Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4
Lúc Tống Viễn Hà tỉnh dậy, thấy tôi đang ngồi nhìn anh ta trân trân, anh ta liền xoa đầu cười khẽ: “Nhìn mãi không chán à?”
Tôi đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười không nói gì.
Anh ta đứng dậy xoa đầu tôi, đi rửa mặt rồi dẫn tôi ra ngoài chơi.
Có lẽ vì tâm thế đã thay đổi, lúc cầu duyên ở chùa Pháp Hỷ, tôi chẳng còn mong đợi gì, cũng chẳng thấy vui, cứ như thể đang làm cho xong một thủ tục vậy.
Cuộc tình này sắp kết thúc rồi, tôi hiểu, cũng đau đớn, nhưng không cách nào ngăn cản nổi.
Tôi để bản thân tỉnh táo chìm đắm trong sự hỗn loạn cuối cùng này.
Hàng Châu lất phất mưa, tôi bay về một mình.
Tống Viễn Hà phải về cùng nhóm bạn học và giáo sư, hoặc cũng có thể là về cùng Viên Nam.
Nhưng dường như tôi đã lười đến mức chẳng buồn suy nghĩ lý do thực sự là gì nữa, điều đó không còn quan trọng.
Sự bình lặng giữa tôi và Tống Viễn Hà kéo dài đến một tuần sau, vào ngày sinh nhật tôi.
Tôi mời mười mấy người bạn thân thiết đi ăn, sau đó đi hát KTV.
Tôi không phải là người coi trọng lễ nghi, những sinh nhật trước đó đều trôi qua như ngày thường, cũng có lẽ là vì Tống Viễn Hà.
Biết anh ta sẽ không coi ra gì, nên tôi cũng giả vờ như mình chẳng bận tâm.
Giờ đây bỗng nhiên lòng tĩnh lặng lại, tôi quyết định đón sinh nhật một lần cho ra trò.
Cô bạn thân Cát Thu hỏi tôi sao bạn trai không đến, tôi bèn gọi điện cho Tống Viễn Hà.
Không ngoài dự đoán, anh ta từ chối.
“Sao thế anh?” Tôi cứ ngỡ chỉ có tôi là không đáng để anh ta ra mắt, hóa ra bạn bè tôi anh ta cũng không nể mặt sao?
“Không quen, lười đến lắm. Anh đi làm thí nghiệm, tối qua tìm em sau.” Tống Viễn Hà nói xong liền cúp máy.
Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, tôi khẽ mỉm cười.
Cát Thu thấy tôi cười, hào hứng hỏi có phải Tống Viễn Hà sắp đến không.
Thấy tôi lắc đầu, cậu ấy ngẩn người ra.
Sau khi biết ngọn ngành, cậu ấy hỏi tôi tại sao còn giữ cái loại như Tống Viễn Hà lại để “ăn Tết” làm gì?
“Cậu điên rồi à Hứa Tử Thanh? Cậu quên hồi cấp ba cậu kiêu ngạo thế nào rồi sao?Những đứa biết cậu lúc đó đều hận không thể tát cho cậu một cái, vậy mà bây giờ cậu lại đi làm lốp dự phòng cho cái loại đàn ông tồi tệ đó à?”
Vậy sao?
Tôi cũng sắp quên mất rồi.
Đến KTV, Cát Thu vẫn không ngừng “tẩy não” tôi suốt cả buổi.
Vốn dĩ bị dị ứng cồn nhẹ nên tôi chẳng mấy khi đụng vào rượu.
Chẳng biết do không khí đưa đẩy hay do Cát Thu nói quá hăng, tôi cầm ly rượu trên bàn lên rồi nốc cạn chỉ trong một hơi.
Có lẽ rượu vào thì gan cũng lớn hơn, hoặc giả là bao nhiêu uất ức và bất mãn tích tụ bấy lâu nay đã bị chất cồn kích phát, tôi khẽ đáp lại một tiếng: “Được, mình chia tay.”
Cái miệng nhỏ đang luyên thuyên của Cát Thu bỗng khựng lại, rồi nó nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Thế thì chia ngay đi, ngay bây giờ.”
Tôi ngẩn người một lát, rồi cầm điện thoại bước ra ngoài.
Cát Thu đột nhiên nói thêm một câu: “Thanh Thanh của mình tốt thế này, không đáng phải chịu nhiều tủi hờn như vậy.”
Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng rồi xộc thẳng vào mắt, tôi cúi đầu không dám nhìn cậu ấy, chạy vội ra ngoài.
Sau khi bình ổn lại tâm trạng, tôi gọi cho Tống Viễn Hà, và anh ta đã bắt máy.
Chẳng biết có phải vì hôm nay là sinh nhật tôi hay không mà anh ta lại không ngắt máy nữa.
“Tống Viễn Hà, chúng ta chia tay đi.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng một giây, rồi giọng anh ta trầm xuống đầy vẻ khó chịu: “Lại phát điên cái gì đấy?”
“Đồ đạc của anh, ngay đêm nay tôi sẽ dọn sạch rồi gửi đến trường cho anh. Đừng bao giờ gặp lại nữa.”
Tôi mặc kệ sự mỉa mai của anh ta, dứt khoát cúp máy.
Tôi cứ ngỡ vào khoảnh khắc mình hạ quyết tâm rời xa anh ta, bản thân sẽ đau đớn lắm,không ngờ cảm giác lúc này lại là sự nhẹ nhõm.
Giống như gánh nặng đè trên vai bấy lâu nay đã được trút bỏ, cả người tôi nhẹ bẫng đi, nhưng ngay sau đó, một cơn mệt mỏi khó lòng chống đỡ được ập đến bủa vây.
Chơi với bạn bè đến hơn mười hai giờ đêm tôi mới về, lúc này cũng đã uống không ít rượu.
Vì dị ứng cồn nên tôi không bị say đến mức mất lý trí, chỉ là cả người, ngay đến cả vùng bụng cũng đỏ ửng lên, đầu óc đau âm ỉ.
Vừa mở cửa, thấy Tống Viễn Hà đang ngồi trên sofa đọc tài liệu, tôi hơi khựng lại, chớp chớp mắt nhìn anh ta.
“Uống nhiều quá rồi à?” Tống Viễn Hà đặt máy tính bảng xuống, bước về phía tôi.
Tôi bám lấy cửa, giơ tay ra hiệu bảo anh ta đừng lại gần.
Chẳng hiểu sao khi thốt ra câu này, giọng tôi lại nghẹn ngào: “Không phải đã… chia tay rồi sao?”
“Em nói nghiêm túc đấy à?” Sắc mặt Tống Viễn Hà thoáng chốc lạnh đi.
Dựa vào thái độ và tình cảm tôi dành cho anh ta, suốt bốn năm qua, tôi đã bao giờ dùng lời lẽ này để làm loạn chưa?
Chưa một lần nào.
Bởi tôi biết, nếu tôi nói ra, rất có thể nó sẽ trở thành sự thật.
Vậy thì tại sao anh ta lại nghĩ rằng tôi không nghiêm túc?
Tôi nhìn dáng vẻ dửng dưng vô cảm của anh ta mà thấy thật xa lạ.
Hóa ra đây chính là người mà tôi đã yêu suốt bốn năm, yêu đến mức đánh mất cả lòng tự trọng, yêu đến mức biến mình thành một kẻ ngốc.
Cơn đau nhói nơi con tim đã đánh tan cảm giác căng tức trong đầu do cồn mang lại.
Tôi bỗng trở nên phấn khích một cách lạ thường, giọng nói cũng to hơn hẳn: “Lẽ nào còn là giả sao? Bốn năm rồi, anh không chán thì tôi cũng chán ngấy rồi. Tại sao lại không được chia tay chứ?”
Thực ra tôi hoàn toàn có thể lớn tiếng chất vấn rằng anh ta đã coi thường tôi đến thế nào, anh ta đã không làm tròn trách nhiệm của một người bạn trai ra sao, anh ta đã có lỗi với tôi nhường nào.
Thế nhưng, vào giây phút quyết định buông tay, việc gào thét điên cuồng chỉ càng chứng minh bản thân mình thảm hại biết bao.
Thay vì nói ra mình đã phải nhẫn nhịn bao nhiêu, chi bằng nói những lời tuyệt tình này còn khiến tôi thấy hả lòng hả dạ hơn.
Bởi vì làm như vậy, tôi có thể thật sự tin rằng, là vì tôi chán rồi, là tôi không cần anh ta nữa.
“Hứa Tử Thanh, em nói lại lần nữa xem.”
Tôi cúi đầu thay giày, không nhìn anh ta, ngoài mặt ra vẻ như không có chuyện gì nhưng bàn tay lại siết chặt lấy quai túi: “Nói bao nhiêu lần thì kết quả vẫn vậy thôi.”
Quả nhiên, đáp lại tôi là một tiếng cười lạnh lẽo của Tống Viễn Hà.
Anh ta lách qua người tôi đi thẳng ra ngoài, đến cửa phòng cũng chẳng buồn khép lại, hệt như một người khách qua đường vội vã.
Tôi nhìn hành lang vẫn còn sáng đèn, đóng cửa lại, bắt đầu lẳng lặng thu dọn đồ đạc của anh ta.
Ngay cả những vật dụng nhỏ nhặt nhất như khăn mặt tôi cũng bỏ vào thùng, vậy mà dọn xong cũng chỉ vỏn vẹn được hơn nửa thùng giấy.
Hóa ra dấu vết của anh ta trong cuộc đời tôi lại ít ỏi đến thế.
Đến ngay cả cái ly tôi dùng cũng chẳng liên quan gì đến anh ta.
Tôi đẩy chiếc thùng ra đặt trước cửa, đổi mật khẩu nhà, xóa vân tay của anh ta, rồi lau dọn sạch sẽ từng ngõ ngách trong phòng.
Cứ như thể anh ta chưa từng xuất hiện ở nơi này.
Trời cũng đã mờ mờ sáng.
Tôi cuộn mình trên sofa rồi lịm đi, nước mắt vẫn âm thầm tuôn rơi trong giấc mộng.
Đây sẽ là lần cuối cùng rồi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨