Góc Của Chan

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN LÚC MẤT ĐI MỚI NHẬN RA LÀ YÊU – CHƯƠNG 2

2

Nửa giờ sau, Bùi Tranh đưa tôi xuống lầu, rồi mặt dày mày dạn “ăn vạ” một bữa cơm.

“Trần Bạch Bưởi, cô làm hỏng sự trong sạch của tôi rồi, tôi ăn của cô bát mì thì có làm sao?”

Tôi vội gắp quả trứng cút nhét vào miệng anh ta, hậm hực: “Đồn bậy bạ gì đấy?”

Tôi làm hỏng sự trong sạch của anh ta khi nào?

Thế nhưng đã quá muộn, những khách hàng đang yên ổn ăn uống gần đó gần như đồng loạt quay đầu lại.

Thậm chí có một dì tóc xoăn tít còn giơ ngón tay cái với tôi, ánh mắt tán thưởng như muốn nói: “Con bé này khá đấy.”

Đúng thật, mang một “món hàng” đẳng cấp như Bùi Tranh ra đường, trông tôi lúc nào cũng có vẻ rất giàu sang.

Anh ta là bạn cùng phòng của Trì Ngạn, cũng là nhân chứng số một cho mối tình đơn phương bao năm qua của tôi.

Năm hai đại học, tôi đến trường họ chơi, chưa kịp vào cổng đã gặp móc túi.

Lúc đó tôi hoàn toàn không để ý, đột nhiên có người nhào đến trước mặt mình, chiếc điện thoại từ túi gã đó rơi ra, tôi mới nhận ra mình bị trộm.

Trên lưng tên trộm vẫn còn in hằn một dấu chân to tướng.

Người thấy chuyện bất bình chẳng tha đó, chính là Bùi Tranh.

Anh ta đứng giữa đám đông, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ ngông nghênh:

“Là Bưởi đúng không? Trì Ngạn có việc, bảo tôi đến đón cô.”

Sau này Tống Tử Nhàn ra nước ngoài, Trì Ngạn bắt đầu lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, hai chúng tôi với tư cách là “bạn đi kèm” đã dần trở nên thân thiết qua những lần chạm mặt dài ngắn khác nhau.

“Ngẩn ngơ gì đấy, đi thôi.”

Đang mải suy nghĩ, Bùi Tranh gõ nhẹ vào đầu tôi một cái.

Anh ta đã thanh toán xong, còn chu đáo tiễn tôi lên tận lầu.

Nhưng dạo này tôi quá mệt mỏi, vào đến cửa rồi cũng chẳng còn tâm trạng để tán gẫu thêm.

Tôi tựa vào khung cửa: “Cảm ơn vì đã có anh, mời anh về cho, không tiễn.”

Đang tính toán lần sau sẽ mời anh ta ăn cơm bù, anh ta lại bắt đầu tính sổ:

“Cô Trần Bạch Bưởi, hiện tại cô nợ tôi một ân tình, cộng thêm một bát mì nữa.”

Tôi khẽ nhíu mày.

Tuy nói hôm nay vì sợ không lôi được Trì Ngạn về nên mới gọi anh ta đến giúp, nhưng từ bao giờ mà anh ta lại trở nên chi ly như thế?

Tôi nheo mắt: “Bao nhiêu tiền?”

Mẹ tôi bảo, việc gì giải quyết được bằng tiền thì không phải là việc.

Nhưng Bùi Tranh rõ ràng không nghĩ vậy, anh ta “chậc” một tiếng, nhướng mày tỏ vẻ không hài lòng: “Nhắc đến tiền thì tầm vóc nhỏ bé quá.”

Tôi buồn cười: “Thế thế nào mới là tầm vóc lớn?”

“Nói thế này nhé, lúc cô bảo tôi là bạn trai cô, Chu Mộ cũng nghe thấy rồi. Với cái tính lẻo mép của cậu ta, e là từ ngày mai sẽ chẳng còn em xinh tươi nào hẹn hò với tôi nữa đâu.”

“Cho nên…?” Tôi cũng nhướng mày, tĩnh lặng chờ anh ta “diễn” tiếp.

Một lúc sau, anh ta khẽ cười: “Cho nên, nếu không biến tin đồn thành sự thật, chẳng phải tôi lỗ nặng sao?”

Nhìn thấy nét nghiêm túc hiếm hoi trong đôi mắt anh ta, tôi sững người mất một lúc.

Sau khi phản ứng lại, tôi đấm một cú vào ngực anh ta: “Bớt lấy tôi ra làm trò vui đi.”

Ai mà không biết thiếu gia họ Bùi là phú nhị đại nổi danh trong giới, có sắc, có tiền, có vốn liếng.

Chỉ cần anh ta ngoắc tay một cái là có hàng tá cô gái vội vàng lao vào, anh ta mà thiếu gái đẹp hẹn hò sao?

Thấy tôi không mắc bẫy, Bùi Tranh cũng chẳng để tâm lắm, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Sao lúc nào cũng không lừa được cô nhỉ”, rồi lại lôi từ trong ngực ra hai tấm vé.

“Thế đi câu cá, chắc là đi cùng tôi được chứ?”

Đúng như lời đại văn hào Lỗ Tấn nói, tính cách con người ta luôn thích sự dung hòa và thỏa hiệp.

Nếu bạn chủ trương mở một cái cửa sổ, mọi người chắc chắn sẽ không cho, nhưng nếu bạn chủ trương dỡ bỏ mái nhà, họ sẽ sẵn lòng để bạn mở cửa sổ ngay.

3

Bùi Tranh rất am tường đạo lý này.

Cuối tuần, khi tôi xỏ đôi giày cao gót da cừu đến địa điểm đã hẹn, Bùi Tranh đưa thẳng cho tôi một chiếc cần câu.

“Đây là ‘câu cá’ mà anh nói đấy hả?”

“Chứ còn gì nữa?” Anh ta đứng dậy, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, nheo mắt nhìn tôi một hồi lâu rồi lại “Ồ~” một tiếng đầy ẩn ý.

“Tâm hồn không trong sáng rồi đúng không?”

Tôi thừa nhận, tôi cứ ngỡ “câu cá” mà anh ta nói là bảo tôi giúp anh ta theo đuổi cô gái nào đó, hoàn toàn không ngờ anh ta lại bao trọn một hồ cá trong khu nghỉ dưỡng thật.

Dưới cái nắng gay gắt, gió nóng thổi qua, chẳng được bao lâu tôi đã bắt đầu muốn rút lui.

“Nắng quá, tôi muốn…”

Chữ “về” còn chưa kịp thốt ra, Bùi Tranh đã lôi từ trong túi ra một tuýp kem chống nắng Lancôme ném cho tôi.

“Cô muốn gì?”

Tôi nuốt nước bọt: “Muốn pha cho thiếu gia một tách trà.”

Anh ta ha hả cười lớn, nghiêng người véo nhẹ vào má tôi.

“Trần Bạch Bưởi, cô biết không, tôi thích nhất cái bộ dạng nịnh nọt này của cô đấy.”

Tôi vờ cắn anh ta một cái nhưng anh ta nhanh nhẹn né được.

Anh ta vừa thu cần câu vừa ấn tôi ngồi xuống: “Đợi tôi thêm chút nữa, lát nữa anh đây đưa cô đi ăn đại tiệc.”

Tôi có quyền nghi ngờ anh ta thuê người lặn xuống dưới để móc cá vào lưỡi câu, vì chưa đến trưa mà anh ta đã thu hoạch đầy một xô.

Đối mặt với lời trêu chọc của tôi, anh ta chỉ xì một tiếng khinh bỉ:

“Sao cô không nghi là tại mấy con cá này quá ngốc đi? Biết rõ không có mồi mà vẫn cứ đâm đầu vào cắn câu.”

Lúc nói câu đó, anh ta nhướng mày nhìn tôi, người sáng mắt đều biết anh ta đang ám chỉ ai.

Tôi cứng họng, chẳng buồn cãi lại.

Dẫu sao thì, chuyện làm “liếm cẩu” suốt tám năm trời cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.

Đến nhà hàng, Bùi Tranh đưa cá cho nhân viên phục vụ.

Trong lúc tôi vào nhà vệ sinh, vài người bạn nữa cũng lục tục kéo đến.

Họ ngồi cạnh Bùi Tranh, một tiếng “anh Tranh”, hai tiếng “anh Tranh” rất ngọt xớt.

Một cậu chàng tên Tần Thiên thấy tôi quay lại liền thốt lên một câu: “Đù, bảo đưa chị dâu theo mà anh đưa thật à!”

Tôi vô thức nhìn về phía Bùi Tranh.

Anh ta cũng vừa vặn nhìn sang, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.

Chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi: “Lúc này mà cô lấy oán báo ân là không xong với tôi đâu.”

Nghĩ đến việc mình lỡ mồm nói anh là bạn trai trước đó, tôi chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Anh ta hài lòng dời mắt đi, lúc nhìn sang Tần Thiên thì bồi thêm một cước vào chân cậu ta: “Đống đồ ăn này còn không khóa nổi mồm chú mày lại à?”

Tần Thiên cũng là hạng người “xương xẩu”, miệng thì vâng dạ nhưng vừa quay đầu đã giục người khác cất thuốc lá đi: “Dập ngay, dập ngay! Không thấy ‘bảo bối tâm can’ của anh Tranh đến rồi à?”

Cậu ta cố ý hạ thấp giọng, nhưng tôi đoán… ai cũng nghe thấy hết rồi.

Điều làm tôi bất ngờ là bạn bè của Bùi Tranh đều rất dễ mến.

Ăn xong, có người đề nghị chơi Vương Giả Vinh Diệu, thế là cả hội lập phòng 5v5.

Tôi từ chối bảo mình không biết chơi, Tần Thiên lại xua tay: “Chị dâu cứ chơi Dao đi, treo trên đầu anh Tranh là được.”

Một cậu khác phụ họa theo: “Đúng đấy chị dâu, ở đây người duy nhất có thể cưỡi đầu cưỡi cổ anh Tranh chỉ có mỗi chị thôi.”

Mọi người cười ồ lên, trận đấu nhanh chóng bắt đầu.

Suốt cả trận tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì, chỗ nào sáng thì bấm chỗ đó.

May mà Hàn Tín của Bùi Tranh chơi quá đỉnh, mới vào trận ba phút đã dẫn tôi đi “ăn ké” được hai lần Triple Kill.

Sau một pha quét sạch đội hình, phe đối diện đầu hàng luôn.

“Không, gánh gái kiểu này thì ai chơi lại?”

“Vương Giả nên ra phiên bản cho người độc thân đi, tôi không đùa đâu.”

Bùi Tranh dang hai tay ra, vẻ mặt đầy thản nhiên: “Tôi có ăn mạng nào đâu.”

Tần Thiên gào lên: “Anh không ăn, anh nhường chị dâu ăn! Anh có biết bị con Dao nó nhảy lên gõ chết là nỗi sỉ nhục lớn thế nào không?”

Ờ… đúng là sỉ nhục thật.

Thế nên ván sau, tôi và Bùi Tranh bị đá văng ra ngoài.

Tôi xung phong đi mua nước cho mọi người, vừa đi tới cửa hàng tiện lợi thì điện thoại reo.

Nhìn màn hình, là Trì Ngạn.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ thấy máu nóng sục sôi ngay khoảnh khắc chuông reo, rồi sẽ hấp tấp kể cho anh ta nghe đủ thứ chuyện vụn vặt trên đời.

Nhưng lần này, tôi chỉ lặng lẽ nghe, cho đến khi tiếng chuông lịm tắt.

“Tống Tử Nhàn sắp về rồi, cô biết chưa?”

Bùi Tranh không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, tự nhiên đỡ lấy túi nước trên tay tôi.

Nghe thấy cái tên đó, tim tôi thắt lại một nhịp.


Trì Ngạn yêu Tống Tử Nhàn đến nhường nào ư?

Những năm diễn đàn còn rầm rộ nhất, sinh viên đại học A đã viết hàng nghìn tầng bình luận về chuyện tình của họ.

Nổi tiếng nhất là tấm ảnh Trì Ngạn ngồi xổm bên lề đường khóc còn thảm hơn cả chó khi Tống Tử Nhàn ra nước ngoài.

Một người lý trí như anh ta, hóa ra cũng có lúc suy sụp đến thế vì một người ra đi.

Nhưng chẳng ai chú ý rằng, trong phông nền của tấm ảnh đó, còn có một đứa con gái là tôi đang đứng nhìn anh ta với ánh mắt đầy đau xót.

Không biết các bạn đã nghe qua câu hát này chưa:

“Rõ ràng là bộ phim của ba người, nhưng em lại chẳng thể có nổi một cái tên.”

Câu hát đó miêu tả cực kỳ chuẩn xác mối quan hệ của ba chúng tôi.

Suốt một thời gian dài, ba chữ Tống Tử Nhàn như cái gai đâm sâu vào tim tôi, mỗi lần nhớ đến đều thấy nghẹn ở cổ họng, như kim châm sau lưng.

Ngay cả khi tôi đã không cần Trì Ngạn nữa, cảm giác này vẫn chẳng thể tan biến hoàn toàn.

Tôi cất điện thoại, bước qua Bùi Tranh đi về phía trước: “Về thì về thôi, liên quan gì đến tôi.”

Bùi Tranh sải đôi chân dài đuổi kịp: “Thật sự buông bỏ rồi à?”

Tôi “Ừ” một tiếng, âm thanh không lớn.

Nhưng Bùi Tranh vẫn nghe thấy, anh ta đáp lại một câu: “Đồ nói dối.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!