Góc Của Chan

CHIẾC HỘP GỖ – CHƯƠNG 3

9

Chẳng tốn mấy công sức, thông qua số điện thoại của Du Nhiễm mà tôi thấy trong máy Chu Ngôn, tôi đã tìm ra trang cá nhân Weibo của cô ta.

Đối với mối quan hệ này, cô ta hoàn toàn chẳng có ý định che giấu điều gì.

Hàng trăm bài đăng ghi lại từng chút một những kỷ niệm giữa cô ta và Chu Ngôn.

“Lại cãi nhau với bạn cùng phòng, một lũ khốn nạn. Than vãn với mẹ thì bà ấy chỉ bắt mình tự xem lại bản thân, nhưng A Ngôn lập tức thuê ngay cho mình một căn hộ cao cấp, hóa ra cảm giác được yêu thương lại tuyệt vời thế này.”

Tôi chợt nhớ lại.

Hồi đại học, vì không chịu giúp bạn cùng phòng gian lận thi cử mà mối quan hệ của tôi với họ cũng chẳng bao giờ tốt đẹp.

Thậm chí họ còn cố ý khóa cửa ngoài khi tôi đi tắm.

Hồi đó, Chu Ngôn luôn muốn thuê một căn phòng bên ngoài để tôi dọn ra ở riêng.

Nhưng bây giờ anh ta có thể tùy ý thuê một căn hộ cao cấp cho người khác.

Còn đối với chúng tôi của ngày ấy, những đứa sinh viên nghèo, thì dù chỉ là một căn phòng đơn bình thường thôi, cái giá của nó cũng là cả một gia tài.

Vì thế, tôi đã luôn từ chối anh ta.

Thậm chí vì chuyện này mà tôi đã từng cãi nhau với Chu Ngôn.

“Họ có khóa cửa thì em sẽ gọi cô quản lý lên giải quyết, không cần thiết phải phí tiền oan như thế.”

Chu Ngôn mím môi nhìn tôi: “Nhưng anh chỉ muốn em được sống tốt hơn một chút.”

Tôi khẽ thở dài: “Chu Ngôn, em biết anh kiếm tiền vất vả thế nào, em cũng chỉ muốn anh được nhẹ lòng hơn một chút thôi.”

Cuối cùng, anh ta không nói gì thêm, chỉ đỏ hoe mắt mà ôm chặt lấy tôi.

“Thật sự rất muốn đi Disney, vừa nói với A Ngôn một tiếng là anh ấy đặt vé ngay, suốt hành trình đều là VIP đi cửa nhanh, không để mình phải chịu khổ chút nào. Nghĩ đến cảnh mẹ mình dẫn theo đứa con cưng của bà ấy phải mồ hôi nhễ nhại xếp hàng, cảm thấy thật hả dạ.”

Tôi nắm chặt điện thoại, cơn đau ập đến bất ngờ khiến tôi phải khom người xuống.

Nghĩ đến năm mười lăm tuổi, cái mùa hè hiếm hoi mà quan hệ của bố mẹ dịu bớt.

Họ nhốt tôi ở nhà, đưa em trai đi Hong Kong Disneyland.

Chu Ngôn đã chạy đến tìm tôi, đưa tôi đi chơi công viên giải trí ở thành phố lân cận.

Tàu lượn siêu tốc mười lăm tệ một lượt, đu quay ngựa gỗ mười tệ một vòng.

Trang thiết bị cũ kỹ, nhưng tôi vẫn chơi rất vui.

Bởi vì đó là những thứ tôi chưa từng có được.

Chu Ngôn đứng một bên lặng lẽ dõi theo tôi, hốc mắt anh ta dần đỏ lên.

Trên đường về, chúng mình bước đi dưới ánh trăng, tôi nghe thấy anh ta nói: “Y Y, sau này anh nhất định sẽ đưa em đi Disney.”

“Em muốn chơi bao lâu cũng được.”

Sau này, chúng tôi tốt nghiệp, kết hôn.

Lần hẹn nhau đi Disney gần nhất, lại vì công ty có việc đột xuất mà không thành.

Chu Ngôn nhìn tôi với vẻ đầy hối lỗi, tôi liền ôn tồn an ủi anh ta: “Đi hay không thực ra cũng chẳng quan trọng đến thế đâu.”

“A Ngôn, em không còn là trẻ con nữa, không vì chuyện không được đi chơi công viên mà buồn bã, anh đừng để tâm quá.”

Lúc đó, anh ta nhìn tôi thật sâu, rất lâu sau mới khẽ đáp một tiếng.

ừ đó về sau, anh ta không bao giờ nhắc lại chuyện đi Disney nữa.

Bây giờ tôi mới biết, anh ta đã đi cùng Du Nhiễm.

10

Tôi lướt xem rất nhiều bài đăng cũ trên Weibo của Du Nhiễm.

Đến cuối cùng, nỗi đau trong lòng cứ râm ran trỗi dậy, khiến tôi gần như nghẹt thở.

Tôi không muốn xem thêm nữa, lau nước mắt định thoát khỏi trang cá nhân của cô ta.

Thế nhưng vừa mới chạm tay vào, một dòng trạng thái mới đã hiện ra.

Vừa đăng ba phút trước.

Là một bức ảnh chụp cô ta mặc bộ đồ ngủ hở hang, bên cạnh thấp thoáng lộ ra bàn tay một người đàn ông.

Trên xương quai xanh vẫn còn một dấu hôn đỏ thắm.

“Cách dỗ dành của ai kia đúng là khác biệt thật, làm mình mệt đến mức lưng sắp gãy rồi, cổ họng cũng đau, vậy mà anh ấy cứ như không có chuyện gì vậy.”

Dưới phần bình luận, có một tài khoản dùng ảnh đại diện đôi với cô ta phản hồi: “Lần sau còn dám gọi anh là ông già nữa xem.”

Là Chu Ngôn.

Du Nhiễm nũng nịu xin tha: “Em sai rồi mà, A Ngôn.”

Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt xộc thẳng lên cổ họng, tôi lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh, cúi người xuống cố gắng nôn khanh.

Nhưng vì cả ngày hôm nay chưa ăn gì, lúc này tất nhiên chẳng thể nôn ra được thứ gì cả.

Ánh sáng và bóng tối chao đảo trước mắt, mọi thứ mờ mịt.

Tôi ôm bụng, ngã ngồi xuống sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo.

Mãi đến chiều tối ngày hôm sau Chu Ngôn mới về.

Vừa vào cửa, anh ta đã lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho tôi.

Gương mặt anh ta đầy vẻ áy náy: “Y Y, anh đã bảo trợ lý đi tìm rồi, nhưng vẫn không tìm lại được chiếc nhẫn cưới bị mất. Hồi đó không có nhiều tiền nên mua nhẫn cũng rất bình thường, anh quyết định đổi đôi khác tốt hơn cho em.”

Tôi nhìn vào lòng bàn tay anh ta.

Trên lớp nhung đen là hai chiếc nhẫn kim cương bạch kim lấp lánh, nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi vẫn chân thành như thế.

Cứ như thể lúc nào anh ta cũng mang theo sự nhiệt thành tuyệt đối, chưa từng có giây phút nào dao động.

Tôi chằm chằm nhìn cặp nhẫn ấy hồi lâu rồi ngẩng đầu lên: “Đêm qua anh không về, đã đi đâu?”

“… Rời khỏi buổi tiệc rượu thì đã muộn lắm rồi. Anh có uống rượu, lại khó gọi tài xế nên đã ở khách sạn gần đó…” Anh ta nói được một nửa thì đột ngột dừng lại, bàng hoàng nhìn tôi lúc này đang đầm đìa nước mắt đối diện anh ta.

Tôi nhếch môi cười, nước mắt tuôn rơi như mưa, trước mắt hoàn toàn là một khoảng mờ ảo.

Từ khoảnh khắc biết được mối quan hệ giữa anh ta và Du Nhiễm, lời chia tay đã nhen nhóm trong lòng tôi.

Nhưng lại thủy chung không cách nào thốt ra thành lời.

Từ năm mười hai tuổi đến năm hai mươi tám tuổi, đối với tôi mà nói, đây không đơn thuần là việc kết thúc một mối quan hệ.

Cuộc đời của chúng tôi vốn dĩ đã quyện chặt vào nhau, khăng khít không một kẽ hở.

Chấm dứt lúc này, chẳng khác nào tự tay chém đi một phần xương thịt, cái giá phải trả là sự thống khổ đến tận cùng, là máu chảy đầm đìa.

Tôi đã lật đi lật lại quá khứ hàng vạn lần.

Thế nhưng thủy chung vẫn không sao hiểu nổi, rốt cuộc là sai ở đâu, có phải do tôi làm chưa đủ tốt, nên anh ta mới xao nhãng mà đi yêu một người khác hay không.

“Y Y, em…” Chu Ngôn kinh ngạc xen lẫn xót xa định nắm lấy tay tôi, nhưng chỉ kịp chạm sượt qua đầu ngón tay.

Thế giới trước mắt đột ngột rung chuyển dữ dội.

Phải mất vài giây tôi mới kịp phản ứng lại.

“Động đất rồi!”

Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trên đỉnh đầu chao đảo, đứt gãy, rồi rơi rụng xuống.

Chu Ngôn chẳng kịp suy nghĩ gì mà lao tới, đem cả cơ thể che chắn cho tôi dưới thân anh ta.

Mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ trên người anh bao trùm lấy tất cả.

Trong làn khói bụi mịt mù, tôi thấy hai chiếc nhẫn sáng loáng kia chỉ kịp lăn lông lốc trong chớp mắt rồi biến mất giữa đống đổ nát ngổn ngang.

Có thứ chất lỏng sền sệt, nóng hổi, từng giọt, từng giọt rơi xuống mặt tôi.

Mang theo mùi tanh nồng của máu.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!