20
Tôi vờ như đã tỉnh táo.
Đứng dậy định rời đi.
Đêm khuya tĩnh lặng.
Ánh đèn neon từ tòa nhà đại sứ gần đó hắt lên ban công rộng thênh thang.
Tạ Tùy chống hai tay lên lan can.
Phía trong cổ tay để trần hiện rõ hình xăm một con bướm.
Ánh sáng và bóng tối đan xen, lũ thiêu thân lướt qua khoảng không.
Làn gió lạnh lẽo quyện lẫn khói thuốc xám trắng, từ từ bay lên cao.
Người đàn ông cao quý ấy ngửa mặt lên, môi ngậm điếu thuốc.
Trông anh giống như một khung hình điện ảnh đậm chất nghệ thuật với tông màu trầm buồn.
Đuôi mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Nghê Điệp, tôi cũng có lòng tự trọng, cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình.”
“Tôi mệt rồi. Sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.”
Sáu năm đằng đẵng, hận thấu xương tủy.
Nhưng cũng chính sáu năm ấy, yêu lại càng thêm sâu đậm.
Hơi thở Tạ Tùy dồn dập, anh nghiến răng, đưa ra quân bài cuối cùng: “Hôm nay nếu em bước ra khỏi cánh cửa này, tôi… tôi sẽ không yêu em nữa.”
Tầm nhìn của tôi bắt đầu nhòe đi.
Rõ ràng đây là câu trả lời tôi hằng mong đợi.
Vậy mà đôi mắt lại chẳng nghe lời, cứ thế đỏ hoe.
Tôi cắn chặt môi dưới, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cảm xúc tuyệt vọng đến tột cùng.
Im lặng vài giây, tôi dùng câu nói cuối cùng, thản nhiên đẩy anh vào ngục tối: “Thế thì tốt nhất.”
Khi tôi mở cửa rời đi.
Phía sau vọng lại tiếng gầm thét đầy đau đớn của Tạ Tùy: “Em nhớ kỹ cho tôi, lần này tôi thật sự không cần em nữa!”
Tôi không ngoảnh đầu lại.
21
Tại buổi tiệc từ thiện.
Lụa là thơm ngát, tân khách tấp nập như dệt cửi.
Những ông trùm giới kinh doanh, những ngôi sao đang nổi hội tụ về đây.
Giang Yến tuyên bố tin chúng tôi sắp kết hôn.
Mọi người đều cười nói chúc tụng.
Chỉ có Tạ Tùy đứng trong góc khuất, khóe mắt lạnh lùng nhếch lên, gương mặt không chút biểu cảm.
Tôi giữ nụ cười đúng mực, để Giang Yến nắm tay, nâng ly rượu hướng về phía anh kính từ xa.
Hôn lễ đã có đội ngũ chuyên nghiệp sắp xếp từ A đến Z, từ địa điểm khách sạn, danh sách khách mời, cho đến cả loại hoa đặt trên bàn tiệc.
Hoàn thành xong công việc hiện tại, tôi bàn giao rồi nghỉ việc.
Một lần nữa, tôi chuẩn bị sẵn sàng để làm cô dâu.
Mọi thứ đều đang diễn ra hết sức tuần tự và ổn định.
Giang Yến đến xem tôi thử váy cưới, còn đùa rằng: “Nếu cô ấy không đến, cưới em hình như cũng không tệ.”
Tôi cười nhạt đầy mỉa mai.
Anh có mạng để cưới, nhưng tôi chẳng còn mạng để gả.
Thời gian từng chút một áp sát.
Cận kề ngày cưới, công ty trong nước của nhà họ Giang đột ngột xảy ra biến cố.
Vài đối thủ cạnh tranh liên thủ chèn ép ác ý, muốn hất cẳng nhà họ Giang ra khỏi thị trường.
Giang Yến bận đến sứt đầu mẻ trán, hôn lễ đành phải tạm thời hoãn lại.
Người ngoài đều nghĩ, nhà họ Giang đang loạn thành một đoàn.
Đám cưới này e là không thành được rồi.
22
Tôi vẫn thỉnh thoảng đi thử lễ phục và váy cưới.
Có một ngày, tôi lại tình cờ gặp Tạ Tùy cũng đang đi đặt may tây phục trong cùng một cửa hàng.
Anh bước tới, liếc nhìn chiếc váy cưới cao cấp đang được hai nhân viên cẩn thận nâng niu, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao mỏng khứa vào người tôi.
“Vẫn còn nằm mơ được gả cho Giang Yến cơ à?”
“Loại đàn bà nhẫn tâm như cô, dám đem tôi ra làm trò tiêu khiển, tôi sẽ khiến cô phải trả giá.”
Anh chẳng hề kiêng dè mà tiết lộ rằng, việc nhà họ Giang bị chèn ép ác ý chính là do anh chỉ thị.
“Cô muốn gả cho hắn, tôi thà chết cũng không để cô toại nguyện.”
Tạ Tùy nhấn mạnh rằng anh là người cầm lên được thì buông xuống được.
Nói không yêu là không yêu nữa, chỉ đơn thuần là không muốn để tôi được sống yên ổn.
Tôi thuận theo lời anh mà cầu xin: “Xin anh cao xanh đánh khẽ, tha cho tôi đi.”
Anh cười lạnh: “Không tha nổi!”
Cái đồ đại ngốc này.
Anh không biết rằng, tất cả nhân vật trong sách đều đang diễn theo đúng cốt truyện.
Thế nên cho dù có tình huống ngoài ý muốn xảy ra.
Tuyến truyện chính cũng sẽ dùng sức mạnh nhân lực không thể kháng cự để xoay chuyển tình thế về đúng quỹ đạo.
Quả nhiên.
Không lâu sau, cuộc khủng hoảng của nhà họ Giang được giải tỏa.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Dòng thời gian rốt cuộc cũng trôi đến ngày kết hôn.
23
Váy cưới rất đẹp, tà váy trắng tinh khôi quét trên mặt đất, mỗi bước đi đều để lại những đường cong mỹ lệ.
Ba chuyên viên trang điểm vây quanh chăm chút kỹ lưỡng cho tôi.
Vừa trang điểm xong, có một số lạ gọi đến.
Tôi bắt máy, giọng nói lãnh đạm của Tạ Tùy vang lên: “Đừng tưởng rằng hôm nay cô sẽ đạt được ý nguyện.”
“Lại phải để anh thất vọng rồi, chính chủ đang trên đường đến cướp rể đấy.”
Anh còn ác ý bảo tôi đoán xem, Giang Yến sẽ chọn ai.
Tôi không đáp lại, trong đầu lại đang nghĩ về một chuyện khác.
Do dự vài giây, tôi vẫn không kìm lòng được mà mở lời: “Tạ Tùy, anh có thể… trước khi buổi lễ bắt đầu, đến ôm tôi một cái được không?”
Đến cuối cùng rồi.
Chỉ muốn một cái ôm thôi, không quá đáng chứ?
Nhịp thở đầu dây bên kia đột ngột ngưng trệ, loạn nhịp.
Sau khi phản ứng lại, Tạ Tùy gằn giọng dữ dằn: “Cô coi tôi là cái gì? Thật sự tưởng rằng tôi không nỡ ra tay với cô sao? Ngày kết hôn lại đòi ôm người yêu cũ, cô chơi cũng bạo thật đấy!”
Anh tưởng tôi đang trêu cợt anh.
Anh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa mà cúp máy.
Tôi sụt sịt mũi, cảm thấy hơi tủi thân.
Nào có trêu cợt gì đâu.
Tôi chỉ là, đột nhiên có chút luyến tiếc hơi ấm trong lồng ngực anh.
24
Nghi lễ bắt đầu.
Có lẽ nhờ có sự thúc đẩy của Tạ Tùy mà nữ chính đến cực kỳ nhanh.
Cánh cửa còn chưa kịp mở để tôi tiến vào lễ đường.
Bản nhạc piano lãng mạn du dương đã bị ngắt quãng.
Trong lễ đường vang lên một giọng nữ kiêu kỳ và ngang bướng, đứng cách một cánh cửa cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
“Giang Yến, anh dám cưới người khác, em sẽ khiến anh vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy em nữa.”
Chuyên viên trang điểm và nhân viên đứng bên cạnh giúp tôi chỉnh váy cưới đều phải nén nhịn vất vả lắm mới kìm được vẻ kinh ngạc khi hóng được “drama” cực khủng này.
Tôi cũng thấy khá ngạc nhiên.
Cứ ngỡ phải đi hết quá nửa quy trình, đến thời khắc mấu chốt trao nhẫn thì tình tiết cẩu huyết mới diễn ra chứ.
Phớt lờ những tiếng xì xào bàn tán sau lưng, tôi kiên nhẫn chờ đợi.
Một lát sau, cửa đột ngột mở ra, nữ chính bước ra ngoài.
“Để Giang Yến chọn đi.”
Cô ấy lườm tôi một cái cháy mặt rồi chạy thẳng ra ngoài.
Giang Yến lập tức đuổi theo ngay sau đó.
Quan khách xôn xao, hiện trường một mảnh hỗn loạn.
Tôi quay người, ngửi thấy mùi thuốc lá đắng chát.
Tạ Tùy đưa tay ra: “Không làm được nhị phu nhân nhà họ Giang nữa rồi, giờ đã sáng mắt ra chưa? Nếu không muốn tiếp tục làm trò cười cho thiên hạ, thì đi theo tôi.”
Giọng điệu anh chẳng lấy gì làm tốt đẹp, mặt mày sa sầm, cố tỏ ra vẻ không quan tâm.
Nào có biết bờ môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng kia đã tố cáo sự căng thẳng của anh.
Tôi nhìn anh, chăm chú và kỹ lưỡng.
Ánh mắt tôi tỉ mỉ họa lại từng tấc da thịt trên gương mặt ấy.
Tạ Tùy, em quá đỗi muốn đi cùng anh.
Tiếc rằng em không thể.
Sau khi em chết, ký ức của mọi người sẽ bị hệ thống xóa sạch và vá víu lại.
Sẽ không một ai biết chúng ta từng yêu nhau sâu đậm đến thế.
Bao gồm cả anh, Tạ Tùy.
Đối với anh, em sẽ chỉ là một người xa lạ chưa từng có bất kỳ giao điểm nào.
“Xin lỗi, tôi phải đi tìm Giang Yến.”
Lòng bàn tay nắm lấy tà váy chậm rãi siết chặt.
Tôi hít một hơi thật sâu, dưới ánh nhìn chết lặng của anh, tôi cởi bỏ đôi giày cao gót, giật đứt dải khăn voan dài trên đầu.
Mang theo sự thanh thản và bình thản.
Tôi chạy về phía cái kết B đã được định sẵn dành cho mình.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖