Góc Của Chan

CHỒNG TÔI LÀ HẢI VƯƠNG…GIẢ! – CHƯƠNG 5

17.

Lâm Y nói đây là chuyện đại hỷ, nhất định phải ăn mừng, thế là cô ấy xông đến tận nhà kéo tôi đi bar.

Nửa tiếng sau, tôi ngồi giữa chốn ồn ào náo nhiệt mà lòng đầy sợ hãi.

Đây là lần đầu tiên tôi đi bar trong đời.

Nhưng Lâm Y ngồi cạnh lại tỏ ra rất thạo đời, cười nói cụng ly với mấy gã đàn ông xung quanh.

Tôi kéo tay áo cô ấy: “Hay là tớ về nhé, tớ hơi sợ.”

Lâm Y ấn tôi ngồi xuống: “Yên tâm, tớ biết cậu nhát mà. Hôm nay toàn các em sinh viên thôi, vừa đẹp trai vừa ngây ngô lắm nha~”

Nói xong còn nháy mắt với tôi một cái.

Lúc này, một cậu chàng kiểu tiểu nãi cẩu mời tôi: “Chị lần đầu đến đây sao? Không sao đâu, bọn tôi cũng ít đến lắm, chủ yếu là uống rượu chuyện trò kết bạn thôi.”

Tôi cầm ly rượu có chút do dự. Lâm Y lôi tôi vào cuộc: “Mạnh dạn lên Giang Hòa. Cậu nghĩ xem gã chồng hải vương của cậu đã đến đây bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ một ly rượu mà cậu cũng không dám uống?”

Nghe cũng có lý, tôi cụng ly một cái rồi tu ực hết sạch.

Nhưng tôi quên mất… tửu lượng của mình cực kém.

Một ly là đủ để tôi hoa mắt chóng mặt và bắt đầu làm loạn.

18.

Theo như lời Lâm Y kể lại thì sau khi say, tôi túm chặt lấy cô ấy rồi khóc tu tu, bắt cô ấy kể bằng được chuyện Chu Tự Hành và cô “bạch nguyệt quang” kia.

Lâm Y hoảng quá: “Giang Hòa, cậu làm sao thế, cậu say rồi à?”

“Không, tớ không say! Cậu mau kể chuyện Chu Tự Hành với người trong mộng của hắn đi!”

Lâm Y luống cuống: “Chuyện của họ tớ cũng biết được bao nhiêu đâu! Toàn nghe hóng hớt thôi mà!”

Tôi say khướt, nằm vật ra ghế sofa, lảm nhảm: “Có bao nhiêu cứ nói hết đi, tớ cũng phải biết chứ. Chẳng lẽ để tớ cứ như con ngốc, chẳng hay biết gì sao?”

Lâm Y hết cách, đành vắt óc nhớ lại mấy tin đồn nhảm rồi kể cho tôi: “Cái cô Trần Lạc Dao, bạch nguyệt quang của Chu Tự Hành ấy, là hàng xóm thanh mai trúc mã của hắn. Hắn thầm thương người ta bao nhiêu năm trời. Nghe đâu hồi trước Chu Tự Hành cũng ngoan lắm, mãi đến khi cô ta ra nước ngoài, hắn mới bắt đầu đổ đốn, rượu chè bar bủng đủ cả. Ai cũng bảo vì cô ta mà hắn mới thành ra thế này. Mà cô Trần Lạc Dao này gia thế bí ẩn lắm, bọn tớ chẳng điều tra ra được gì cả…”

Hóa ra là vậy.

Hóa ra hắn giả vờ làm Hải vương là vì một người con gái khác.

“Chu Tự Hành đúng là đồ tồi!”

Ngay lúc tôi đang gào lên mắng nhiếc, gương mặt hắn đột nhiên phóng đại ngay trước mắt tôi.

Hắn nhìn tôi đầy vẻ ấm ức: “Giang Hòa, sao cô lại mắng tôi?”

Tôi chẳng thèm nể nang, đưa tay nhào nặn hai má hắn: “Vì anh lừa tôi, anh là đồ lừa đảo!”

Tôi cũng chẳng biết mình đã hành hạ cái mặt hắn bao lâu, chỉ biết là sau đó tôi lăn ra ngủ lịm đi.

19.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trên chiếc giường ở nhà.

Theo bản năng, tôi liếc nhìn vào trong chăn…

Trời đất, không một mảnh vải che thân!

Nằm ngay bên cạnh là Chu Tự Hành cũng đang để trần nửa thân trên.

Hắn ngái ngủ, quờ tay ôm lấy tôi: “Sao dậy sớm thế? Tối qua mệt vậy rồi, ngủ thêm chút nữa đi. Em muốn ăn gì? Để tôi đi làm bữa sáng.”

Tôi đờ người ra: “Chu Tự Hành, sao chúng ta lại ngủ chung? Tối qua đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn bật cười: “Chúng ta là vợ chồng, ngủ chung chẳng phải rất bình thường sao? Hơn nữa, tối qua em…”

Tim tôi hẫng một nhịp: “Tối qua tôi làm sao?”

Gương mặt Chu Tự Hành hiện lên nụ cười đầy ẩn ý: “Tối qua ở quán bar, vừa thấy tôi là em cứ thế nhào tới nhéo má, bắt tôi đưa về nhà. Về đến nhà rồi, em còn sống chết đòi lột quần áo của tôi, miệng thì lẩm bẩm bảo để xem tôi ‘lợi hại’ đến mức nào…”

Tôi vội vàng bịt miệng hắn lại: “Đủ rồi! Dừng lại! Đừng nói nữa!”

Nhớ ra rồi, tôi nhớ ra hết rồi!

Tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

Tôi thề, cả đời này tôi sẽ không bao giờ bước chân vào quán bar nữa!

20.

Thế nhưng Chu Tự Hành dường như không định buông tha cho tôi.

Lúc ăn sáng, hắn đẩy đĩa trứng ốp lết sang trước mặt tôi: “Giang Hòa, xem xem tôi làm trứng thế này có ‘lợi hại’ không?”

Mặt tôi đỏ bừng lên.

Nhìn cái bộ dạng đắc ý của hắn, tôi quyết định “ăn miếng trả miếng”.

Thế là tôi dõng dạc lặp lại đúng những gì hắn đã khóc lóc trong phòng làm việc hôm nọ:

“Ba năm rồi! Tôi hầu hạ cô ấy suốt ba năm rồi! Mỗi tháng đưa mười tỷ, ngày nào cũng cơm bưng nước rót mà vẫn không làm cô ấy rung động…”

Tôi nhướn mày: “Chu Tự Hành, không ngờ anh lại là diễn viên thực lực đấy nhỉ? Tôi thấy giải Oscar nợ anh một bức tượng vàng đấy. Bạn anh nói đúng, hội không thuộc về mình thì đừng có cố mà lách vào. Anh nhìn lại anh xem, đeo tạp dề cầm xẻng nấu ăn, đúng chuẩn một người chồng đảm đang, có chỗ nào giống Hải vương không hả?”

Cứ ngỡ hắn sẽ phản pháo, ai dè Chu Tự Hành nghe xong thì hoảng hốt thật sự: “Giang Hòa, em… em nghe thấy hết rồi sao? Biết hết rồi?”

Thấy phản ứng đó, tôi càng tin chắc vào suy đoán của mình: Hắn vì bạch nguyệt quang mới giả làm Hải vương, giờ bị lộ nên chột dạ.

“Không sao đâu, chúng ta là liên hôn mà. Anh không thích tôi cũng là chuyện thường, tôi không để tâm đâu.”

“Giang Hòa, có phải nếu biết bộ dạng thật của tôi, em sẽ không thích tôi nữa đúng không?”

Chúng tôi cùng thốt lên một lúc, rồi lại cùng sững sờ khi nghe rõ câu hỏi của đối phương.

“Ý anh là sao? Ai bảo tôi không thích anh?”

“Ý em là sao? Sao lại bảo biết bộ dạng thật của tôi thì không thích nữa?”

Chu Tự Hành cúi đầu: “Chẳng phải em từng bảo em không thích người thật thà, khô khan sao?”

Tôi ngơ ngác: “Tôi nói thế bao giờ?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!