Góc Của Chan

CHƯƠNG 7

13. GIANG THÂM

Tôi biết A Yến cũng đã trùng sinh từ lúc nào ư?

Có lẽ là khi cô ấy thu mình trong góc, giấu que thử thai vào trong thùng rác.

Tôi đã luôn lo lắng cô ấy sẽ bị người ta trả thù.

Chính vì thế, sau nhiều năm nằm vùng, sau khi đã thắng lớn, tôi mới quyết định kết hôn với cô ấy.

Nhưng chuyện này không phải cứ tiêu diệt được một nhóm người là thiên hạ sẽ thái bình.

Vẫn có những kẻ lọt lưới đã ra tay với tôi và A Yến.

Tôi đã chết trên đường đến lễ cưới.

Một thanh sắt xuyên qua người, đóng đinh tôi vào trong xe.

Lúc đó, tôi chỉ cách lễ đường đúng một cây số.

Khi chết, tôi thậm chí không dám nhìn về phía A Yến, chỉ sợ bọn chúng đánh hơi thấy mà tìm đến cô ấy đang đợi ở hiện trường đám cưới.

Tôi luôn nghĩ trùng sinh một lần nữa là ơn huệ của ông trời dành cho mình.

Ngài dùng kết cục chắc chắn phải chết để nhắc nhở tôi phải sớm tìm một đường lui cho A Yến.

Lúc trùng sinh, tôi đang đứng ngoài cửa nhà vệ sinh.

Ngày hôm đó tôi nhớ như in, vì vài phút sau, A Yến sẽ từ trong đó hân hoan chạy ra báo tin cô ấy đã mang thai.

Trong vài phút ngắn ngủi ấy, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để nói lời từ biệt với cô ấy, thậm chí đã nghĩ xong những lời lẽ để khuyên cô ấy bỏ đứa bé.

Câu nói ấy sẽ như một con dao găm thẳng vào tim cô ấy.

Giống như kiếp trước, tôi chỉ hơi do dự một chút thôi cô ấy đã không vui rồi.

Giờ bảo cô ấy bỏ thai, chắc tôi sẽ bị đánh mất?

Ba phút mà dài tựa thiên thu, rồi lại trôi qua trong chớp mắt.

Bên trong im lặng quá, không có động tĩnh gì.

“Sao thế em?” Tôi đột nhiên có dự cảm chẳng lành, đẩy cửa bước vào, thấy A Yến đang thu mình trong góc.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi đã nhìn thấy một sự tan vỡ đầy tuyệt vọng.

Tim tôi thắt lại, da đầu tê dại đi trong tích tắc.

Bọn chúng đã tìm thấy A Yến rồi.

Tôi từng bảo vệ cô ấy rất tốt, bất cứ ai, dù có mổ xẻ xác tôi ra cũng không thể tìm thấy dấu vết của A Yến.

Vậy mà, A Yến vẫn phải chết.

Cô ấy trùng sinh trong một phòng tắm nhỏ hẹp, giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, giấu que thử thai vào thùng rác, định tự mình đối mặt với tất cả.

Tại sao lại như vậy?

Tôi không tài nào hiểu nổi.

Nhưng vẫn còn một con đường khác có thể đi, hy vọng là không quá muộn.

A Yến vẫn bất động.

Tôi rất muốn ôm cô ấy, nhưng tôi đã kìm lại được.

Tôi không được phép cho cô ấy dù chỉ một chút hy vọng.

Bức tường được xây bằng sự tuyệt vọng này, sau này sẽ trở thành thứ bảo vệ cô ấy.

Thực ra tôi cũng không nỡ, sinh nhật tuổi 24 của A Yến sắp đến rồi.

Kiếp trước, vì có nhiệm vụ đặc biệt nên tôi đã bỏ lỡ sinh nhật cô ấy, sau đó cô ấy giận dỗi chiến tranh lạnh với tôi khoảng một tuần, không thèm nói với tôi câu nào.

Thời gian của tôi và cô ấy ngày càng ít đi, lần này tôi không muốn như thế nữa.

Thế nên khi nhiệm vụ kết thúc, tôi nói với Trình Văn: “Hôm qua là sinh nhật A Yến.”

“Thế thì bù đắp đi,” Trình Văn tẩy trang, khoác lên mình chiếc áo da mà anh Phương nhà cô ấy tặng, “Ở phố Văn Tam có tiệm bánh ngọt vị ngon lắm. Lần trước sinh nhật tôi, anh Phương cũng mua ở đó.”

Trình Văn dạo này đang chuẩn bị có con nên định rút về tuyến hai, hậu phương sẽ an toàn hơn một chút.

Tôi ngập ngừng một lát, rồi nói: “Tôi đưa cô đi gặp A Yến nhé, sau này phải phiền cô chăm sóc cô ấy nhiều rồi.”

Trình Văn nhìn tôi một cái, cười bảo: “Anh biết nói câu này là không điềm lành đúng không? Cứ như đang trăn trối vậy.”

Ngày hôm đó, A Yến không có nhà.

Tôi biết cô ấy đã đến bệnh viện.

Mỗi ngày chờ đợi cô ấy đi bỏ đứa bé đều là một sự giày vò.

Giống như có một con dao phay treo lơ lửng trên đầu, tôi biết chắc nó sẽ rơi xuống, nhưng lại không biết là khi nào.

Buổi tối, tâm trạng A Yến không ổn.

Cô ấy không muốn gặp tôi.

Thực ra như vậy rất tốt, tốt nhất là nên bồi thêm cho tôi một đá rồi tiêu sái mà rời đi.

Thế nhưng chỉ vừa nghĩ đến đó thôi, tôi đã cảm thấy như mình bị nhấn chìm dưới nước, không tài nào hít thở nổi.

Trình Văn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh một lúc: “Ơ? Chủ tiệm thắt ruy băng cho anh à?”

“Có chuyện gì sao?”

“Ông ấy chỉ thắt cho khách nữ thôi.”

Tôi ngẫm nghĩ: “Ồ, lúc tôi đến thì vội quá, chủ tiệm không kịp làm cái mới nên bán cho tôi cái bánh của một đơn hàng bị hủy.”

Trình Văn lườm tôi một cái: “Đàn ông các anh… lúc nào cũng chẳng hiểu phụ nữ đang tính toán điều gì.”

“Anh phải suy nghĩ kỹ về kế hoạch tiếp theo của chúng ta đấy.”

Cô ấy đang nhắc đến đợt cất lưới cuối cùng, rất nguy hiểm, chỉ cần sai một li là đi một dặm.

Kiếp trước, ngay cả khi đã tóm gọn bọn chúng, tôi vẫn phải chịu sự trả thù thảm khốc.

Lần này, tôi đã nắm trong tay nhiều manh mối hơn.

“Ừ, tôi biết rồi.” Vị rượu tan trong miệng, chát đắng khôn nguôi, “Cô ấy…”

Tôi chỉ tay về phía cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, thở dài.

“Không nỡ à?” Trình Văn khẽ cười, “Chỉ lần này thôi, sau này mọi chuyện sẽ tốt lên.”

Cũng đúng, cứ chậm rãi thôi, A Yến rồi sẽ ổn thôi.

Trình Văn về rồi, hôm nay tâm trạng cô ấy cũng không tốt.

Nghe nói anh Phương nhà cô ấy dạo này bị thương.

Đồng nghiệp hay trêu hai người bọn họ, một người bên đội chống ma túy, một người bên đội hình sự, đúng là cặp đôi “Ông bà Smith” phiên bản cảnh sát.

Tôi đang suy tính cho những dự định sắp tới thì cửa phòng ngủ mở ra, A Yến bước ra ngoài.

Tối nay cô ấy không ăn được bao nhiêu.

Trong ký ức của tôi, mỗi lần gặp cô ấy, trông cô ấy đều rất buồn bã.

Có lẽ, con gái luôn rất nhạy cảm với sự chia ly sắp đến.

Tôi muốn cùng cô ấy đón cái sinh nhật cuối cùng này.

Lời chúc vẫn chưa nói ra, tôi muốn chúc cô ấy sống thọ đến trăm tuổi.

Sau đó, tôi sẽ phải rời đi.

Nhìn xem, hành động đó giống một gã tồi đến thế nào chứ.

Nhưng tôi còn chưa kịp châm nến thì A Yến đã bùng nổ.

Cô ấy đã theo dõi tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi nổi giận với A Yến.

Cô ấy có biết không, chỉ vì đứa con trai của lão Trương gọi ông ấy một tiếng “bố” ở trên phố mà cả gia đình họ đã gặp họa.

Sao cô ấy dám chứ!

Tôi trịnh trọng cảnh cáo cô ấy lần sau không được làm như vậy nữa.

A Yến ném nát bét chiếc bánh kem, gào thét vào mặt tôi.

Đây không phải lỗi của cô ấy.

Dưới góc nhìn của một người bình thường, hành vi này chắc chắn là “đỉnh cao” trong giới tra nam.

Mọi chuyện đã tồi tệ đến mức không thể cứu vãn, thực ra tôi đã nghĩ kỹ rồi, còn cần cứu vãn điều gì nữa đâu?

Chẳng lẽ lại nói cho cô ấy biết sự thật, để A Yến mang theo đứa con bốn tháng tuổi của chúng tôi cùng đi vào chỗ chết sao?

Tôi chậm rãi vuốt phẳng tờ kết quả xét nghiệm, đặt lên bàn và nói: “…Anh không thể cưới em.”

Thực ra, từng chữ trên tờ giấy đó tôi đều đã thuộc lòng.

Tôi đã từng lật đi lật lại xem nó vô số lần trong đêm muộn, nhắm mắt lại cũng có thể hình dung ra dáng vẻ đứa con của chúng tôi.

A Yến đã tổn thương đến cùng cực, cô ấy đứng ở cửa, tay xách vali: “Giang Thâm, quả báo tôi nhận được đủ nhiều rồi, chúng ta… chia tay đi.”

Sau khi cô ấy đi, tôi ngồi trên bậc thềm trước tòa nhà, châm một điếu thuốc.

Vị cay nồng tràn vào phổi khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Tôi tin rằng, A Yến sẽ sống rất tốt.

Năm xưa mẹ tôi mang theo tôi gả cho bố A Yến, hai người họ cũng từng yêu nhau đến chết đi sống lại.

Sau này mẹ tôi hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, ba năm sau bố A Yến ở bên người khác, và thế là có A Yến.

Đã từng có lúc tôi cảm thấy bất bình trong lòng.

Tôi muốn xem xem, một người rõ ràng yêu mẹ tôi đến thế, tại sao sau này lại có thể có con riêng với người khác.

Cho đến khi tôi nhìn thấy cảnh tượng gia đình ba người bọn họ bình yên hạnh phúc dưới lầu một khu chung cư.

Tôi mới hiểu ra, con người ta luôn sẽ đi về phía có ánh sáng.

Tôi cũng vậy.

Bố của A Yến cũng vậy.

Và A Yến của tương lai cũng sẽ như thế.

Tôi đã theo sau A Yến suốt hai tuần.

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày cô ấy đi bệnh viện.

Nghe Trình Văn nói, con gái phá thai gây tổn thương rất lớn cho cơ thể.

Tôi không yên tâm, cứ đi đi lại lại bên ngoài bệnh viện.

Trước đây khi đưa A Yến đi khám thai, cô ấy từng cười tôi: “Giờ anh đã lo lắng đến mức này rồi, sau này em vào phòng đẻ, anh không sợ chết khiếp luôn sao?”

Tôi mặc chiếc áo khoác gió mà A Yến mua cho, trên người vẫn còn mùi nước giặt cô ấy mua, cô ấy bảo đó là mùi hoa lan Nam Phi.

Đợi liên tục mấy ngày, cô ấy nhập viện.

Tôi đợi mà lòng dạ bồn chồn, nghe nói phá thai cũng có rủi ro.

Nếu A Yến xảy ra chuyện gì thì biết làm sao?

Về sau, tôi đã nhìn thấy A Yến.

Gương mặt cô ấy trắng bệch, không một giọt máu.

Dáng người gầy gò, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể thổi bay cô ấy đi mất.

A Yến đi tới, nhét tờ kết quả vào tay tôi, nghẹn ngào nói: “Tôi phá thai rồi.”

Cảm giác đó, giống như có ai dùng dao, từng nhát từng nhát một cắt vào da thịt tôi.

Tôi nắm chặt tờ giấy, cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng không kìm lại được.

Tôi bảo cô ấy sau này đừng liên lạc với tôi nữa.

Tốt lắm, A Yến không hề dừng bước, nên như vậy, hãy cứ đi mà đừng ngoảnh đầu lại.

Trình Văn cuối cùng cũng đã có con với anh Phương, niềm vui hiện rõ trên gương mặt.

Gặp tôi, cô ấy hào hứng tiến lại trò chuyện.

Tôi đè nén cảm xúc, bước qua: “Về đi thôi.”

Đi qua góc rẽ, tôi đứng lại đợi một chút, cho đến khi thấy A Yến được người ta đỡ lên xe mới quay người bước đi.

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Trình Văn: “Anh có bệnh không đấy? Có cần thiết phải đối xử với cô ấy như vậy không?” 

“Tôi còn lựa chọn nào khác sao?” Tôi hỏi ngược lại, “Những việc chúng ta làm, một chữ cũng không được tiết lộ. Chẳng lẽ tôi phải nói với cô ấy rằng mình bị ung thư à?”

Trình Văn mấp máy môi, phản bác một cách yếu ớt: “Ung thư còn nhẹ nhàng hơn sự tra tấn này!”


“Cô ấy mới 24 tuổi,” Tôi trả lời bằng giọng nửa sống nửa chết, “Nếu không để cô ấy tuyệt vọng, thì nửa đời sau này, cô ấy phải sống thế nào với một đứa trẻ không cha?”

Trình Văn không nói gì thêm nữa.

Cô ấy trước sau đều không muốn nhắc đến chữ “Chết”.

Tôi cũng không muốn. Thế nhưng, khi tôi thực sự chôn thây trong cái gọi là “tai nạn”, vào khoảnh khắc cuối cùng còn mở mắt, tôi mới nhận ra rằng: Chưa từng quen biết A Yến chính là tâm nguyện lớn nhất đời mình.

Nhanh chóng đã đến cuối tháng 11, dạo này nằm mơ toàn thấy A Yến.

Mơ thấy cô ấy đã lấy chồng, có một gia đình hạnh phúc viên mãn.

Có lẽ vì trời lạnh rồi, luôn phải mơ thấy điều gì đó mới có thể chống chọi lại mùa đông khắc nghiệt của thành phố Nam.

Đêm đó, tôi nhìn thấy một nhành hoa cát cánh bên cửa sổ.

Là nhành hoa tôi thuận tay mua khi đi ngang qua tiệm hoa, khi trời lạnh thì đem nuôi trong nhà kính.

Dù có chăm sóc kỹ đến đâu, thực tế cũng không sống nổi.

Rìa cánh hoa đã bắt đầu khô cháy, héo rũ.

Ngày mai là ngày cưới dự định của chúng tôi.

Tôi đặt chỗ tại lễ đường cũ, dùng nguyên thiết kế của A Yến, cũng mua cả chiếc nhẫn mà cô ấy thích.

Tôi thực sự rất muốn cưới cô ấy mà.

Nếu ngày đó không có tai nạn xảy ra, giờ đây cô ấy đã là vợ tôi rồi.

Chúng ta còn có một đứa con bốn tháng tuổi nữa.

Tôi gọi một cuộc điện thoại cho A Yến.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói khàn đặc: “Giang Thâm?”

Tôi cứ thế lặng lẽ nghe tiếng thở của cô ấy, rồi cuối cùng cúp máy.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!