Góc Của Chan

CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ – CHƯƠNG 6: END

Ánh sáng cuối cùng trong mắt Thẩm Yến hoàn toàn vụt tắt.

Tôi không nói gì thêm, lách qua người anh ta để về nhà.

Vừa đến cửa tòa nhà, tôi đột nhiên thấy Kỳ Liên đang đứng lặng ở đó, không biết đã tỉnh từ bao giờ.

Tôi lập tức hốt hoảng: “Anh… anh nghe thấy hết rồi sao?”

Kỳ Liên vươn tay ôm tôi vào lòng: “Đừng hoảng.”

Anh vỗ lưng tôi: “Thẩm Yến từng gọi điện cho anh, kể về chuyện của hai người, yêu cầu anh nhường em cho hắn.”

“Vậy anh nói thế nào?” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu hỏi.

“Anh đã trả lại gấp đôi số tiền hắn bỏ ra để đưa anh về và chữa trị cho anh. Tiện thể gửi luôn cho hắn một tấm thiệp mời đám cưới.”

“À, cái này…”

Tôi cạn lời luôn.

Hóa ra đó là lý do vì sao Thẩm Yến tìm được khách sạn chúng tôi tổ chức hôn lễ.

Kỳ Liên nhà tôi, đúng là rất biết cách “giết người diệt tâm”.

11

Thẩm Yến rời đi khi nào tôi không rõ.

Tôi cũng chẳng rảnh để quan tâm.

Tôi bận rộn chuẩn bị cho kỳ trăng mật với Kỳ Liên.

Vào một buổi chiều nắng đẹp, tôi và Kỳ Liên đến một hòn đảo để hưởng tuần trăng mật.

Trời xanh mây trắng, biển biếc cát vàng, gió biển hiu hiu thổi.

Tôi và Kỳ Liên tận hưởng nằm tắm nắng bên bờ biển, mãi đến tối mới trở về căn nhà gỗ ven biển.

Căn nhà gỗ này, từ mấy năm trước tôi đã nói với Thẩm Yến là mình muốn ở, nhưng mãi vẫn không có thời gian.

Sau này Kỳ Liên nghe tôi kể, lập tức đặt phòng, quyết định đưa tôi đến đây vào dịp trăng mật.

Tôi đứng trước cửa sổ nhà gỗ định ngắm biển đêm, thì phát hiện trước căn nhà gỗ bên cạnh có một bóng hình quen thuộc đang ngồi trên bãi cát uống bia.

Anh ta lẻ loi độc hành, xung quanh toàn là vỏ chai rỗng.

Tôi mím môi, đóng cửa sổ lại, chưa kịp kéo rèm thì Kỳ Liên đã tới ôm hôn tôi.

Ánh mắt tôi thoáng lướt qua bãi cát, bóng dáng cô độc của Thẩm Yến không ngừng ngửa đầu uống rượu, còn tôi thì được Kỳ Liên bế vào phòng ngủ…

Sáng sớm tôi dậy uống nước, liếc mắt nhìn qua, kinh ngạc thấy Thẩm Yến vẫn ở bãi cát, bất động.

Tôi giật mình, vội vàng chạy ra ngoài, ngồi xuống thử hơi thở của anh ta.

May quá, vẫn còn thở.

Tôi vỗ ngực, vừa định rời đi thì Thẩm Yến chộp lấy tay tôi, mở mắt ra.

Đôi mắt từng hăng hái tự đắc ấy, giờ đây mờ mịt hơi men, bi thương và bất lực, lặng lẽ nhìn tôi dưới ánh nắng ban mai.

Anh ta khàn giọng cầu xin: “Lạc Ninh, tôi có thể… ôm em thêm một lần nữa không?”

“Chỉ một cái thôi. Một cái thôi cũng được.”

Tôi lắc đầu, rút tay ra rồi đứng dậy: “Tôi kết hôn rồi, Thẩm Yến.”

Thẩm Yến say khướt, lúc cười lúc khóc, giọng nói lẫn trong tiếng sóng biển đang dâng trào: “Nhưng mẹ kiếp, tôi không buông bỏ được em, Lạc Ninh. Không phải như em nói là ‘cầu mà không được’, mà là ‘yêu mà không tự biết’. Lạc Ninh, bà xã, cho tôi thêm một cơ hội nữa được không? Cả đời này tôi không dám không trân trọng em nữa đâu!”

Tôi khựng lại, rồi quay bước trở lại.

Cứ dây dưa mãi thế này không phải cách.

Thà rằng khiến anh ta tuyệt vọng hoàn toàn.

Hành động quay lại của tôi dường như nhen nhóm hy vọng cho Thẩm Yến, anh ta nhìn tôi đầy mong chờ.

Còn tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh đặt trước mắt anh ta.

Đó là ảnh chụp que thử thai hai vạch.

“Tôi mang thai rồi, Thẩm Yến.”

Thẩm Yến ngây người.

Vài giây sau, anh ta dùng sức đẩy chiếc điện thoại đi, như thể đẩy một con rắn độc, không muốn nhìn thêm một lần nào nữa.

Anh ta không nói nổi một lời nào.

Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta, trả lại nguyên văn câu nói chia tay năm ấy: “Chúng ta kết thúc rồi.”

Nói xong, tôi đi thẳng về nhà gỗ.

Sau lưng là một khoảng không tĩnh lặng đến chết người.

12

Sau này, tôi hoàn toàn quên mất Thẩm Yến.

Cuộc sống của tôi và Kỳ Liên trôi qua rộn ràng và ấm áp, những chuyện cũ cũng gần như quên sạch.

Mười tháng sau, tôi mang thai và sinh con gái.

Tiệc bách nhật của con, Kỳ Liên bế con đi khoe khắp nơi, cười không khép được miệng.

Tôi ngồi một bên nhìn chồng và con gái, lòng tràn ngập hơi ấm.

Một nhân viên phục vụ chạy tới, đưa một hộp quà tinh xảo: “Chào chị, đây là quà của một vị quý ông vừa nhờ tôi gửi tới.”

Tôi nghĩ thầm chắc là bạn của Kỳ Liên gửi quà mừng trăm ngày, bèn cảm ơn rồi nhận lấy, mở ra xem.

Bên trong có hai thứ.

Một là cái khóa vàng sáng loáng.

Thứ còn lại là một chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu.

Chiếc nhẫn đó trông rất quen mắt.

Triệu Ninh ghé mắt nhìn, thốt lên kinh ngạc: “Đây chẳng phải chiếc nhẫn Thẩm Yến đưa cho cậu lúc đám cưới sao? Anh ta nhờ tớ chuyển giúp, cậu không nhận nên tớ lại trả lại cho anh ta mà?”

Tôi ngẩn người, không biết nói gì cho phải.

Một lúc sau mới phản ứng lại, tôi ôm hộp quà đuổi theo ra ngoài.

Nhưng vẫn chậm một bước, chỉ thấy bóng lưng cao gầy của Thẩm Yến bước lên chiếc xe thể thao quen thuộc, tiếng động cơ gầm rú rời đi.

Triệu Ninh cùng tôi đuổi theo, thở dài một tiếng: “Nếu anh ta sớm như thế này, hai người cũng sẽ không…”

Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Nghĩ gì thế, làm gì có nhiều cái ‘nếu như’ vậy chứ.”

Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

Không có nếu như, cũng chẳng có thuốc hối hận.

Tôi quay lại đại sảnh, nhìn chồng và con gái, cảm thấy trân trọng vô cùng.

Kỳ Liên bước tới ôm tôi hỏi: “Mặt anh dính gì à? Sao em cứ nhìn anh chằm chằm thế?”

Tôi lắc đầu, tựa vào lòng anh: “Em đang cảm thấy may mắn vì đã không để lỡ mất anh.”

Không để lỡ mất hạnh phúc thực sự của đời mình.

(HOÀN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!