Góc Của Chan

CHƯA TỪNG CÓ NẾU NHƯ – CHƯƠNG 1

1

Tôi không đáp lời.

Vội vã như thế, chắc là vì “ánh trăng sáng” của anh ta lại chạy mất rồi chứ gì.

Y hệt năm đó, cô ta giận dỗi Thẩm Yến rồi bỏ sang Mỹ, Thẩm Yến thản nhiên đặt vé máy bay ngay trước mặt tôi để đuổi theo tìm cô ta.

Lúc đó tôi đang kỳ kinh nguyệt, quấn chăn kín mít mà vẫn thấy lạnh run.

Tôi run rẩy ngồi trước mặt anh ta, nhìn những ngón tay thon dài của anh ta chẳng chút do dự nhấn vào màn hình điện thoại, đặt xong chuyến bay đêm ấy.

Tôi cắn răng, vẫn cố vớt vát muốn giữ anh ta lại: “Thẩm Yến, anh không đi có được không?”

Thẩm Yến dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi, cười hờ hững: “Ngoan ngoãn ở nhà đi, tôi mua quà về cho em.”

Anh ta nâng cằm tôi lên, hôn nhẹ lên môi rồi quấn lại chăn cho tôi thật kỹ: “Em muốn vòng cổ hay vòng tay?”

Tôi im lặng.

Thẩm Yến thích tặng trang sức, anh ta tặng tôi rất nhiều, rất nhiều, nhưng chưa bao giờ có một chiếc nhẫn.

Quà anh ta tặng Liên Sênh không nhiều, nhưng lần nào cũng là nhẫn.

Tôi hít một hơi sâu, nhìn gương mặt thanh tú điển trai, làn da trắng lạnh của anh ta, vẫn muốn níu kéo lần cuối: “Thật sự không thể không đi sao?”

Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Yến nhạt đi vài phần, anh ta vỗ vỗ đầu tôi: “Em biết mối quan hệ của chúng ta mà.”

Tôi khựng lại tại chỗ, không còn gì để nói.

Thẩm Yến là do tôi chủ động theo đuổi về.

Anh ta chỉ có một điều kiện duy nhất: quan hệ không được công khai, đặc biệt là trước mặt Liên Sênh.

Nói trắng ra, tôi chỉ là một kẻ lấp chỗ trống, một món đồ dự phòng.

Tôi chẳng có tư cách gì để ngăn cản anh ta cả.

Cho dù anh ta và tôi đã sống chung, thậm chí anh ta còn đưa tôi đi dự tiệc gia đình.

Thấy tôi không nói thêm gì nữa, Thẩm Yến mỉm cười hôn lên trán tôi: “Ngoan, tôi về sẽ có quà.”

Tôi cúi đầu: “Bao giờ anh về?”

Anh ta đứng dậy, thong thả cài từng chiếc cúc áo sơ mi: “Vài ngày thôi.”

Lúc đó có lẽ anh ta cũng không ngờ rằng, lần này “ánh trăng sáng” của anh ta không phải đi du lịch khuây khỏa, mà là đi du học, khiến anh ta cũng phải bám theo suốt một năm trời.

Nhìn bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của Thẩm Yến khi rời đi, tôi khẽ thở dài.

Dường như cảm nhận được tôi đang không vui, Thẩm Yến quay đầu lại: “Trước khi tôi ra nước ngoài, em xem có việc gì muốn tôi làm không, tôi sẽ đáp ứng hết mình.”

Tôi nhìn gương mặt anh ta, suy nghĩ một lát: “Anh có thể giúp em nghe ngóng một người không? Anh ấy tên Kỳ Liên, là một phóng viên chiến trường.”

Sắc mặt Thẩm Yến tối sầm lại: “Quan hệ thế nào? Không nói rõ tôi không giúp.”

Tôi mím môi: “Anh trai em. Con của cô em.”

Vẻ mặt Thẩm Yến giãn ra đôi chút, anh ta gật đầu: “Đợi tin của tôi.”

Anh ta quay lưng bước đi.

Tôi nhìn bóng hình anh ta biến mất, rồi lấy từ trong ví ra một bức ảnh.

Trong ảnh là một người đàn ông thanh tú, điển trai, rất giống Thẩm Yến.

Tôi vuốt ve bức ảnh.

Thẩm Yến thật là một người mau quên.

Tôi từng nói với anh ta rằng tôi lớn lên ở cô nhi viện, đào đâu ra cô nào.

Tôi cũng từng nói, ở cô nhi viện có một người anh luôn chăm sóc tôi, chúng tôi cùng nhau lớn lên.

Nhưng anh ta nghe xong rồi quên sạch.

Anh ta cũng chưa bao giờ nghi ngờ vì sao tôi lại say mê gương mặt của anh ta đến thế.

Tôi chỉ yêu gương mặt đó mà thôi.

2

Thẩm Yến thực sự rất yêu Liên Sênh.

Dù bao nhiêu năm qua thái độ của Liên Sênh luôn lấp lửng, không chịu định tình, anh ta vẫn cam tâm tình nguyện yêu cô ta.

Và tôi cũng thực sự rất yêu… gương mặt đó của Thẩm Yến.

Gương mặt giống hệt Kỳ Liên.

Tôi luôn dành cho Thẩm Yến một sự biết ơn.

Anh ta đã cứu rỗi tôi khỏi vực thẳm.

Lúc quen anh ta, tôi đã mất tin tức của Kỳ Liên suốt ba năm.

Rất nhiều người nói Kỳ Liên không còn nữa.

Tôi sống như một cái xác không hồn, chẳng còn chút sức sống.

Cho đến khi tôi gặp Thẩm Yến, đàn em khóa dưới kém tôi một tuổi.

Nhìn thấy gương mặt cực kỳ giống Kỳ Liên ấy, tôi đã khóc.

Tôi tìm đủ mọi cách để tiếp cận Thẩm Yến, đối tốt với anh ta vô điều kiện.

Tất cả mọi người đều biết tôi là cái đuôi của Thẩm Yến, chuyên lo việc xách túi, cầm áo khoác, mua đồ, truyền tin mỗi khi anh ta cãi nhau với Liên Sênh, và dìu anh ta về mỗi khi anh ta say khướt.

Có lẽ vì tôi đối xử với anh ta quá tốt, tốt đến mức anh ta không thể ngó lơ được nữa.

Nên vào một đêm say rượu sau khi cãi nhau với Liên Sênh, anh ta kéo tôi vào lòng: “Thích tôi à?”

Tôi nhìn gương mặt thanh tú ấy, gật đầu.

Từ ngày đó, tôi trở thành bạn gái bí mật của Thẩm Yến.

Khi “kẻ dự phòng” cũng được coi là bạn gái.

Cứ thế mà trôi qua nhiều năm.

Thẩm Yến và Liên Sênh không thành, nhưng hai chúng tôi lại dọn về sống chung.

Thẩm Yến đôi khi ôm tôi, cảm thán: “Lạc Ninh, em là người phụ nữ đối tốt với tôi nhất, thậm chí em còn chẳng thèm màng đến tiền của tôi.”

Tôi cười: “Nếu anh muốn cho thì em cũng chẳng từ chối đâu.”

“Nhưng em có tiêu đâu.”

Thẩm Yến dùng đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi, “Em không tiêu tiền của tôi, không đeo trang sức tôi mua, cũng chẳng ép tôi phải công khai quan hệ.”

Anh ta nói: “Có đôi khi tôi thậm chí cảm thấy, em cũng đang coi tôi là kẻ lấp chỗ trống vậy.”

Tôi nựng mũi anh ta, cười rồi vùi đầu vào lồng ngực ấy.

Lấp chỗ trống hay không chẳng quan trọng.

Con người chứ có phải cỏ cây đâu, chúng tôi đã bên nhau suốt sáu năm rồi.

Sáu năm này đối với tôi rất quan trọng.

Nhưng Thẩm Yến không nghĩ vậy.

Thẩm Yến vẫn yêu Liên Sênh như thế.

Chỉ cần đêm muộn Liên Sênh say rượu gọi một cuộc điện thoại, Thẩm Yến sẽ lập tức mặc quần áo đi đón cô ta ngay.

Trước đây Thẩm Yến thích đi là đi, chẳng bao giờ giải thích với tôi.

Nhưng sau này anh ta bắt đầu giải thích, gương mặt đã thoáng chút chột dạ.

Tôi cứ ngỡ điều đó nghĩa là vị trí của mình trong lòng anh ta đã bắt đầu khác biệt.

Nhưng tôi đã nhầm.

Anh ta vẫn đuổi theo Liên Sênh ra nước ngoài, chẳng cho tôi lấy một cơ hội để giữ chân.

Một đi là biền biệt một năm.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!