6
Khi tôi đến Hoa phủ, từ xa đã trông thấy hai người vận y phục sang trọng, mái tóc đã điểm bạc, đang đợi ngoài cửa. Nam nhân phong thái nhã nhặn, nữ nhân dung mạo đoan trang, quý phái.
Thấy chỉ mình tôi xuống kiệu, hai người họ đều cau mày.
Chắc hẳn đây chính là Hoa Tướng cùng phu nhân của ông ta.
Trông tướng mạo, tôi thực không thấy chút nào giống vai phản diện.
“Vương gia trên đường có việc công khẩn cấp cần giải quyết, lát nữa sẽ đến sau,” Tôi mở lời giải thích.
Sắc mặt Hoa Tướng lập tức sa sầm, ông ta vung tay áo, không đợi tôi đã quay gót đi thẳng vào trong nhà.
…
Lão già thối tha kia, tốt nhất ông cứ tàn nhẫn hơn nữa với tôi đi.
Như vậy không cần đợi nữ chính ra tay, tôi sẽ tự mình đại nghĩa diệt thân.
Còn Hoa phu nhân thì kéo tay tôi, không ngừng luyên thuyên: “Thiển nhi, con đừng vì đã gả đi mà lơ là. Chuyện hậu viện phức tạp vô cùng, Tấn Vương gia điều kiện tốt như vậy, dù đã kết hôn, vẫn còn vô vàn ả hồ ly tinh rình rập vị trí trắc phi. Ta nói cho con hay, con phải sớm sinh hạ đích tử thì vị trí mới vững, cũng có thể giúp đỡ Hoa thị…”
Than ôi, tam quan không hợp, tôi chỉ đành lặng im lắng nghe.
Đến viện của Hoa phu nhân, tôi chẳng thấy Hoa Tướng đâu, liền mở miệng hỏi: “Phụ thân đâu rồi?”
Hoa phu nhân một tay kéo tôi vào, nói: “Phụ thân con mong các con về từ sớm. Kết quả chỉ thấy mình con, ông ấy thất vọng, chắc đang ở thư phòng mà hờn dỗi đấy.”
Tôi từ chối sự đồng hành của Hoa phu nhân, rồi ra khỏi viện.
Lúc này tôi mới ngượng ngùng nhận ra mình không biết đường.
Tôi bèn ra dáng khuê các, chẳng chút hoang mang, nói với một nha hoàn nhỏ đứng ở cổng: “Ta muốn đến thư phòng của phụ thân, ngươi dẫn đường đi.”
Tiểu nha hoàn tuy mặt mày có chút khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn dẫn đường.
Tới thư phòng, tôi đi thẳng vào, thấy Hoa Tướng đang ngồi một mình trước bàn viết. Thấy tôi, ông ta chỉ khẽ nhướng mắt, không nói lời nào.
Tôi tự mình tìm một chiếc ghế ngồi xuống trước, rồi mới mở lời: “Hai hôm trước, con theo Vương gia vào cung, gặp biểu tỷ, phát hiện ra vài chuyện thú vị. Phụ thân có muốn biết là gì không?”
Nghe thấy “Hoa mỹ nhân,” sắc mặt Hoa Tướng mới dịu lại, chắc hẳn là tưởng tôi đến để truyền tin tức.
Ông ta hỏi: “Nàng ta đã nói gì?”
Tôi mỉm cười, mắt nhìn thẳng vào Hoa Tướng: “Nàng ta… đã sai người đẩy con xuống ngự trì.”
Hoa Tướng lập tức cau mày, theo bản năng nói: “Sao có thể?”
“Bởi vì giờ đây nữ nhi đã là Tấn Vương phi, chiếu theo lẽ thường thì vị thế cao hơn nàng ta. Nàng ta trong lòng bất mãn nên giận dỗi ra tay, muốn cho con nếm chút khổ sở,” Tôi nghiêm túc bịa chuyện.
Hoa Tướng hiển nhiên còn nghi ngờ: “Nàng ta là do ta một tay bồi dưỡng, sao có thể quay lại đối phó với con?”
“Thế nên mới nói phụ thân đã lớn tuổi rồi, nhìn người không còn sáng suốt nữa,” Tôi cười, nhưng lời nói lại chẳng chút nể nang, “Một nữ nhân chỉ biết lo cho lợi ích cá nhân, tầm nhìn thiển cận như vậy, mà phụ thân vẫn tận tâm bồi dưỡng.”
Hoa Tướng bị tôi nói đến mức mặt mày lúc âm u lúc sáng, tôi liền thừa cơ thêm dầu vào lửa: “Còn nữa, nàng ta nói là muốn nói chuyện với con, nhưng thực chất lại giăng bẫy, muốn con sơ hở. Nếu không phải con đủ cảnh giác, e là đã không phát hiện có người hoàng thất nghe trộm.”
“Cái gì?” Hoa Tướng giờ đây cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
“Ý con là Hoa Thiền đã dựa vào Hoàng thượng, rồi quay lại dò xét lời của con?!”
“Phụ thân có nhiều tai mắt, cứ việc điều tra. Chỉ là sau này nên bớt liên lạc với Hoa mỹ nhân thì hơn,” Tôi thản nhiên bịa ra.
Tôi không lo lắng ông ta sẽ đi tra hỏi, những lời tôi nói vốn dĩ nửa thật nửa giả.
Hoa mỹ nhân bày mưu đẩy tôi xuống nước và có người của hoàng thất nghe lén cuộc nói chuyện của chúng tôi, đều là thật.
Đại cục không sai, tôi cũng chẳng sợ chuyện mình thêm thắt.
Hoa Tướng là một đại phản diện, tính cách vốn đa nghi.
Tôi liền lợi dụng điểm này để dần dần cắt đi phe cánh của ông ta, ít nhất là để khi ông ta nhận tội, tội danh sẽ nhẹ bớt.
Hoa Tướng im lặng một hồi lâu, lại nhìn tôi một cách thăm dò: “Theo con, tiếp theo ta nên làm gì?”
Tôi không lùi bước, đón lấy ánh mắt của ông ta mà nói: “Hoàng thượng giờ đây đã chú ý đến phụ thân. Theo ý con, lúc này phụ thân nên che giấu tài năng, hành sự khiêm tốn.”
Ánh mắt cáo già của Hoa Tướng đảo qua đảo lại, không nói lời nào.
Tôi lại tiếp tục: “Ngoài ra, hôm trước nghe Hoàng thượng nói chuyện, có nhắc đến… Gia tộc Mục thị đang ở trong ngục. Ý của Hoàng thượng dường như vẫn còn coi trọng họ, có lẽ vài ngày tới sẽ tìm cớ để giảm tội cho họ. Vậy nên con nghĩ nếu phụ thân chủ động đề xuất chuyện này, cũng coi như là cho Hoàng thượng một bậc thang để xuống.”
Lần này, Hoa Tướng không biểu lộ cảm xúc nào khác trên mặt, giọng nói cực kỳ bình tĩnh: “Thiển nhi từ trước đến nay chẳng phải rất ghét gia tộc họ sao? Ta rất khó khăn mới làm được như ý con, trừ bỏ họ, giờ sao lại quay ra cầu xin cho họ?”
Đối phó với lão cáo già này, tôi không dám lơ là chút nào.
Tay tôi siết chặt trong ống tay áo, nhưng mặt lại tỏ ra vẻ bất lực, căm hận: “Hoàng thượng giờ đã nghi ngờ phụ thân kết bè kết phái rồi. Lần này con đề xuất cũng là vì tốt cho phụ thân. Nếu phụ thân đề nghị giảm tội cho họ, có lẽ sẽ xóa tan vài mối lo ngại của Hoàng thượng, khiến người nghĩ rằng phụ thân ban đầu không phải vì tư oán mới ra tay với nhà Mục gia.”
Hoa Tướng không nhìn tôi, ngón tay vô thức gõ lên mặt bàn, dường như đang tính toán điều gì đó.
“Thiển nhi có biết đạo lý ‘diệt cỏ phải diệt tận gốc’ không?”
Tôi nói với giọng chân thành: “Phụ thân cũng biết con vô cùng căm ghét Mục Dao. Nếu không phải tình thế bắt buộc, làm sao con lại để phụ thân cầu xin cho họ? Một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn. Dẫu sao thì Mục thị đã không còn đường lật lại, tha cho họ một mạng cũng không hại gì.”
Hoa Tướng im lặng.
Tôi cũng không nói gì nữa, đợi ông ta tự mình suy xét.
Nhờ có lòng căm thù sâu sắc của Hoa Thiển đối với gia đình Mục Dao trước đây, mà lời cầu xin của tôi mới khiến Hoa Tướng tin rằng tôi thực sự bất đắc dĩ, làm vậy là vì lợi ích của Hoa phủ.
Nếu Mục thị không phải vì bị Hoa Tướng hãm hại mà bị chém đầu, thì mối thù giữa tôi và Mục Dao cũng sẽ không đến mức không đội trời chung như vậy.
“Thiển nhi đã thực sự trưởng thành rồi.” Cuối cùng Hoa Tướng cười nói, ánh mắt mãn nguyện và tán thưởng nhìn tôi.
Lòng tôi khẽ buông lỏng.
Vậy là ông ta đã đồng ý.
Tôi cố kìm nén sự vui mừng tột độ.
Với quyền lực của Hoa Tướng, muốn giữ lại Mục thị ắt hẳn rất dễ.
Buông lỏng nắm tay đã siết chặt dưới ống tay áo nãy giờ, tôi phát hiện lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Cuộc đấu trí này thực sự khiến tôi muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng khao khát sống sót lại buộc tôi phải ở lại đối mặt với Hoa Tướng.
Rời khỏi thư phòng, tôi theo nha hoàn đến phòng khuê các trước đây của mình.
Tôi chỉ cảm thấy mỗi bước chân đều như dẫm trên bông, bước đi chênh vênh. Khí chất của đại phản diện quả thực không phải chỉ là lời nói suông.
“Muội muội, muội muội…..”
Đột nhiên một giọng nam nhân hổn hển vang lên.
Tôi nhìn về phía có tiếng nói, thấy một tên béo trắng trẻo, mặc áo choàng màu xanh lục đậm, đang chạy về phía tôi.
Nhìn từ xa, hắn ta trông như một cái bánh chưng đã thành tinh đang lao về phía tôi.
Nghe hắn gọi, tôi liền hiểu ra.
Tên này chính là ca ca ruột của Hoa Thiển – Hoa Thâm.
Nhìn cái tên này là biết tác giả coi thường nữ phụ và ca ca của nàng ta đến mức nào.
Cái tên nghe như tùy tiện đặt bừa vậy.
Trong tiểu thuyết, Hoa Thâm là một nhân vật chẳng ra gì, ỷ thế hiếp người, hoang dâm háo sắc, cướp đoạt dân nữ, làm đủ mọi điều xấu xa… Hắn ta gom trọn mọi thói hư tật xấu của một kẻ phá gia chi tử.
Vốn dĩ tôi khá thích những người bạn mũm mĩm, vì trông họ có vẻ ngây thơ.
Nhưng nhân vật Hoa Thâm này, tôi thực sự không thể nào thích nổi.
Hắn ta thở hổn hển chạy đến bên cạnh tôi, đưa cho tôi một tấm vải rồi nói: “Đây là tơ Vân Cẩm mà ca tìm được mấy hôm trước, đúng màu trắng muội muội yêu thích. Trên đời chỉ có một tấm này thôi, ca đã bỏ ra số tiền lớn để cướp được. Nếu muội muội dùng nó may y phục, chắc chắn sẽ khiến Tấn Vương mê mẩn.”
Trong tiểu thuyết, dường như Hoa Thâm cũng không đủ thông minh, nên mới luôn tìm cách lấy lòng cô em gái đầy mưu mô của mình.
Giờ trông quả đúng là như vậy.
Một câu nói đã xúc phạm tôi hai lần.
Thứ nhất, tôi không thích màu trắng.
Thứ hai, tôi không thích Tấn Vương Trọng Dạ Lan.
Tôi không nhận, tiếp tục bước đi theo nha hoàn, bỏ lại một câu: “Muội không thích màu trắng nữa rồi. Ca ca cứ dùng cho đám thiếp trong hậu viện của mình đi.”
Hoa Thâm này, một công tử con quan, hậu viện lớn nhỏ đã nạp hơn chục thiếp.
Vì vậy đến giờ vẫn không có tiểu thư khuê các nào chịu gả cho hắn.
Hoa Tướng và Hoa phu nhân vì thấy hắn kém thông minh nên mới đặc biệt nuông chiều.
Quả nhiên, Hoa Thâm lại chẳng có chút tầm nhìn nào mà đuổi theo.
Mỡ trên mặt hắn ta chen lấn khiến mắt chỉ còn lại một khe, vậy mà vẫn cứ cố gắng tiến lại gần tôi: “Những nữ nhân kia làm sao xứng dùng thứ này, chỉ có muội muội nhan sắc hơn người, mới xứng với tấm lụa ngàn vàng này.”
Ngày xưa hai huynh muội này thích diễn trò ca tụng lẫn nhau, nhưng tôi lại nửa phần không thích cách nói dìm người khác để nâng người này lên.
Lập tức tôi lạnh mặt: “Không phải đã nói là không thích màu trắng sao? Đừng đi theo muội nữa.”
Hoa Thâm lập tức đứng khựng lại tại chỗ, không dám đuổi theo nữa.
Chiến lược bảo toàn mạng sống của nữ phụ độc ác, bước thứ ba: Tránh xa kẻ tiểu nhân, cứu vớt hiền thần.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖