Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
16
Tôi có một giấc mơ.
Trời mưa rất lớn, Tống Tự như phát điên chạy về phía tôi, người lớn như vậy quỳ bên cạnh tôi, không ngừng gọi tên tôi.
Nhưng tôi hơi mệt rồi, không muốn trả lời anh nữa.
Tôi lại nghe thấy bác sĩ nói với anh, anh không biết sao, vợ anh có thai rồi.
Nhưng giờ thì mất rồi, không còn cách nào khác, cứu được cô ấy đã là một kỳ tích.
Bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp đều vây quanh tôi, giục tôi mau tỉnh lại.
Nhưng tôi thực sự quá mệt, quá mệt rồi.
Rất đói, rất đau, những thước phim cuộc đời cứ lướt qua mắt tôi, tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp Tống Tự.
Anh ấy thực sự là người rất dễ khiến người khác yêu thích.
Nhưng, Tống Tự, có phải tôi đã quá tùy hứng không.
Khi nhìn thấy chồng chị Vương bảo vệ chị ấy, tôi không thể kìm lòng mà không nghĩ, nếu có anh ở đây, anh có bảo vệ tôi như thế không.
Anh không phải đã nói với tôi, anh sẽ cứu tôi trước sao.
Đồ dối trá.
Tiếng máy móc kêu “tít tít” liên hồi.
Mỗi nơi trên cơ thể đều đau như bị khoan vào tim, tôi chớp chớp mắt, trần nhà bệnh viện luôn trắng toát như thế.
「Vân, Vân Vân, con tỉnh rồi, tốt quá, mẹ đi gọi bác sĩ!」
Chiếc ghế bị đẩy ra tạo nên tiếng rít lớn, tôi hoàn hồn, trong phòng đã không còn ai nữa.
Mẹ, quả nhiên vẫn là người nóng tính như mọi khi.
Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng vội vã đến, hỏi tôi rất nhiều câu hỏi về tình trạng cơ thể, tôi nghiêng cổ, nhìn thấy mẹ tôi đang đứng ở góc tường lén lút lau nước mắt.
Điều đó cũng khiến tôi muốn khóc.
「Rồi rồi, là chuyện tốt mà, chẳng phải đã đoàn tụ sau cơn nguy kịch rồi sao, haiz, hai mẹ con bà đúng là…」
Bố tôi đứng sau lưng cố gắng xoa dịu tình hình, vụng về khuấy động không khí.
「Vân Vân, lần này con thật sự thoát chết trong gang tấc, ôi, bố cũng yên tâm rồi…」
「Con biết không, mấy ngày nay mẹ cứ cầu xin Quan Âm Bồ Tát đó, đúng là Bồ Tát phù hộ, may mắn quá, con không sao…」
「Haizz, con cái sau này có thể có lại, không có gì to tát đâu, không trách con, con không sao là tốt rồi.」
「Mẹ nấu cháo thịt băm cho con nè, bác sĩ nói chỉ có thể ăn đồ mềm nhừ thôi, lại đây, mẹ thổi cho con.」
Sau đó, rất nhiều người đến thăm tôi.
Phần lớn là bạn bè và người thân.
Cô bạn thân từ thuở nhỏ vừa thấy tôi đã ôm chầm lấy tôi khóc nức nở, suýt chút nữa đè vào xương sườn chưa lành của tôi.
「Vân Vân, mình nhớ cậu lắm, huhuhu.」
Tôi đưa tay lau nước mắt bên má cô ấy.
「Bọn mình đều biết cái chuyện chó má mà Tống Tự làm rồi, mẹ cậu chất vấn anh ta tại sao không đi cùng cậu đến huyện Tĩnh, ai ngờ anh ta lại chạy đi truyền máu cho bạn gái cũ.」
「Hừ, theo mình thấy, con nhỏ bạn gái cũ đó nên chết đi cho rồi.」
…
「Thằng Tống Tự xấu xa đó bị bọn mình đuổi đi rồi, không có sự cho phép của cậu, bọn mình sẽ không cho nó gặp cậu đâu, Vân Vân, mấy ngày này cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh.」
「Tuyệt đối đừng để bị cái thằng đàn ông khốn nạn đó làm cho tức giận.」
Thực ra, như vậy cũng vừa hay, tôi không muốn gặp anh.
Ít nhất là bây giờ không muốn, tôi sợ rằng chỉ cần nhìn thấy anh, tôi sẽ cảm thấy uất ức tột cùng.
Mấy ngày nay tôi cứ ngủ li bì, đến tối lại không ngủ được.
Tôi nằm trên giường, tay lại vô thức đặt lên bụng.
Ở đó có một vết thương rất lớn, mẹ tôi nói đơn giản, nhưng bản thân tôi biết, với vết thương lớn như thế này, việc tôi muốn có con nữa e rằng rất khó.
Hôm nay tôi đếm kỹ, cho dù lành lặn hoàn toàn, trên người cũng sẽ phải để lại hàng chục vết sẹo.
Thật nhàm chán.
Biết thế thì đừng đi huyện Tĩnh, chơi chẳng ra đâu, lại còn rước họa lớn thế này.
Đúng lúc tôi đang chán nản suy nghĩ vẩn vơ, cửa phòng bệnh lại bị người ta khẽ đẩy mở.
Đã khuya thế này, tôi nghĩ sẽ không có ai đến.
Nhưng ngay cả tiếng bước chân của anh, tôi cũng quá đỗi quen thuộc.
Người đến đi đến bên giường tôi, thành thạo giúp tôi cẩn thận đắp lại chiếc chăn bị tôi đạp ra ngoài.
Máy điều hòa kêu vài tiếng, chắc là anh đã điều chỉnh nhiệt độ cao hơn.
Cho đến khi anh kéo chiếc chăn đang đắp hờ lên cho tôi, tôi cuối cùng không nhịn được, lại kéo nó xuống.
…
Tống Tự đứng bên giường tôi.
Anh sững lại một chút.
「Chưa ngủ sao?」
Giọng anh khàn đi từ lúc nào vậy.
Tôi và anh im lặng đối diện nhau trong đêm tối, cuối cùng anh chịu thua, gọi tên tôi.
「Vân Vân, anh…」
Trong bóng tối, anh há miệng, nhưng sự tĩnh lặng dài vô tận bao trùm lấy chúng tôi.
「Tống Tự, không phải lỗi của anh.」
Tôi chưa bao giờ nghĩ giọng nói của mình có thể bình tĩnh đến thế, tôi đã nghĩ rất lâu, tôi không cam lòng, tôi ích kỷ, nhưng đây chẳng qua chỉ là sự thật.
「Anh có lỗi gì đâu? Anh chỉ là đi cứu người thôi, người đó là ai thì anh cũng sẽ cứu, đúng không?」
「Anh đâu có khả năng tiên tri, làm sao anh biết mọi chuyện sẽ trở nên như thế này.」
「Tôi hiểu hết, tôi hiểu hết, Tống Tự, tôi lấy quyền gì mà trách anh…」
Tôi biết linh hồn mình đang tách ra thành hai con người, một bên không cam lòng, hận thù, một bên nhân từ, lương thiện, một bên kích thích tôi, một bên lại đè nén tôi.
Tôi cố gắng hết sức giả vờ như đã thanh thản, cho đến khi anh ôm tôi.
Trên người anh có mùi thuốc lá thoang thoảng, tôi nghĩ anh không bao giờ hút thuốc.
「Vân Vân, hóa ra con người thật sự có thể hận chính mình.」
「Anh nằm mơ cũng muốn trở về đấm cho chính mình một cú, em biết không, nằm mơ cũng muốn.」
「Anh lẽ ra nên sớm nhận ra em đã mang thai, rõ ràng em đã ám chỉ cho anh nhiều như vậy.」
「Là anh, là anh, lẽ ra anh nên hỏi em sớm hơn, nếu biết em mang thai, anh tuyệt đối sẽ không để em đi đến đó một mình, con của anh, con của anh…」
Tôi phát hiện ra, anh đang run rẩy.
Có gì đó ẩm ướt thấm trên bộ đồ bệnh nhân của tôi, người này, hóa ra cũng biết khóc sao.
Hơi thở anh nặng nề, dường như muốn ôm tôi chặt hơn một chút, nhưng lại sợ chạm vào chỗ nào đau của tôi.
Tôi vô hồn nhìn chằm chằm vào vệt sáng le lói trên sàn, từ từ cảm nhận nỗi buồn không thể kìm nén đang lan rộng.
「Chúng ta ly hôn đi, Tống Tự.」
Tôi cảm thấy hơi thở của anh, trong khoảnh khắc nào đó đã ngừng lại.
「Tống Tự, thực ra hôm nay, Kiều Tư Hân có đến thăm tôi.」
「Thật trùng hợp, tôi và cô ta đều ở Bệnh viện Đa khoa số Một, chân cô ta bị gãy, nhưng vẫn cố gắng đến thăm tôi.」
「Anh biết, cô ta đã nói gì với tôi không?」
「Cô ấy nói: cảm ơn em.」
「Cảm ơn tôi đã dùng mạng sống của con chúng ta, để đổi lấy sự tái sinh cho cô ta.」
「Cô ta nói, cô ta cảm thấy mạng sống của mình, là mượn từ con của chúng ta.」
Tôi nghiến răng nắm chặt ga giường.
「Em đừng nghe cô ấy nói bậy, cô ấy đã điên rồi, cô ấy…」
「Đúng! Cô ấy điên rồi!」Tôi đột ngột nắm chặt cổ áo người đối diện.
Anh để mặc tôi kéo, tôi nhìn rõ khuôn mặt mình trong mắt anh, tuyệt vọng và thảm hại.
「Nhưng tôi cũng điên rồi, anh không sai, ai cũng không sai, là trận động đất đã cướp đi con của chúng ta. Nhưng tôi, tôi phải làm sao đây, con của tôi phải làm sao đây, ai cứu tôi, ai thương xót tôi đây?」
Trong bóng tối, đôi mắt anh nhìn tôi có gì, dịu dàng, chiều chuộng, áy náy, thất vọng.
Nhưng tôi không muốn anh nhìn tôi như vậy.
「Chỉ cần nghĩ đến những chuyện thân mật vô cùng mà anh đã từng làm với cô ta, tôi đã thấy ghê tởm.」
「Ghê tởm là bản năng, tôi không trách anh, nhưng tôi vẫn hận anh.」」
「Anh nghe cho rõ đây, Tống Tự, tôi hận anh.」
Đầu tôi cuối cùng tựa vào ngực anh, giọng nói ngày càng nhỏ đi.
Chỉ đến đây thôi.
Nói nữa sẽ thành thừa thãi.
17
Tống Tự đồng ý ly hôn.
Tôi biết, anh nhất định sẽ đồng ý, anh luôn chiều chuộng tôi, dù tôi có yêu cầu gì, cuối cùng anh cũng không thể không đáp ứng tôi.
Ngày chúng tôi đăng ký kết hôn, thời tiết không được đẹp.
Hôm nay cũng vậy, mây đen giăng kín.
Làm xong thủ tục, anh hỏi tôi về nhà bằng cách nào.
Tôi nói bắt taxi.
「Để anh đưa em đi một đoạn.」
「Không cần đâu, không cùng đường, Tống tiên sinh.」
「…」
「Tống tiên sinh.」
Anh cười một tiếng, rồi lẩm bẩm lặp lại lời tôi.
「Vân Vân, em chưa bao giờ gọi anh là Tống tiên sinh.」
「…」
Ngày chia tay, anh và cô ta đã nói gì với nhau nhỉ.
Tôi không biết là mình không nhớ rõ, hay là cố ý quên đi.
Trong tiếng Hán, “再见” có ý nghĩa là gặp lại lần nữa.
Cho nên ngày hôm đó, hình như tôi đã không nói.
Tôi nói “Bye bye”.
18
Khi nghỉ Tết, tôi đi du lịch Vân Nam Đại Lý.
Nơi đó thật sự rất đẹp, khách sạn e-sport 300 tệ ba đêm, từ cửa sổ có thể nhìn thấy Thượng Cang Sơn Thập Cửu Phong quanh năm không tan tuyết.
Đến quán bar nhạc sống mở cửa vào buổi tối, cô bé bán hoa ôm một bó hồng phản chiếu lớn mỉm cười với tôi.
Tôi mua một bó, định mang về khách sạn chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
「À đúng rồi, chị ơi, cái này cho chị.」
Cô bé lục lọi chiếc túi bên cạnh, hóa ra cô bé kiêm luôn nhiều nghề.
「Bức thư này đã được chuyển qua rất nhiều nơi rồi, hôm nay cuối cùng cũng kịp chuyến đi của chị.」
「Đây là duyên phận đó, chúc chị may mắn!」
「…」
Tôi trở về khách sạn, từ từ mở bức thư ra.
Nét chữ của Tống Tự.
Như gà bới.
Đến mức tôi có thể nhận ra ngay lập tức, tôi biết anh học ngành kỹ thuật ở đại học, nên luôn không yêu cầu cao về khoản này.
May mà anh viết chậm, tôi đọc cũng có thể hiểu được đại khái.
「Vân Vân, đây là lá thư thứ ba mươi mốt anh viết cho em.」
「Những lá trước anh đều xé hết rồi, chữ xấu quá, với lại cứ viết không hài lòng.」
「Em đừng chê, đây là chữ anh đã luyện sau khi tập viết hết một cuốn tập rồi đó.」
「Gần đây anh mắc tật xấu hút thuốc, chắc là không có ai nhắc nhở anh tiết chế nữa rồi, mà người bên cạnh ai cũng hút, nên anh cũng hút rất nhiều.」
「Nhưng em yên tâm, trước khi viết thư cho em anh đã không hút, anh sẽ không để giấy thư dính mùi thuốc lá đâu.」
「Trước đây anh từng nghĩ rằng cuộc đời này, thực ra sẽ không có chuyện gì mà phải nói là rất rất hối hận, cho đến khi anh gặp phải.」
「Mỗi đêm, mỗi đêm nằm mơ anh đều nghĩ, giá như hôm đó anh đã đi cùng em lên núi thì tốt biết mấy.」
「Anh nhất định có thể bảo vệ được em, bảo vệ được con của chúng ta, anh…」
「Xin lỗi em, có lẽ em rất ghét việc anh nói nhiều từ ‘giá như’ như vậy.」
「Em không thích người đàn ông quỳ gối cầu xin em, anh biết.」
「Em không thích sự níu kéo, anh biết.」
「Anh đã chẳng thể cho em thêm điều gì nữa rồi, em nói em hận anh, anh có thể làm gì đây, anh chỉ có thể chấp nhận.」
「Dù là hận, cũng có thể khiến anh ở lại trong tâm trí em một thời gian, đúng không.」
「Trước đây anh thường xuyên không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.」
「Sau này anh đã thông suốt rồi.」
「Đời người luôn có tiếc nuối, luôn có hối hận, luôn có những sự trùng hợp trớ trêu.」
「Lần trước anh đi uống rượu với bạn bè, uống say quá, đập đầu vào kính.」
「Bạn anh kể lại, anh cứ liên tục gọi tên em, hỏi tại sao.」
「Nói vậy, có lẽ anh vẫn chưa thực sự buông bỏ.」
「Anh hơi nhớ em, có lẽ là vì anh cứ hoài niệm chiếc cốc đựng bàn chải đánh răng của em đặt bên cạnh anh, anh đã mua một cái khác đặt vào đó rồi.」
「Lúc em dọn đi, em quên mang theo chậu hoa em trồng.」
「Anh đã mất chút thời gian nhưng vẫn không chăm sóc tốt cho nó, bây giờ thì, nó đang thoi thóp sống sót.」
「Anh nghĩ, nói rằng anh không nỡ rời xa em vào lúc này thật nực cười, nhưng anh vẫn viết xuống bức thư này.」
「Con người, đôi khi là một thứ rất mâu thuẫn.」
「Thế nên, hãy bao dung cho anh một chút nhé, anh nhớ em đến sắp phát điên rồi.」
「Anh hỏi thăm bạn bè, em đã đổi sang một công việc phải điều chuyển đến nhiều nơi, cứ như là đang trốn tránh anh vậy.」
「Thôi được rồi, em vui là được. Anh không đổi công việc, gần đây anh được thăng chức, tiệm bánh su kem ở cửa nhà đã đóng cửa rồi, anh không thể nói những lời tự lừa dối mình như ‘đợi em về anh mua cho em ăn’ nữa.」
「Viết nhiều quá rồi, em nên thấy phiền anh rồi, trước đây cũng vậy, những đoạn chữ dài ngoằng em đều lười đọc.」
「Vân Vân, anh vẫn muốn nói với em rằng, anh yêu em.」
「Có một điều là, dù em xuất hiện trong đời anh vào bất cứ lúc nào, anh cũng sẽ yêu em.」
「Em hận anh, xuất phát từ bản năng.」
「Nhưng tình yêu anh dành cho em cũng vậy.」
(Hết)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
Buồn quá phải đăng nhập vào cmt, thiệt chứ ước có ngoại truyện cho hai người quay về với nhau, tội nam chính quá luôn, ảnh yêu nữ chính vậy mà, ảnh soft vậy mà. Tác giả ác quá chời, phải mà hai chuyện xảy ra cùng thời điểm thì ảnh đã không chút do dự chạy về phía nữ chính rồi, sao phải cho nhỏ kia quậy sớm hơn vậy chứ, chỉ cần là người thì đều cứu nhỏ kia mà, không cứu thì chẳng lẽ bỏ mặc nhìn người khác chế.t trước mặt mình, mình cứu được nhưng thờ ơ, như vậy còn là con người không, nhưng cứu nhỏ kia thì không cứu được nữ chính, tàn ác với ảnh thật sự, ảnh còn chẳng biết nữ chính mang thai nữa. Tui muốn hai người quay lại với nhau huhu