Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

CHẲNG AI ĐỨNG ĐỢI ANH MÃI ĐÂU – CHƯƠNG 7

8.

Tôi hẹn gặp anh ta.

Vốn dĩ là hẹn buổi tối, nhưng ngay chiều hôm đó anh ta đã lái xe đến, lúc ấy tôi vừa trở lại đoàn phim để quay tiếp.

Tôi mặc bộ hý phục rườm rà, cúi người bái lạy vị quân vương đang ngồi chễm chệ trên cao đài, tôi nói: “Từ nay về sau, ta sống hay chết, đều không còn nửa điểm quan hệ với bệ hạ nữa.”

Dứt lời, tôi đứng dậy, cởi bỏ lớp hoàng bào lộng lẫy trên người, không chút luyến tiếc bước ra khỏi cung điện nguy nga tráng lệ ấy.

Vị quân vương trên cao đài đột ngột đứng phắt dậy, đúng lúc đó đạo diễn hô “Cắt”.

Chu Khiêm Tu đợi tôi ở ngoài sân quay.

Nửa tháng không gặp, anh ta gầy đi ít nhiều nhưng tinh thần vẫn khá tốt.

Có lẽ anh ta vẫn đinh ninh rằng mối quan hệ của chúng tôi vẫn có thể cứu vãn.

Chúng tôi tìm một nhà hàng gần đó.

Anh ta ngồi đó nhìn tôi một hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Cảnh quay hôm nay tên là gì vậy?”

Tôi không đáp lời, cúi đầu nhìn những hoa văn trên mặt bàn.

Một lát sau, Chu Khiêm Tu nói: “Thanh Như, anh vẫn luôn tìm em.”

Tôi không mảy may lay động, ngay cả bản thân tôi cũng ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của chính mình.

Sự im lặng kéo dài vài giây, Chu Khiêm Tu lại mở lời: “Em thấy dời hôn lễ sang tháng sau thế nào? Anh đã thông báo cho tất cả…”

“Chu Khiêm Tu,” Tôi ngắt lời anh ta.

Anh ta im bặt, ánh mắt đăm đăm nhìn tôi. “Chúng ta kết thúc rồi.”

Anh ta không hề kinh ngạc, chỉ mím chặt môi, chờ đợi hành động tiếp theo của tôi.

Tôi đặt chiếc hộp lớn chứa những món đồ đã thu xếp từ trước lên bàn rồi mở ra.

Bên trong lấp lánh ánh kim, trang sức đá quý xếp đầy ắp, trên cùng là một chiếc thẻ ngân hàng.

Tôi chỉ vào đống đồ đó, nói: “Suốt năm năm qua, tất cả những gì anh tặng tôi đều ở đây cả. Tiền trong thẻ tôi chưa từng động đến. Có một chiếc hoa tai bị mất lúc tôi chuyển nhà, tôi đã nạp thêm tiền vào thẻ theo giá trị tương đương… Chu Khiêm Tu, chúng ta chia tay đi.”

Nếu chia tay cần một nghi thức, thì đây chính là nghi thức tôi dành cho anh ta.

Anh ta tựa lưng vào ghế, bình thản nhìn những thứ tôi liệt kê trong hộp, thậm chí trên mặt còn thoáng hiện nụ cười.

Sau khi tôi nói xong, anh ta mướn mắt hỏi: “Cần gì phải phân định rạch ròi đến thế?”

Tôi cụp mắt: “Rạch ròi thì tốt hơn, đỡ phiền phức về sau.”

Anh ta nhìn tôi một lúc rồi gật đầu.

Sau đó, anh ta nghiêng người, hất tung chiếc hộp đựng trang sức xuống sàn.

Đá quý rơi vãi, phát ra những tiếng loảng xoảng chói tai.

Anh ta hỏi: “Như vậy đã đủ rạch ròi chưa?”

Trang sức rơi đầy đất, có một sợi dây chuyền ngọc trai bị đứt, những hạt châu lăn lóc khắp nơi.

Anh ta chẳng bận tâm, chỉ vào bàn thức ăn hỏi tôi: “Đây là bữa cơm cuối cùng của chúng ta đúng không?”

Tôi không biết lúc đó trong đầu anh ta đang nghĩ gì, tóm lại anh ta cầm đũa bắt đầu ăn, còn tôi thì ngẩn ngơ nhìn anh ta.

Anh ta nói: “Món ở đây làm cũng được đấy.”

Tôi không đáp lại, chỉ ngồi đó nhìn anh ta nếm thử từng món một.

Rồi đột ngột, anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đôi đũa va vào đĩa kêu lạch cạch rồi nảy xuống đất.

Anh ta đứng bật dậy, hai tay chống xuống bàn, thở dốc chất vấn tôi: “Dư Thanh Như, em dựa vào cái gì?!”

Tôi không trả lời.

Một thời gian dài chúng tôi không nói với nhau câu nào, căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở hổn hển của anh ta.

Hồi lâu sau, anh ta nói: “Lúc trước khăng khăng đòi kết hôn là em, giờ đòi chia tay cũng là em. Dư Thanh Như, dựa vào cái gì mà em nói sao thì là vậy?”

Anh ta hỏi tôi dựa vào cái gì, chẳng lẽ anh ta không rõ nguyên nhân sao?

Anh ta rõ hơn ai hết, anh ta chỉ là cho rằng tôi không thể sống thiếu anh ta mà thôi.

Tôi không muốn cãi vã với anh ta nữa, cãi vã giờ đây đã chẳng còn ý nghĩa gì.

Tôi nói: “Lúc anh rời bỏ hôn lễ, anh nên nghĩ đến cục diện ngày hôm nay mới phải.”

Một câu nói ấy làm anh ta xì hơi hoàn toàn.

Giọng anh ta tràn đầy sự bất lực: “Thanh Như, lúc đó cô ấy suýt chút nữa đã chết.”

Tôi ngoảnh mặt đi, khẽ đáp: “Liên quan gì đến tôi.”

Vẫn là câu nói của ngày hôm đó, nhưng thiếu đi vế sau.

Bởi vì việc đó có liên quan đến anh ta hay không, tôi đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.

Tôi nói: “Chu Khiêm Tu, chúng ta kết thúc rồi.”

Anh ta không nói thêm lời nào nữa.

Cuối cùng anh ta cũng hiểu ra rằng, lần này tôi sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại.

Sau đó, tôi và Chu Khiêm Tu hoàn toàn cắt đứt.

Về sau, Chu Khiêm Tu từng cố tình đưa tiền cho tôi, nhưng bị tôi kiên quyết từ chối.

Sở dĩ tôi trả lại hết những thứ anh ta tặng là để khẳng định rằng tôi và anh ta là một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc.

Khi bên nhau tôi không mưu cầu tiền bạc, khi chia tay tôi cũng chẳng cần anh ta làm chỗ dựa.

Năm đó, tôi dồn toàn bộ tâm trí vào công việc.

Bên ngoài có rất nhiều kẻ xem tôi như trò cười, đều nói tôi thất bại trong việc gả vào hào môn.

Nhiều người nghĩ rằng tôi đã phải chịu nhục nhã lớn như thế trong hôn lễ, chắc chắn sẽ gục ngã không gượng dậy nổi.

Nhưng đáng tiếc cho họ, tôi không hề làm theo ý họ muốn.

Rời bỏ Chu Khiêm Tu, sự nghiệp của tôi vẫn có thể thăng tiến rực rỡ, chưa đầy một năm tôi đã đứng vững chân trong giới giải trí.

Lại có người nói, vì tôi bị Chu Khiêm Tu bỏ rơi nên mới phát phấn nỗ lực, chính hận thù đã kích hoạt ý chí chiến đấu của tôi.

Mà hận thù đồng nghĩa với chưa quên được, họ vẫn đinh ninh tôi còn yêu Chu Khiêm Tu.

Đối với những điều đó, tôi chỉ mỉm cười cho qua.

Bởi vì tất cả những gì liên quan đến Chu Khiêm Tu đã không còn mảy may ảnh hưởng đến tôi được nữa.

Dư Thanh Như từng yêu anh ta đã chết từ trong chính đám cưới năm ấy, trận sốt cao bất ngờ đó chính là một tang lễ.

Nó không chỉ chôn vùi mối quan hệ giữa tôi và Chu Khiêm Tu, mà còn chôn vùi cả trái tim từng yêu anh ta sâu đậm.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!