Góc Của Chan

OÁN – CHƯƠNG 2

2

Người khác nói câu này thì là làm màu, nhưng Giang Mục thì là kẻ nói được làm được!

Phải làm sao đây?

Phải làm sao đây?

Đại não tôi xoay chuyển điên cuồng, cố tìm cách chữa cháy.

Dòng bình luận như nghe thấy tiếng lòng của tôi, thi nhau hiến kế:

[Phản diện tuy đáng sợ, nhưng hắn là một kẻ si tình đến mức lụy tình đấy!]

[Bảo bối ơi, mau nhận mình là vợ tương lai của hắn đi, hắn chắc chắn sẽ tha cho cô.]

[Đúng rồi, đúng rồi, như thế mới giải thích được những lời cô vừa mắng hắn chứ.]

Dưới sự gợi ý của dòng bình luận, tôi nén lại sự bất an trong lòng, hùng hồn tuyên bố: “Đánh cậu thì đã sao! Tôi là vợ tương lai của cậu đấy!”

“Trong tương lai, cậu còn cầu xin tôi đánh cậu kia kìa!”

Giang Mục nhếch môi cười lạnh: “Cô bị điên à? Vợ tôi? Chỉ bằng cô?”

“Cô coi tôi là thằng ngu chắc?”

[Bảo bối, tiết lộ cho cô một bí mật: Ở phần đùi trong của phản diện có một vết sẹo, hắn bị dị ứng tôm, thích uống sữa trẻ em Wahaha, và khi ngủ thì… hoàn toàn thả rông.]

Hu hu, dòng bình luận đúng là thiên thần mà.

Có sự trợ giúp này, tôi không còn hoảng loạn nữa, thản nhiên nói: “Trên đùi cậu có một vết sẹo.”

Đồng tử Giang Mục co rụt lại.

Sự hung ác trong mắt tan biến, hắn nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.

Tôi tiếp tục bồi thêm: “Cậu dị ứng với tôm, thích uống sữa Wahaha.”

Lại còn thêm mắm dặm muối: “Sau khi kết hôn, lúc ngủ với tôi cậu chẳng bao giờ mặc quần áo, ngay cả cái quần…”

Giang Mục đột ngột đứng bật dậy, một tay bịt chặt miệng tôi.

Ánh mắt hắn xao động bất định, nhìn tôi chăm chú như muốn soi xét tận tâm can.

Tôi gạt tay hắn ra, nói tiếp: “Lúc tắm cậu thích cởi cái…”

Giang Mục lại bịt miệng tôi lần nữa.

Tôi phát hiện tai hắn đỏ bừng lên rồi.

Hắn nghiến răng nghiến lợi cảnh báo: “Ngậm miệng lại!”

Tôi im lặng.

Chàng thiếu niên với đôi mắt dài và đẹp đang chứa đầy sự thẹn thùng lẫn phẫn nộ.

Bờ môi đẹp đẽ mím chặt.

Dấu bàn tay đỏ ửng trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú tạo nên một vẻ đẹp đầy phong vị bị ngược đãi.

Đối diện với nhan sắc cực phẩm của tên phản diện ở cự ly gần như vậy, tôi bị choáng ngợp đến mức ngẩn ngơ.

Ánh mắt tôi nhìn thẳng tắp, sáng lấp lánh.

Giang Mục bị tôi nhìn đến mức không tự nhiên, hắn nén lại sự bực bội giữa đôi lông mày, bàn tay còn lại che mắt tôi lại.

“Cấm dùng ánh mắt đó nhìn tôi.”

“Cái loại chuyện vợ tương lai gì đó, chỉ có kẻ ngốc mới tin.”

“Nể tình cô là… vợ tương lai của tôi, chuyện cô đánh tôi coi như bỏ qua. Nhưng tôi cảnh cáo cô, hãy tránh xa tôi của hiện tại ra một chút.”

Tôi: “…”

Thật sự không tin à?

Hắn có muốn nghe lại xem mình vừa nói cái gì không?

3

Giang Mục cảnh cáo tôi tránh xa hắn ra.

Tôi làm theo ngay lập tức.

Tôi trốn hắn suốt một tuần trời.

Trong suốt một tuần đó, tôi đã gặp được nam chính Tống Trình.

Khác xa với những gì tôi tưởng tượng, ngoại hình của Tống Trình trông rất ôn hòa, đoan chính, chỉ là giữa đôi lông mày luôn phảng phất một nỗi u sầu.

Tôi âm thầm quan sát cậu ta mấy ngày, thấy người này cũng khá bình thường, chẳng có vẻ gì là kẻ tâm thần cả.

Tôi sầu não vô cùng, chẳng biết làm sao để dập tắt cái ý nghĩ muốn quyên sinh của cậu ta.

Tôi thực sự không muốn phải học lại lớp 12 thêm một lần nào nữa đâu!

Trên sân vận động, tôi ngồi một góc, nhìn chằm chằm vào Tống Trình đang chơi bóng với ánh mắt đầy oán niệm.

Trong mắt người khác, ánh mắt ấy nhìn kiểu gì cũng thấy… không được trong sáng cho lắm.

Giang Mục trong bộ đồ bóng rổ, đứng từ xa quan sát tôi, sắc mặt trầm xuống lạnh lẽo.

Sau khi ném vài quả ba điểm vào rổ, hắn vứt bóng cho người khác rồi đi thẳng về phía tôi.

Thân hình cao lớn của hắn chắn ngang tầm mắt tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, bị vẻ đẹp trai kia làm cho ngẩn ngơ mất ba giây rồi mới chậm chạp mở miệng: “Có chuyện gì không?”

Sắc mặt vốn đang âm u của Giang Mục dần trở nên tươi tỉnh hơn trong ba giây tôi “mê trai” trước nhan sắc của hắn.

Hắn nửa quỳ xuống, giọng điệu chẳng mấy thân thiện: “Tại sao cô lại nhìn Tống Trình?”

Tôi phản xạ tự nhiên đáp lại: “Tại sao lại không được nhìn?”

Giang Mục hơi nheo mắt, nhìn tôi chằm chằm đến mức khiến tôi nổi hết da gà.

Hắn đột nhiên hạ thấp giọng: “Cô lừa tôi đúng không?”

Tim tôi thắt lại.

“Trước đây tôi chưa từng gặp cô, cô cũng chẳng phải gu của tôi.”

“Không thể nào có chuyện tôi thích cô được, vậy thì chỉ có khả năng là cô đã theo đuổi tôi điên cuồng nên mới khiến tôi cảm động.”

“Nhưng cô chẳng hề có một hành động chủ động nào với tôi cả, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một người đang yêu. Hơn nữa, hôm đó lúc cô đến tìm tôi, tôi đang ngồi quay lưng về phía cô. Vị trí vốn dĩ là của Tống Trình, mấy ngày nay cô lại thường xuyên nhìn hắn thẫn thờ, có phải thực chất cô muốn tìm Tống Trình đúng không?”

Màn phân tích của Giang Mục khiến tôi tê dại cả da đầu.

Sao đột nhiên hắn lại thông minh thế này!

Đúng rồi, hắn là phản diện mà.

Thiết lập của phản diện là cả chỉ số IQ lẫn EQ đều thuộc hàng cực phẩm.

Giang Mục nhìn xoáy vào mắt tôi, không bỏ sót bất kỳ một tia cảm xúc nhỏ nhất nào.

Cứu mạng với các anh em dùng dòng bình luận ơi!

[Đến đây, đến đây! Bảo bối đừng hoảng!]

[Phản diện có một thói quen kỳ lạ khi hôn: Lúc kết thúc rất thích liếm vòm họng trên của bạn!]

[Đúng đúng đúng, với cả ngày nào hắn cũng đòi hôn bạn, đúng chất là một gã cuồng hôn luôn.]

[Phòng ngủ, nhà bếp, quầy bar, cửa sổ sát đất, chỗ nào hắn cũng quấn lấy bạn đòi… (mã lỗi)]

Hả?

Hình như có gì đó sai sai?

Trong lúc tinh thần đang căng như dây đàn, tôi chẳng kịp suy nghĩ nhiều, lập tức lặp lại y hệt: “Cậu có một thói quen và sở thích kỳ lạ khi hôn, đó là lúc kết thúc thích liếm vòm họng trên của tôi.”

Vừa nói xong, hơi nóng từ đâu muộn màng bốc lên tận đỉnh đầu.

Mặt tôi đỏ bừng.

Giang Mục hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

Hắn cười khẩy: “Cũng giỏi bịa chuyện đấy.”

Đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi, như thể vừa nhớ lại chuyện gì đó rất tồi tệ.

Ánh mắt đen kịt lại.

“Cô có biết tôi thấy hôn là hành động ghê tởm nhất không?”

Bản năng sinh tồn bùng nổ, tôi chơi tới bến luôn.

Buột miệng thốt lên: “Đó là vì cậu chưa hôn tôi thôi.”

“Không tin chứ gì? Thế thì hôn thử cái xem!”

Trong mắt Giang Mục gợn sóng lăn tăn.

Ánh mắt hắn dừng lại trên môi tôi.

Bề ngoài tôi tỏ ra bất cần đời, nhưng thực tế bên trong đang hoảng loạn tột độ.

Vạn nhất hắn hôn thật thì sao?

Tôi nên tránh hay không tránh?

Tránh thì lộ tẩy, mà không tránh thì vừa chịu thiệt lại vừa… vẫn lộ tẩy.

Tôi thầm mong Giang Mục thấy khó mà lui.

Nhưng hắn lại cứ nhìn tôi, rồi từ từ, từng chút một tiến lại gần.

Toàn thân tôi căng cứng, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch như đánh trống trận.

Trong tầm mắt tôi, Giang Mục hơi nghiêng đầu, hơi thở của hắn đã phả vào sống mũi tôi rồi.

Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn lại vài centimet.

Tay tôi khẽ cử động.

“Hừ, mơ đẹp nhỉ.”

“Cô tưởng tôi sẽ hôn cô để mắc mưu chắc?”

Giang Mục đột nhiên kéo dãn khoảng cách, nhìn dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của tôi mà bật cười: “Cô chính là dùng cách này để ‘câu’ tôi của tương lai đúng không?”

“Tôi thừa nhận cô cũng có chút thủ đoạn đấy.”

Sợi dây thần kinh đang căng thẳng tột độ bỗng chốc chùng xuống.

Nghe Giang Mục nói thế, tôi cũng thấy ngơ ngác vô cùng.

Tôi “câu” hắn hồi nào?

Ngay cả từ “thủ đoạn” cũng dùng đến luôn rồi?

Tôi nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Trong mắt Giang Mục, cái nhíu mày suy tư của tôi lại biến thành nỗi thất vọng sau khi kế hoạch “thả thính” thất bại.

Hắn đứng thẳng người dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao, khẽ chậc lưỡi một tiếng: “Cô thích tôi đến thế cơ à?”

“Cuối tuần này tôi có một trận bóng rổ, cô đến đưa nước cho tôi đi.”

Thế là cái cuối tuần tươi đẹp của tôi đã bị sắp xếp một cách “mượt mà” như thế đấy.

Dù trong lòng muốn từ chối đến phát điên, nhưng để bảo vệ cái thiết lập nhân vật “vợ tương lai”, tôi đành phải ngậm đắng nuốt cay.

Trưa chủ nhật, tôi ăn cơm xong rồi đợi cho qua cái giờ nắng gắt nhất mới lững thững đạp xe đến nhà thi đấu.

Ngoài dự kiến của tôi, trong sân lại có khá đông người.

Giữa đám đông ấy, tôi liếc thấy nữ chính Lâm Diêu đang ngồi ở hàng ghế đầu.

Để tìm ra nguyên nhân vì sao nữ chính cứu rỗi thất bại, tôi tự nhủ mình nên bắt đầu bằng việc làm bạn với cô ấy trước.

Thế là tôi tiến đến ngồi vào chỗ trống ngay cạnh Lâm Diêu, chủ động chào hỏi như thể thân thiết lắm: “Chào cậu nha.”

Cô ấy hơi ngẩn người một chút, rồi mỉm cười đáp lại: “Cậu đến cổ vũ cho Giang Mục hả?”

Cái ánh sáng trong mắt Lâm Diêu lúc này tôi quá quen thuộc luôn: đó chính là ánh sáng của sự hóng hớt.

Tôi gật đầu thừa nhận.

Cô ấy lập tức lộ ra vẻ mặt kiểu “đúng như mình dự đoán”.

Nữ chính đã ở đây thì chắc chắn nam chính cũng không thể thiếu mặt.

Quả nhiên, tôi nhìn thấy Tống Trình trong bộ đồng phục trắng giữa đội bóng.

Đồng thời, tôi cũng bắt gặp Giang Mục – người đang đeo chiếc băng đô thể thao màu đen, ánh mắt sắc lẹm đầy khí chất áp đảo.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!