Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

Chiêu Trò Của Ai? – CHƯƠNg 10: END

21.

Không khí bên dưới đã không thể kiểm soát mà tiến tới cao trào.

Thẩm Sơ, tâm điểm của sự chú ý được một luồng sáng mạnh rọi vào.

Anh ta cứ đứng đó, cúi đầu mỉm cười.

Có chút dáng vẻ của năm xưa.

Như thể chúng tôi đã quay trở lại những ngày tháng cũ.

Đám bạn trong ban nhạc cũng là những kẻ thích xem náo nhiệt, trên sân khấu đã bắt đầu đánh nhịp theo một bài hát.

Ca sĩ chính nhét vào tay tôi một chiếc micro, ra hiệu cho tôi hát.

Tôi cất lời, nhưng lại bị lỡ nhịp.

Bài hát cũng chẳng hát đúng.

Đó là ca khúc trong bộ phim thần tượng thanh xuân mà tôi từng ngồi cuộn mình trên sofa xem cùng Thẩm Sơ năm ấy.

Tình tiết phim đã quên gần hết, nhưng bài hát thì vẫn nhớ như in.

“Ghế sau xe đạp và vạt áo trắng tinh khôi của anh, những năm tháng dài đằng đẵng ấy cứ ngỡ mùa hè sẽ mãi mãi nắng vàng rực rỡ…”

Những thước phim thời gian lướt qua đầy tiếng cười đùa.

Vì một phút bốc đồng năm ấy, tôi đã sống thành một con người khác.

Thẩm Sơ cũng vậy.

Tôi chợt nhớ ra một câu nói: Khi bạn nhớ nhung một người quá sâu đậm, dần dần, bạn sẽ sống thành dáng vẻ của người đó.

Tiếng nhạc của ban nhạc dừng lại lúc nào không hay.

Thẩm Sơ bước lên sân khấu, không biết đã nói gì với tôi.

Chỉ nghe thấy tiếng reo hò dậy sóng bên dưới.

Tôi cảm thấy hơi chóng mặt, có lẽ do vừa rồi uống rượu hơi gấp.

Giọng của người dẫn chương trình không rõ lắm: “Lộ tiểu thư, cô có sẵn lòng tìm lại duyên cũ trên con tàu định mệnh này không?”

Tôi mỉm cười: “Để xem biểu hiện của anh ấy thế nào đã.”

Bên dưới vẫn đang hò reo inh ỏi.

Thẩm Sơ nâng lấy mặt tôi, gương mặt tinh tế ấy lộ ra vài phần đắc thắng.

“Anh đã bảo là em say rồi mà.”

Thời gian xoay vần, giờ đây là một tôi kiều diễm rạng rỡ và một anh ta trầm tĩnh sâu sắc.

Hệt như năm xưa, là một anh ta tung hoành trên sân bóng và một tôi lầm lì chuyên đi gây chuyện xấu.

Hết.

NGOẠI TRUYỆN

Năm nay là năm thứ mười tôi ở bên Chu Chu.

Năm tư đại học, mấy anh em cùng phòng ký túc xá bàn tán xôn xao xem cô gái nào xứng đáng đứng đầu bảng xếp hạng hoa khôi.

Tôi thấy thật nhạt nhẽo, tiện tay lướt điện thoại thì trang web nhảy sang một bảng xếp hạng khác.

Đó là bảng vinh danh học thuật.

Một cô gái đeo kính tròn vo, gương mặt cũng tròn trịa đang chễm chệ ở vị trí cao nhất.

“Lộ Chu…” Tôi khẽ đọc tên cô ấy.

Trình Lý thính tai, hỏi ngay: “Cậu nói Lộ Chu á?”

“Cô nàng đó là bạn cùng phòng của bạn gái tôi, suốt ngày chỉ biết học, kiểu mọt sách điển hình, ngoài học ra thì chẳng được tích sự gì.”

Đầu óc tôi lập tức liên tưởng đến tên lớp trưởng mọt sách hồi cấp ba, bị học sinh trường khác đánh, tôi vì cứu cậu ta mà bị tố cáo rồi nhận kỷ luật.

Trong phút chốc, tôi mất sạch hứng thú.

Trình Lý vẫn tiếp tục: “Nghe nói cô ấy đỗ thủ khoa đầu vào, giờ vẫn giữ vững vị trí số một. Các cậu bảo kiểu ‘mọt sách’ như cô ấy liệu có biết yêu đương không nhỉ?”

Tên nam sinh tự tin thái quá ở giường số bốn nhíu mày: “Ai thèm yêu cô ta chứ? Vừa quê vừa béo.”

Bầu không khí vì câu nói đó mà được đẩy lên cao trào.

Để rồi sau đó khi chơi trò Thật hay Thách, tôi đã chọn Thách.

Họ hò reo thách tôi chinh phục bằng được Lộ Chu trong vòng ba tháng.

Cuộc sống tẻ nhạt đến phát điên của tôi cuối cùng cũng có thêm một chút gợn sóng.

Thì đi thôi, sợ gì.

Tôi vốn là người thiếu kiên nhẫn, lại khó kiểm soát cảm xúc.

Buổi hẹn hò đầu tiên, Lộ Chu để tôi đợi mười phút.

Tôi dùng điện thoại tìm kiếm: [Bạn gái đi hẹn hò có hay đến muộn không?].

Cư dân mạng đều nói là có, thế là tôi tiếp tục đợi.

Cô ấy trông thực sự bình thường, là kiểu người phổ thông không thể phổ thông hơn.

Đến mức tôi còn chẳng nhớ nổi mặt cô ấy trông thế nào.

Nhưng Lộ Chu không hề cáu gắt, cô ấy cười nhắc nhở tôi, lúc nào cũng bao dung như thế.

Cô ấy kiên nhẫn dẫn tôi đi làm rất nhiều việc.

Cô ấy bao dung mọi khuyết điểm của tôi, chưa bao giờ tỏ ra mất kiên nhẫn, cứ chân thành và vụng về đối tốt với tôi.

Tôi cảm nhận được mình đang dần dần lún sâu.

Tôi yêu cô ấy, yêu cả bản thân mình khi được cô ấy tin tưởng vô điều kiện.

Sau khi trưởng thành, đó là lần đầu tiên tôi cúi đầu trước bố mẹ.

Tôi nói tôi muốn vào công ty làm việc, tôi muốn cưới Lộ Chu.

Tôi phải đi tích cóp “tiền cưới vợ”.

Nhưng ngay khi tôi vừa tìm thấy hy vọng cho tương lai, tôi lại phát hiện ra người duy nhất trong kế hoạch tương lai ấy đang ngày càng rời xa tôi.

Cô ấy không còn cười với tôi, không còn đợi tôi tan học.

Cô ấy luôn tìm đủ mọi lý do để né tránh, lòng tôi càng lúc càng hoảng loạn.

Có phải cô ấy thích tôi chỉ vì tôi có gương mặt đẹp?

Hay cô ấy chê thân hình tôi chưa đủ tốt?

Rốt cuộc tại sao cô ấy lại lạnh nhạt với tôi?

Trái tim tôi rơi rụng theo từng lần cô ấy lúc gần lúc xa.

Cho đến khi tôi thấy cô ấy nũng nịu, tức giận với một người đàn ông khác.

Đôi mắt ấy tràn đầy sức sống.

Chứng kiến một mặt khác của cô ấy, lòng tôi càng thêm rối loạn.

Tôi muốn dùng mọi thứ để giữ cô ấy lại: nhà cửa, xe cộ, kết hôn… Cái gì cũng được.

Tôi quá sợ hãi, sợ đến mức quên mất rằng điều kiện tiên quyết để “ở lại” chính là không “rời đi”.

Khi điện thoại của Lộ Chu phát ra đoạn ghi âm đó, tôi mới chợt nhớ ra mục đích ban đầu mình ở bên cô ấy là gì.

Trên diễn đàn trường có một bài đăng hỏi có phải tôi đã “ngã ngựa” rồi không.

Tôi đã nhấn thích bài viết đó.

Bởi vì tôi thực sự đã thảm bại dưới tay cô ấy.

Chỉ cần Lộ Chu tốt với tôi một chút là tôi đã hạnh phúc đến phát chết, rồi lại dằn vặt lo sợ cô ấy sẽ chán ghét mình.

Tôi chưa từng thấp kém trước bất kỳ ai như thế, hệt như một con chó đi cầu xin lòng thương hại.

Nhưng cô ấy không hề mủi lòng.

Gặp lại ở nhà ăn là ngày trước khi tôi quyết định ra nước ngoài.

Chuyến bay khởi hành sau một tiếng nữa, tôi thức trắng cả đêm chỉ để được nhìn cô ấy thêm một lần.

Sau đó máy bay bị hoãn, tôi sống dật dờ ở trong nước thêm hai tháng.

Tại quán đồ nướng, nhìn thấy Lộ Chu tỏa sáng giữa đám đông, cười nói rạng rỡ.

Sao cô ấy có thể làm như vậy?

Bỏ rơi tôi một mình, rồi dứt khoát rút lui như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Sao cô ấy chẳng có chút lưu luyến nào, cô ấy thực sự không hề yêu tôi…

Tôi ra nước ngoài, một năm trôi qua nhưng vẫn không tài nào quên được cô ấy.

Cuộc sống của tôi chẳng còn chút dư vị nào.

Tôi đố kỵ với tất cả những ai có thể đứng cạnh cô ấy.

Chỗ đó rõ ràng phải là của tôi.

Dựa vào cái gì chứ?

Chỉ vì cách xuất hiện ban đầu là sai trái mà toàn bộ tình cảm đều bị phủ định sạch trơn sao?

Cô ấy dạy tôi cách yêu, nhưng lại không dạy tôi cách thu hồi tình cảm ấy lại.

Thế nên, tôi bắt đầu bước từng bước vào kế hoạch của mình.

Đầu tiên là tặng bố mẹ cô ấy vé máy bay, sau đó nói với họ rằng thời hạn sử dụng chỉ có hiệu lực vào đúng dịp Tết năm nay…

Sau đó, tôi nhân lúc cô ấy đang cô đơn lẻ loi mà tiết lộ thông tin về “Con tàu định mệnh” cho cô ấy biết.

Kể từ khoảnh khắc cô ấy bước chân lên tàu, ánh mắt tôi chưa từng rời khỏi bóng hình đó.

Khi cô ấy xoay người lại nhìn tôi, cảm giác như từng dòng máu trong cơ thể tôi đều run rẩy vì kích động.

Thế nhưng, khi hạ máy ảnh xuống, tôi lại nhìn cô ấy bằng gương mặt không chút cảm xúc.

May mà trời tối, cô ấy sẽ không thấy được nỗi nhớ nhung điên cuồng đang cuộn trào trong mắt tôi.

Tôi từng bước, từng bước tiếp cận cô ấy, đặt cược rằng cô ấy vẫn còn chút tình xưa nghĩa cũ với mình.

Nếu không, tại sao suốt thời gian qua cô ấy vẫn chẳng hề yêu thêm ai?

Nhưng cho dù biết rõ cô ấy không có người khác, tôi vẫn phát điên vì ghen tị mỗi khi cô ấy cố ý chọc tức mình.

Tại sao… tại sao người ở bên cạnh cô ấy lúc đó không phải là tôi?

Đêm tiệc trên tàu.

Cô ấy bị bốc thăm trúng phải lên sân khấu, hát một bài dành tặng tôi.

Mắt tôi nhòe lệ, cô ấy luôn có cách để khiến tôi phải khóc.

Giữa tiếng hò reo vang dội của đám đông, tôi đứng đó, không cần đến micro, chỉ nhìn cô ấy và thầm nói:

“Lộ Chu, anh đã học được chiêu trò của em rồi. Hãy cho chúng ta một lần nữa… bắt đầu lại từ đầu nhé.”

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!