Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
3.
Cả buổi xem phim trôi qua một cách nhạt nhẽo.
Thẩm Sơ rõ ràng không muốn có bất kỳ cử chỉ mập mờ hay tiếp xúc thân mật nào với tôi, vậy mà còn tưởng mình diễn kịch rất giỏi.
Tôi thong thả ăn hết nửa xô bắp rang bơ.
Khi phim kết thúc, tôi vẫn ngồi lỳ tại chỗ không rời đi.
Rạp phim dần vắng vẻ, người ta đã về gần hết.
Trong bóng tối, tôi khẽ cất tiếng: “Thẩm Sơ, chúng ta chia tay đi…”
Thẩm Sơ sững sờ thấy rõ, phải mất một hai giây sau mới như sực hiểu ra điều gì đó.
“Có phải vì mấy lời trên diễn đàn không? Anh sẽ lên đó bảo bọn họ im miệng.”
Tôi thật sự rất tò mò, cái tiền cược giữa Thẩm Sơ và đám bạn kia rốt cuộc là cái gì, mà có thể khiến một kẻ theo chủ nghĩa hưởng lạc như anh ta lại chịu bỏ công sức đi xử lý chuyện trên diễn đàn vì tôi cơ chứ?
Tôi lắc đầu, quyết diễn cho trọn vai diễn này: “Không đâu, em thấy mình thực sự không xứng với anh…”
Trong bóng tối, tôi chẳng rõ mặt anh ta có đang mất kiên nhẫn hay không, nhưng anh ta vẫn hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”
Nhận ra giọng điệu anh ta đã có chút lay chuyển, tôi chớp lấy thời cơ: “Thẩm Sơ, anh là một người rất tốt, không chỉ ngoại hình mà cả gia thế đều tuyệt vời. Được làm bạn gái anh là may mắn của em, vì thế em muốn vì anh mà trở nên tốt đẹp hơn.”
Anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Tôi thừa thắng xông lên: “Ngày mai anh đi chạy bộ cùng em được không? Em muốn bắt đầu từ việc giảm cân.”
Tôi thừa biết Thẩm Sơ ngày nào cũng chơi bóng rổ, vận động cường độ cao với anh ta là chuyện nhỏ như con thỏ, dù không có tôi thì anh ta vẫn sẽ đi chạy thôi.
Quả nhiên, anh ta gật đầu đồng ý.
Tôi thuận thế ôm nhẹ anh ta một cái: “Anh tốt với em quá.”
Thẩm Sơ khựng lại vì sự đụng chạm bất ngờ này, hoàn toàn không nhận ra tông giọng của tôi chẳng hề có chút cảm xúc nào.
Thế là kể từ đó, mỗi sáng tôi đều nhờ Thẩm Sơ mua bữa sáng rồi đứng dưới lầu chờ tôi đi chạy bộ.
Lúc đầu anh ta đồng ý vì tưởng là chạy buổi tối, đến khi tôi hẹn lúc 6 giờ rưỡi sáng, mặt anh ta trông cứ như sắp phun ra lửa tới nơi.
Tôi lập tức trưng ra bộ dạng đáng thương:
“Buổi tối em còn phải viết tiểu luận nữa… Em ngốc thế này, nếu không dành thời gian học tập thì ngay cả cái ưu điểm duy nhất là ‘học giỏi’ để xứng với anh em cũng chẳng còn nữa…”
Anh ta định từ chối.
Tôi bồi thêm một nhát chí mạng: “Nếu vậy thì… em chỉ còn cách rời xa anh thôi…”
Anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Được, sáng mai anh đợi em.”
Vì kiên trì đứng đợi ở cổng ký túc xá nữ suốt một tuần liền, Thẩm Sơ lại một lần nữa chễm chệ trên trang nhất diễn đàn trường.
[Có phải Thẩm Sơ “ngã ngựa” thật rồi không?]
Bài đăng vừa lên, các tầng bình luận bên dưới đồng thanh một kiểu đội hình: [Chủ thớt đang nói cái quái gì thế?]
Tôi đặt điện thoại xuống, thong thả đi xuống lầu.
Thẩm Sơ một tay cầm điện thoại xem, tay kia xách túi đồ ăn sáng.
Anh ta dán mắt vào màn hình chăm chú đến mức tôi đi tới sát bên cạnh mà vẫn không hề hay biết.
Tôi liếc qua màn hình điện thoại anh ta.
Ô kìa, nội dung quen mắt quá nhỉ?
Chẳng phải cái bài đăng tôi vừa mới xem xong sao.
Tôi giả vờ như không biết gì, nở nụ cười rạng rỡ với anh ta: “Em đến rồi đây, anh đợi có lâu không?”
Anh ta vội vàng tắt điện thoại, sau khi nhận ra tôi chưa nhìn thấy gì, vẻ mặt liền trở nên oán hận: “Hôm nay anh đợi tận mười phút rồi, em mà không xuống là đồ ăn sáng nguội ngắt đấy!”
Tôi nhận lấy túi đồ ăn, nhét một chiếc bánh bao nhỏ vào miệng, nhẩn nha nói: “Hừm, tối qua cứ nghĩ đến chuyện sáng nay được chạy bộ cùng anh là em lại vui đến mức mất ngủ, thế nên mới dậy muộn một chút. Anh tốt thế này, chắc chắn sẽ không trách em đâu nhỉ…”
Anh ta hứ một tiếng, chính bản thân cũng không nhận ra khóe môi mình đang hơi nhếch lên.
Tôi ăn xong cái bánh bao, rồi kéo Thẩm Sơ đi chạy.
4.
Thực ra trước đây, để rèn luyện sức khỏe, tôi vốn đã duy trì thói quen chạy bộ sớm mỗi ngày.
Có điều Thẩm Sơ nếu không đến phòng gym thì cũng chỉ thỉnh thoảng chạy vào buổi tối.
Vì thế chúng tôi chưa từng chạm mặt, khiến anh ta cứ ngỡ tôi là đứa lười vận động.
Suốt sáu ngày qua, anh ta vừa chạy bên cạnh vừa hô “Cố lên” cho tôi, chắc là đang tự huyễn hoặc rằng mình dịu dàng lắm.
Tai tôi sắp đóng kén vì mấy lời đó rồi anh biết không?
Thẩm Sơ lại kề sát tai tôi hô: “Chu Chu cố lên!” ( nickname của Lộ Chu).
Sau đó, anh ta thấy tôi chậm dần rồi dừng lại dưới tiếng cổ vũ của mình.
Do quán tính, anh ta chạy lố thêm hai ba bước mới quay lại.
Ánh nắng rót xuống mái tóc anh ta, trông anh ta lúc này thực sự đẹp trai đến mức “vô thực”.
Quả nhiên là có vốn liếng để mê hoặc tôi, chỉ tiếc là tôi đã biết trước mưu hèn kế bẩn của anh ta rồi.
“Sao thế? Chạy hết nổi rồi à?”
Giọng anh ta dịu dàng ấm áp, nghe thì có vẻ quan tâm nhưng tôi lại đọc được một tia hả hê trong mắt anh ta.
Thẩm Sơ ấy mà, không chỉ dựa vào nhan sắc để làm càn, mà còn là kẻ hẹp hòi, thù dai cực kỳ.
Hai ngày nay tôi ép anh ta dậy sớm chạy bộ, chắc chắn trong lòng anh ta đã ghi sổ thù vặt tôi không ít lần rồi.
“Đúng là có hơi mệt thật,” tôi thấy vẻ đắc ý trên mặt anh ta gần như không giấu nổi nữa, bèn bẻ lái: “Nhưng vì anh, em sẵn sàng chạy thêm mười cây số nữa! Nếu anh chạy hết cùng em, em nhất định sẽ yêu anh nhiều hơn nữa cho xem.”
Sắc mặt Thẩm Sơ biến ảo khôn lường như tắc kè hoa, cuối cùng anh ta nghiến nát một hàm răng trắng: “Chạy!”
Mới đầu Thẩm Sơ còn ôm tâm lý cầu may, nghĩ rằng tôi tuyệt đối không thể kiên trì nổi.
Cuối cùng, dưới bước chân dẻo dai của tôi, ánh sáng trong mắt anh ta lịm dần từng chút một.
Anh ta mệt đến đứt hơi, cũng chẳng buồn giữ khoảng cách nữa, cứ thế khoác tay lên vai tôi như anh em chí cốt mà tựa vào.
Tôi định đẩy anh ta ra thì ngay phía đối diện, đám bạn thân của Thẩm Sơ đang lù lù đi tới.
Đám bạn của Thẩm Sơ nhìn chúng tôi với ánh mắt khó mà diễn tả bằng lời.
Thẩm Sơ thì mệt đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến bọn họ, chỉ mải mê thở hồng hộc ngay bên tai tôi.
Dưới góc nhìn của người ngoài, cảnh tượng này lại trở thành: Thẩm Sơ đang chìm đắm trong tình yêu đến mức cuồng nhiệt, trong mắt chẳng còn nhìn thấy ai khác ngoài tôi.
Tôi mỉm cười chào họ, rồi nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt lộ rõ trên mặt cả đám.
Đúng là một lũ rác rưởi chỉ giỏi khua môi múa mép sau lưng người khác.
Thẩm Sơ như thể không xương, cứ thế treo người trên vai tôi, lết vào nhà ăn làm thêm một bữa sáng nữa.
Đại thiếu gia vừa nhíu mày chê bai đồ ăn nhà trường khó nuốt, vừa ngậm ngùi ăn hết sạch hai lồng bánh bao nhỏ.
Tôi biết bữa sáng hằng ngày anh ta mang cho tôi chắc chắn đều có giá trên trời, và có lẽ từ lúc khai giảng đến giờ, thiếu gia đây chưa từng đặt chân vào nhà ăn sinh viên.
Tôi thầm nghĩ một cách đầy “hiểm độc”: Những việc Thẩm Sơ chưa từng làm còn nhiều lắm.
Đại thiếu gia nhà họ Thẩm xưa nay sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió, đã dám đụng đến tôi thì phải nếm mùi “đời không là mơ” một chút chứ.
Nhìn cái cách anh ta vừa nhăn nhó vừa nhét bánh bao vào miệng, tôi bỗng thở dài.
Chẳng biết hào môn thế gia nào lại nuôi dạy ra một gã “ngốc bạch ngọt” thế này không biết.
Vừa mới nghĩ vậy, Thẩm Sơ đột ngột ngẩng đầu, bắt thóp được biểu cảm lạ thường trên mặt tôi.
Anh ta sững lại, cảm thấy có gì đó sai sai.
Tôi vội vàng trưng ra nụ cười lấy lòng như mọi khi: “Hay là để em đi lấy cho anh bát cháo nhé?”
Thế là anh ta bị tôi đánh lạc hướng ngay lập tức.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨