cách mấy ngày mới trả lời tin nhắn của tôi.

Anh sẽ chỉ băng qua đám đông khi đèn đỏ vừa dứt, để tôi đâm sầm vào lồng ngực anh.

Tình yêu của anh quá rạng rỡ, đến mức đôi khi nhìn anh, tôi lại thấy thẫn thờ.

“Anh thật sự là bạn trai em sao?”

Anh nhướng mày: “Chứ còn ai vào đây nữa?”

Chẳng hiểu sao tôi lại bỗng dưng muốn xem dáng vẻ thẹn thùng của anh, bèn ngoắc ngoắc ngón tay trêu chọc: “Thế thì cho em hôn một cái nào.”

Không ngờ anh đưa thẳng mặt lại gần, không biết xấu hổ mà bảo: “Tại sao chỉ được hôn một cái? Hai cái cũng được, ba cái cũng xong.”

Anh giống như một chú chó lớn dính người, cứ rúc rúc vào hõm cổ tôi.

Rồi nhân lúc tôi không để ý, anh chụp lại mấy tấm ảnh xấu xí lúc tôi đang ra sức kháng cự, rồi đăng lên vòng bạn bè khoe khoang.

Đến mức bạn bè đều nhìn không nổi, thi nhau bình luận bên dưới:

“Báo cảnh sát thôi, có người sát hại ‘cẩu độc thân’ kìa.”

“Được rồi đấy anh Tranh ạ, cái vòng bạn bè để chế độ xem ba ngày của anh toàn là mùi chua loét của tình ái.”

“Hơ hơ, là ai đang xòe đuôi như con công thế kia, tôi không thèm nói đâu.”

Anh trả lời: “Khó khăn lắm mới theo đuổi được vợ, tại sao lại không khoe?”

Mặc dù tôi cũng thấy Bùi Tranh hơi quá đáng, nhưng cảm giác được công khai thừa nhận một cách đường đường chính chính, hóa ra lại tuyệt vời đến thế.

Ngay cả đồng nghiệp cũng bảo dạo này tôi vui vẻ hơn hẳn, hỏi có phải tôi đang yêu không.

Tôi hỏi cô ấy: “Thật sự rõ ràng thế sao?”

Cô ấy gật đầu: “Không chỉ rõ ràng đâu, lúc cậu nhìn điện thoại, khóe miệng sắp ngoác tận mang tai rồi kìa.”

Nhưng chuyện này thực ra không thể trách tôi được.

Bùi Tranh có đầu tư vào một công ty KOL, lúc rảnh rỗi anh lại thích gửi cho tôi mấy cái video hài nhảm họ quay, làm tôi cười đến mức muốn nội thương.

Dần dần, anh chiếm một vị trí ngày càng lớn trong cuộc sống của tôi, đến mức một ngày nọ, tôi tìm thấy cuống vé của công viên đại dương trong góc phòng mới chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình không nhớ về Trì Ngạn.

Chuyện này trước đây gần như là điều không thể.

Hai tháng trước khi Tống Tử Nhàn ra nước ngoài, ngày nào Trì Ngạn cũng đi uống rượu giải sầu.

Trong hai tháng đó, đêm nào tôi cũng tỉnh giấc mấy lần.

Đó là kiểu cảm giác mơ màng thấy anh ta gửi tin nhắn cho mình, ý thức lập tức đấu tranh để thoát khỏi giấc mộng, muốn cầm lấy điện thoại để trả lời.

Lúc đó, tôi chỉ hận không thể túc trực chờ lệnh của anh ta ngay cả trong mơ.

Chuyện cũ hiện về, trong tôi chỉ còn lại sự bùi ngùi.

Tôi ném cuống vé vào thùng rác cùng với hộp chuyển phát nhanh mang ra ngoài đổ, lúc đóng cửa lại bị một bóng người đột ngột xuất hiện làm cho giật mình.

Trì Ngạn giữ cửa lại, buông một câu chất vấn xối xả: “Em bận đến mức thời gian nghe điện thoại của tôi cũng không có à?”

Chưa kịp nghĩ cách đối phó với sự mỉa mai của anh ta, tôi đã đứng hình trước vết máu đang chảy ròng ròng trên đầu anh ta.

Anh ta cúi đầu, cười một cách thê lương: “Bưởi, tôi nhớ ra rồi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!