5
Trước khi Chu Ngôn tắm xong bước ra, tôi đã đặt điện thoại của anh ta về chỗ cũ.
Anh ta không nhận ra điều gì bất thường, vừa lau tóc vừa giục tôi mau đi ngủ.
Tôi không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào ngón tay trống không của anh ta: “Dạo này, anh không đeo nhẫn cưới.”
Sắc mặt anh ta hơi biến đổi, cúi đầu nhìn tay mình như để lấp liếm: “Hôm trước đi đánh golf với đối tác, chắc là rơi trong phòng thay đồ rồi, mai anh bảo trợ lý đi tìm.”
“Em bị thương rồi, ngủ sớm đi, Y Y.”
Cảm xúc đột ngột dâng trào nơi đáy lòng, tựa như làn sương đặc nuốt chửng lấy tôi.
Khiến tôi gần như nghẹt thở.
Tôi im lặng hồi lâu, rồi mới khàn giọng đáp lại một tiếng.
Nửa đêm, Chu Ngôn khẽ gọi: “Y Y.”
“Em ngủ chưa?”
Dùng tông giọng dịu dàng, sau khi xác nhận chắc chắn tôi đã ngủ say, anh ta mới đứng dậy.
Bước ra ban công gọi điện thoại.
“Hôm nay em gặp vợ anh rồi à?”
“Nhiễm Nhiễm, chuyện ly hôn không đơn giản như em nghĩ đâu.”
“Em vốn dĩ rất ngoan, đừng làm loạn với anh lúc này, được không?”
Chỉ cách nhau vài bước chân, qua một cánh cửa kính.
Chồng tôi đang nhỏ nhẹ an ủi người tình trẻ tuổi của mình: “Tất nhiên là anh yêu em rồi, yêu em nhất.”
Giọng điệu dịu dàng, tình tứ đến cực điểm.
Có làn khói trắng lượn lờ tỏa ra từ đầu ngón tay anh ta.
Tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta.
Cho đến khi Chu Ngôn dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ta quay đầu lại, qua lớp kính, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Anh ta sững người tại chỗ: “… Y Y.”
Tôi nhắm mắt lại, khàn giọng hỏi: “Chu Ngôn, anh đang gọi điện cho ai vậy?”
6
“Không có ai đâu, phương án mới có chút vấn đề, nhóm tiểu Đinh tìm anh để quyết định.” Anh ta cất điện thoại, bước về phía tôi.
Giọng điệu tự nhiên vô cùng.
Cứ như thể cái cớ giả dối tương tự, anh ta đã dùng qua không biết bao nhiêu lần.
Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá còn sót lại trên người anh ta, khẽ ho hai tiếng, anh ta liền lo lắng đưa tay lên thăm dò trán tôi: “Đừng để bị sốt nhé, ngoài trời vẫn đang mưa, thời tiết lạnh, lát nữa anh đắp thêm chăn cho em.”
Khi nói câu này, ánh mắt anh ta lặng lẽ lướt qua chân mày tôi.
Giống như đang quan sát xem rốt cuộc tôi có nghe thấy những lời anh ta vừa nói hay không.
Tôi kéo lại vạt áo ngủ, khẽ đáp: “Vâng.”
Giọng điệu vẫn dịu dàng và bình thản như từ trước đến nay.
Chu Ngôn dần dần thả lỏng người.
“Quay về ngủ thôi em.”
7
Sau khi nằm lại lên giường, anh ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tôi được anh ta đắp chăn cho kín kẽ, nhưng lại cứ trân trân nhìn lên trần nhà tối om mà thẫn thờ.
Chỉ cần nhắm mắt lại, những chuyện ngày xưa lại ùa về.
Năm tôi mười hai tuổi, Chu Ngôn theo mẹ về thị trấn nhỏ này để dưỡng bệnh và quen biết tôi.
Lúc đó, tôi lúc nào cũng phải nhịn đói.
Cứ mỗi lần mẹ và bố cãi nhau xong, bà lại bắt tôi ra đứng phạt ở giữa sân.
Em trai tôi thì đắc ý cầm cái đùi gà đi qua đi lại, vừa gặm vừa chế giễu: “Hừ, đồ con gái lỗ vốn, mẹ bảo cả đời này chị chỉ được ăn đồ thừa của em thôi.”
Chu Ngôn sẽ trực tiếp bước vào, lôi tôi đi ngay trước mặt mẹ và em trai, đưa tôi về nhà anh ta ăn cơm.
Mẹ tôi vừa cãi nhau với bố xong, cơn giận chưa tan nhưng chẳng thể trút lên đầu tôi được, bà chỉ biết hằn học hét với theo: “Thích nó thế thì thôi cứ mang nó về làm vợ nuôi từ bé luôn đi!”
Anh ta đột nhiên dừng bước, quay đầu lại cười cười: “Thế cũng tốt, còn hơn là ở lại cái nhà này để bị bỏ đói cho đến chết.”
Sau kỳ thi đại học, bố mẹ tôi rốt cuộc cũng chấm dứt cuộc hôn nhân dị dạng kéo dài nhiều năm ấy.
Bố tôi bỏ đi biệt tích.
Còn mẹ thì cảnh cáo tôi: “Đường Y, mày đã tròn mười tám tuổi rồi, là người trưởng thành rồi. Tao không có nghĩa vụ phải nuôi mày nữa, đừng có mong tao bỏ ra cho mày thêm một xu nào.”
Tôi dựa vào khoản vay sinh viên và học bổng để khó khăn chống chọi qua bốn năm đại học.
Còn Chu Ngôn thì làm thêm điên cuồng, sau khi tích lũy được một số vốn, anh ta bắt đầu hợp tác với người ta để khởi nghiệp.
Năm tư đại học, anh ta vì một buổi tiệc rượu bàn công việc mà lỡ mất sinh nhật tôi.
Thế nhưng trong đêm muộn, anh ta vẫn ôm một bó hoa, vội vã chạy đến dưới chân tòa ký túc xá.
Anh ta nhét bó hoa vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi mà bảo: “Y Y, anh sẽ mang đến cho em một cuộc sống tốt nhất.”
8
Sau này, cuộc sống của chúng tôi ngày càng khấm khá hơn.
Ngày kết hôn, Chu Ngôn nắm lấy tay tôi, trang nghiêm tuyên thệ: “Trên thế gian này, vạn vật đều có thể đổi thay, nhưng Chu Ngôn sẽ mãi mãi, mãi mãi yêu Đường Y.”
“Không dao động, không đổi lòng.”
Tôi đã tin anh ta đến nhường nào.
Trước khi phát hiện ra sự tồn tại của Du Nhiễm.
Tôi luôn ngỡ rằng, mình là duy nhất của anh ta.
Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, mưa đã tạnh từ lâu.
Ngoài cửa sổ nắng rực rỡ, dường như cả thế giới này chẳng hề có chút u ám nào.
Có một khoảnh khắc, tôi suýt thì tin rằng.
Những chuyện xảy ra ngày hôm qua, chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng.
Cho đến khi tôi khẽ cử động, vết thương ở bắp chân truyền đến một cơn đau nhức nhối rõ rệt.
Cùng với cảm giác đau đớn ấy, những ký ức hỗn loạn, ngợp trời của ngày hôm qua lại ùa về.
Du Nhiễm.
Gần như ngay lúc nhớ đến cái tên này, trái tim tôi đã bị những cảm xúc nặng nề nhấn chìm.
Sự khiêu khích và thù địch vô cớ của cô ta ở phòng khám ngày hôm qua, giờ đây đều đã có lý do cả rồi.
Tôi cầm điện thoại lên, mới thấy Chu Ngôn đã gửi tin nhắn cho mình: “Y Y, em bị thương thì cứ nghỉ ngơi thêm một chút, bên công ty anh đã xin nghỉ phép giúp em rồi.”
“Công ty có việc, chắc anh sẽ về muộn vài tiếng, tối không cần đợi cơm anh đâu.”
Tôi không trả lời anh ta, mà bắt xe quay lại trường cũ.
Đúng vào lúc tan học, Du Nhiễm ngẩng cao đầu bước ra khỏi cổng trường.
Thấy chiếc Bentley của Chu Ngôn đang đỗ ở đó, cô ta liền nhào tới. “
A Ngôn, em nhớ anh quá.”
Chu Ngôn ôm lấy cô ta, mỉm cười hôn lên chóp mũi cô: “Hết giận anh rồi à?”
“Vẫn còn giận đấy nhé, trừ khi hôm nay anh phải dỗ dành em thật tốt cơ.”
“Được, hôm nay đều nghe theo em hết.”
Hai người họ hôn nhau nồng nhiệt, rất lâu sau mới tách ra.
Tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn chiếc Bentley ấy dần dần chạy xa.
Bác tài xế quan sát sắc mặt tôi, dè dặt hỏi: “Có bám theo không cô?”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, quay về thôi bác.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖