Góc Của Chan

CHỒNG TÔI LÀ HẢI VƯƠNG…GIẢ! – CHƯƠNG 4

13.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu vô thức quan sát mọi hành động của Chu Tự Hành.

Tôi vốn không bận tâm chuyện hắn hoa nguyệt bên ngoài, nhưng…

Tôi phát hiện ra một điều: cứ mỗi khi ăn xong, Chu Tự Hành đều nhanh tay lẹ mắt dọn dẹp bát đĩa, như thể sợ tôi sẽ tranh phần của hắn không bằng.

Tôi đề nghị giúp đỡ thì bị hắn từ chối thẳng thừng.

Thậm chí, đến cái vành bát hắn cũng chẳng cho tôi chạm vào, cứ như đang nâng niu bảo vật mà bưng chúng vào bếp.

Đã vài lần tôi định nhân lúc hắn rửa bát để dọn dẹp nhà cửa một chút, nhưng Chu Tự Hành vừa nghe thấy động tĩnh là lao ra như một cơn lốc, giật lấy cây chổi lau nhà trong tay tôi: “Cô về phòng đi, việc nhà cứ để tôi thầu là được rồi.”

Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng.

Chu Tự Hành vốn mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, hắn không thích người lạ vào nhà nên đến bảo mẫu cũng không thuê.

Trước đây tôi còn lo sống chung sẽ phải làm việc nhà mệt nghỉ, nhưng giờ tôi mới thấy mình lo hão.

Chu Tự Hành dường như không muốn tôi chạm vào bất cứ thứ gì trong nhà.

Chẳng lẽ hắn lại chán ghét tôi đến mức đó sao?

Đem nỗi lòng này đi hỏi Lâm Y, cô ấy thốt lên ngay: “Còn phải nghĩ nữa à? Người sạch sẽ thường có tính chiếm hữu cao lắm. Cho phép người khác dùng nhà bếp chứng tỏ cực kỳ tin tưởng người đó. Còn không cho người kia đụng vào việc nhà thì đích thị là ghét bỏ, không muốn người đó chạm vào đồ đạc của mình rồi!”

Nghe Lâm Y nói, tôi thất vọng cúi đầu.

Hóa ra không phải do tôi nhạy cảm, mà là Chu Tự Hành thực sự ghét tôi.

Ghét đến mức thà tự mình làm hết mọi việc chứ không muốn tôi nhúng tay vào bất cứ cái gì.

Lâm Y thấy tôi im lặng thì sực nhận ra: “Này, cái người cậu nói… không phải là cậu đấy chứ?”

14.

Tối đó, tôi thử làm theo cách Lâm Y dạy.

Tắm rửa xong, tôi thay một chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm rồi nằm dài trên ghế sofa ở phòng khách.

Chu Tự Hành đang lau sàn, nhưng đối diện với một tôi đang ăn mặc “mát mẻ”, hắn chẳng có lấy một chút phản ứng nào.

Bất thình lình, hắn cúi người xuống sát tôi.

Tôi tưởng hắn định hôn mình, ai dè hắn chỉ đưa tay lấy chiếc điều khiển từ xa bên cạnh: “Giang Hòa, phòng khách mở điều hòa lạnh lắm, cô mặc ít thế này, để tôi tăng nhiệt độ lên cho.”

Tôi nghiến răng, không biết nên buồn hay nên cười.

Nhân lúc hắn quay đi, tôi để lại tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn trên sofa rồi đi thẳng về phòng.

Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu hắn đã ghét tôi đến vậy, chi bằng tôi trả tự do cho hắn, cũng là giải thoát cho chính mình.

Cái sự chán ghét thầm lặng này còn tra tấn người ta hơn cả việc ghét bỏ ra mặt.

Tôi ở trong phòng chờ đợi, nhưng mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì.

Lúc bước ra ngoài, tôi thấy tờ đơn ly hôn vẫn nằm chình ình chỗ cũ.

Chắc là hắn không thấy rồi.

Thế là tôi cầm tờ đơn đi tìm Chu Tự Hành ở thư phòng.

Vừa đến cửa, tôi bỗng nghe thấy tiếng thổn thức nghẹn ngào từ bên trong: “Bùi Xuyên, cậu đoán xem tôi vừa thấy cái gì? Đơn ly hôn! Cô ấy muốn ly hôn với tôi! Ba năm rồi! Tôi đã hầu hạ cô ấy suốt ba năm rồi! Mỗi tháng đưa cho mười tỷ, ngày nào cũng cơm bưng nước rót, vậy mà vẫn không thể làm trái tim cô ấy rung động…”

“Cô ấy” trong miệng hắn là đang chỉ tôi sao?

Giây tiếp theo, giọng nói đầy phẫn nộ của cậu bạn thân vang lên: “Mẹ kiếp, tôi đã bảo rồi, hồi đó đừng có mà làm màu. Đang yên đang lành một người chồng đảm đang, sao cứ phải cố gồng cái thiết lập ‘hải vương’ làm gì cho mệt xác?”

Tôi đứng hình tại chỗ.

Chẳng lẽ cái danh “hải vương” của hắn toàn là giả vờ sao?

15.

Tôi đứng ngoài cửa, nghe Chu Tự Hành vẫn đang mếu máo: “Bùi Xuyên, cậu kinh nghiệm tình trường phong phú, cậu dạy tôi với!”

Đầu dây bên kia như cười ra nước mắt: “Đừng, ai mà nhiều kinh nghiệm bằng cậu được. Cậu là Hải vương lẫy lừng nhất cái giới này cơ mà! Chu Tự Hành, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cái hội không thuộc về mình thì đừng có cố mà lách vào.”

Hai người họ kẻ tung người hứng nói chuyện rôm rả, tôi đứng ngoài cũng nghe đầy hào hứng.

Bất chợt, tay nắm cửa xoay động.

Tôi và Chu Tự Hành vừa bước ra chạm mặt nhau trân trân.

Hắn đầy vẻ cảnh giác: “Giang Hòa, cô đến từ bao giờ?”

Tôi hơi hoảng nhưng vẫn trấn tĩnh: “Tôi mới đến thôi.”

Nói rồi, tôi giơ giơ tờ đơn ly hôn: “Tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Sắc mặt hắn hơi biến đổi khi thấy tờ đơn, nhưng vẫn giả vờ như không biết gì: “Giờ tôi hơi bận, có gì vài ngày nữa hãy nói nhé.”

Bận?

Chẳng phải tôi vừa nghe thấy hắn định đi thỉnh giáo bạn thân kỹ năng yêu đương sao?

Nhưng tôi không bóc mẽ lời nói dối đó mà chỉ xua tay: “Không có gì, anh cứ bận việc đi.”

Tôi về phòng, áp tai vào cửa nghe ngóng.

Giọng Chu Tự Hành nghe có vẻ phấn khích lắm: “Bùi Xuyên, cậu nói đúng thật! Tôi vừa lạnh mặt bảo bận là cô ấy không dám nhắc chuyện ly hôn nữa ngay!”

Tôi: “…”

16.

Sau khi Chu Tự Hành đi, tôi ngồi trên giường xâu chuỗi lại mọi chuyện suốt ba năm qua.

Hắn đi làm lúc 8 giờ, tan làm thì luôn về trước tôi để chờ cơm.

Hắn bảo cơm là bạn làm, nhưng lần nào ngồi cạnh hắn tôi cũng ngửi thấy mùi khói dầu vương trên áo.

Ăn xong hắn lại thui thủi làm việc nhà.

Khoảng 9 giờ tối hắn sẽ về phòng.

Tin đồn nói hắn hay đi hộp đêm, nhưng thực tế hắn không ở thư phòng thì cũng ở trong phòng mình, còn ít ra ngoài hơn cả tôi.

Một người như vậy lấy đâu ra thời gian mà làm “hải vương”?

Lẽ nào hắn thực sự không phải là trai hư?

Và nhìn phản ứng vừa rồi, hình như hắn còn… thích tôi?

Nghĩ đến đây, khóe môi tôi không tự chủ được mà cong lên.

Tôi gọi điện cho Lâm Y.

Vừa nhấc máy, cả hai cùng hét lên: “Giang Hòa, tớ có tin động trời cho cậu đây!”

“Lâm Y, tớ cũng có chuyện muốn kể!”

Lâm Y hắng giọng: “Để tớ nói trước, bạch nguyệt quang của Chu Tự Hành về nước rồi! Nghe đâu cô ta về là vì hắn, muốn kết hôn với hắn đấy! Chu Tự Hành thầm thương trộm nhớ người ta bao nhiêu năm, phen này chắc chắn là vắt chân lên cổ mà chạy theo rồi. May quá, đằng nào cậu cũng không thích hắn, giờ có người nhảy vào hốt hộ, cậu thoát khỏi bể khổ rồi nhé!”

Nụ cười trên môi tôi bỗng chốc cứng đờ.

“Phải rồi Giang Hòa, cậu định nói gì với tớ thế?”

Tôi ấp úng: “Không… không có gì, chắc tớ nhầm thôi.”

Lâm Y không nhận ra sự hụt hẫng trong giọng nói của tôi, vẫn tự biên tự diễn ở đầu dây bên kia: “Cậu sốc đến mức không nói nên lời đúng không? Tớ cũng thế. Thật không ngờ gã hải vương như Chu Tự Hành cũng có người đòi lấy. Cô ta không thấy hai năm nay hắn ít tin đồn đi mà tưởng hắn là người tử tế đấy chứ?”

Tôi: “…”

Lâm Y à, đừng chửi nữa.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!