Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

Chiêu Trò Của Ai? – CHƯƠNG 3

5.

Bánh bao nhỏ đúng là hơi khô, nuốt không trôi, Thẩm Sơ nhíu mày gật đầu.

Tôi như được đại xá, đứng dậy đi lấy cháo.

Thẩm Sơ gọi giật tôi lại.

Tôi quay đầu, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ dò xét của anh ta.

Có lẽ chẳng có cặp đôi nào lại đề phòng nhau như chúng tôi.

“Đợi đã,” Thẩm Sơ hỏi tôi, “Em không mệt à? Sao chẳng thấy em ra tí mồ hôi nào thế?”

Tôi thản nhiên đáp: “Cơ địa em nó vậy, thường không ra mồ hôi đâu.”

Anh ta gật gù.

Đợi đến lúc đi tới chỗ lấy cháo, tôi mới phát hiện tim mình đang đập nhanh đến mức đáng sợ.

Ngoảnh lại nhìn, Thẩm Sơ vẫn đang vật lộn với lồng bánh bao như thể có thâm thù đại hận.

Mua cháo về thì Thẩm Sơ cũng đã ăn gần xong.

Tôi hỏi anh ta có ăn thêm không, anh ta lắc đầu.

Thấy lãng phí lương thực là không tốt, tôi bèn tự mình xử lý bát cháo đó.

Một buổi sáng cuối tuần cứ thế trôi qua trong cảnh tôi đợi anh, anh đợi tôi.

Tính kỹ ra, cuộc tình này đã đảo lộn hoàn toàn nhịp sống của cả hai.

Anh ta từ một thanh niên chuyên sống về đêm, “cày” game xuyên sáng, giờ đã trở thành thanh niên sống lành mạnh, sáng 6 giờ dậy tối 10 giờ ngủ.

Còn tôi, từ một cô nàng mọt sách chỉ biết bám trụ ở ký túc xá và thư viện, giờ đã thành cô gái thành thị sành sỏi về trang điểm và gym.

Vào tuần thứ ba của cuộc “chinh phạt” lẫn nhau, tôi nhận được điện thoại của Thẩm Sơ lúc 11 giờ rưỡi đêm.

“Chị dâu à, anh Sơ say khướt rồi, chị đến đón anh ấy đi. Em gửi địa chỉ cho chị nhé.”

Là giọng bạn trai của Phương Điểm.

Cậu ta nói xong liền cúp máy.

Tôi nhìn cái định vị quán bar gửi tới trên màn hình, rơi vào trầm mặc.

Ở một diễn biến khác, tại quán bar.

Trong phòng bao náo nhiệt, Thẩm Sơ đang ngồi trên sofa.

“Anh Sơ, anh bị làm sao thế? Định đi tán gái mà cuối cùng lại bị gái nó ‘xỏ mũi’ à? Bao lâu rồi anh không đi chơi với tụi này?”

Thẩm Sơ thấy mất mặt, định mỉa mai đám này thì biết cái quái gì, tầm nhìn hạn hẹp.

Gã kia lại lên tiếng: “Mà sao hôm nay anh Sơ lại có hứng đi chơi thế?”

Thẩm Sơ ngẫm nghĩ, có lẽ là vì hai ngày nay Lộ Chu bận làm báo cáo tiểu luận, không thể cùng anh ta đi chạy bộ. Thế nên anh ta ngủ thẳng cẳng đến 8, 9 giờ mới dậy, nhưng không có Lộ Chu bên cạnh, anh ta bỗng thấy một ngày sao mà dài dằng dặc.

Thẩm Sơ đột nhiên nhận ra, nhịp sinh hoạt của mình những ngày qua đã bị “trói chặt” vào Lộ Chu mất rồi.

Không chỉ chạy bộ cùng cô ấy, mà hằng ngày còn cùng cô ấy đi thư viện, đi học.

Dẫn đến việc bây giờ Lộ Chu vừa bận rộn một cái, anh ta bỗng dưng chẳng có việc gì làm, buồn chán đến mức phải mò ra quán bar.

Bầu không khí trong phòng bao đang thoải mái, sắc mặt Thẩm Sơ bỗng chốc tối sầm lại.

Tên vừa hỏi chuyện là người nhà có việc làm ăn dưới trướng nhà Thẩm Sơ, thấy vậy liền hốt hoảng.

Bạn trai của Phương Điểm tên là Trình Lý, lớn lên cùng Thẩm Sơ từ thuở nối khố.

Nghe nói trước khi quen Phương Điểm, cậu ta cũng là một tay chơi chính hiệu.

Trình Lý ngồi phịch xuống cạnh Thẩm Sơ: “Không lẽ cậu bị cái con nhỏ ‘vừa lùn vừa béo’ đó khắc chế rồi đấy chứ?”

Nghe thấy từ “vừa lùn vừa béo”, Thẩm Sơ vô thức nhớ đến những buổi sáng sớm chạy bộ cùng Lộ Chu trên sân vận động.

“Lúc nãy nhân lúc cậu đi vệ sinh, tôi đã gọi Lộ Chu tới rồi. Hay là diễn một màn kịch xem cô ta có tình cảm sâu đậm với cậu đến mức nào nhé?”

6.

Ban đầu khi nghe Trình Lý tự tiện lấy điện thoại mình nhắn tin cho Lộ Chu, Thẩm Sơ có chút nổi giận.

Nhưng nghe đến đoạn thử lòng xem tình cảm của Lộ Chu dành cho mình đến đâu, anh ta lại dao động.

Lộ Chu nói yêu anh ta, thế mà đã ba ngày rồi cô ấy chẳng thèm chủ động liên lạc với anh ta lấy một lần.

Tôi bước đến trước cửa phòng bao, vừa vặn thấy cánh cửa đang khép hờ để lộ một khe hở nhỏ.

Bên trong ánh đèn mờ ảo, bóng người loang loáng, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra Thẩm Sơ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Anh ta đẹp đến mức ngồi giữa đám người đó mà trông cứ như một sự kết hợp xuyên không gian vậy.

Bọn họ đang mải mê bàn tán chuyện gì đó.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ, trong phòng còn có mấy cô nàng khá xinh đẹp.

Trình Lý đang kề tai nói gì đó với Thẩm Sơ.

Rõ ràng, trông anh ta tỉnh táo hơn bất kỳ ai, chẳng hề có vẻ gì là “say khướt không dậy nổi” như lời Trình Lý đã lừa tôi.

Tôi lẳng lặng rút điện thoại, gửi một tin nhắn WeChat cho Phương Điểm.

Lộc Nhỏ Chạy Mau: [Bạn trai cậu đang ở quán bar đấy.]

Phương Điểm vốn là “thánh soi” điện thoại, trả lời ngay tức khắc.

Nhất Điểm Điểm: [Cái gì cơ? Anh ta vừa mới chúc mình ngủ ngon xong mà!]

Tôi khẽ cười, tiện tay gửi luôn cái định vị mà Trình Lý đã gửi cho mình sang cho cô ấy.

Rõ ràng cũng là kẻ trọng tình cảm, sao lại có thể đem tình cảm của người khác ra làm trò đùa như vậy chứ?

Quay lại với diễn biến trong phòng, một cô gái đang cầm ly rượu trên tay, lả lướt tiến về phía Thẩm Sơ.

Đám người xung quanh bắt đầu hò reo, cổ vũ đầy phấn khích.

Ngay khoảnh khắc đôi môi cô ta suýt chạm vào môi Thẩm Sơ, tôi dùng lực đẩy mạnh cửa phòng bao.

Đã cất công đến đây để phối hợp diễn kịch, làm sao tôi có thể bỏ lỡ khoảnh khắc cao trào này được?

Cùng lúc đó, Thẩm Sơ nghiêng đầu né tránh, nụ hôn của cô gái kia rơi thẳng xuống gò má anh ta.

Thật khéo làm sao, giữa đám đông lộn xộn, ánh mắt của tôi và anh ta chạm nhau.

Khi nhìn thấy tôi, sự hoảng loạn trong mắt Thẩm Sơ gần như không thể che giấu nổi.

Tôi vẫn đang mặc bộ đồ ngủ hình gấu lúc làm tiểu luận, vì trời đã vào thu nên chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài.

Đám người đang hò hét bỗng im bặt như thóc.

Tôi bước vào, lạc lõng hoàn toàn giữa không gian xa hoa, trụy lạc được tạo nên từ những ánh đèn lấp lánh đến chóng mặt này.

Cô gái kia nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ lúng túng nhưng vẫn đầy thù địch.

Tôi chẳng buồn để tâm, đây có lẽ lại là một cô nàng trẻ tuổi bị vẻ ngoài của Thẩm Sơ hớp hồn mà thôi.

Tôi bước thẳng đến bên cạnh Thẩm Sơ.

Cơn gió đêm ngoài phố khiến đầu ngón tay tôi lành lạnh, nhưng giây phút nắm lấy cổ tay anh ta, tôi thấy sự hoảng loạn trong mắt Thẩm Sơ vẫn còn đó, chỉ là nó đã tìm thấy phương hướng để tựa vào.

Đó chính là hướng của tôi.

“Về thôi, em đến đón anh về nhà.”

Thẩm Sơ như thể bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lập tức đứng dậy đi theo tôi.

Mãi cho đến khi ra tới đại lộ, anh ta mới vội vàng giải thích: “Chu Chu, lúc nãy anh chỉ là…”

Tôi ngắt lời anh ta: “Trò chơi Thật hay Thách đúng không? Không sao đâu, em không trách anh.”

Thẩm Sơ sững sờ, dường như không ngờ tôi lại có thái độ như vậy.

Nhất thời, anh ta trở nên luống cuống.

Tôi ngược lại còn an ủi anh ta: “Thật sự không sao mà. Lúc ở bên anh em đã chuẩn bị tâm lý rồi, anh đâu phải chưa từng có bạn gái, đây chỉ là một trò chơi thôi, em cũng không phải người ưa sạch sẽ thái quá đâu.”

Thẩm Sơ vẫn bồn chồn không yên.

Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, giọng nói mang theo chút mê hoặc: “Huống hồ, chẳng phải anh đã né tránh rồi sao?”

Thẩm Sơ dường như cuối cùng cũng chấp nhận lý do này.

Anh ta định nắm tay tôi, tôi vờ như vô tình né tránh, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị anh ta siết chặt lấy bàn tay.

Tôi liếc nhìn biểu cảm của anh ta, chỉ thấy một bên vành tai đã đỏ ửng lên từ bao giờ.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!