5
Anh hận tôi, đó là điều nằm trong dự tính.
Dẫu sao, cái kết của chúng tôi cũng quá thảm khốc.
Sáu năm trước, tôi lấy lý do nắm giữ phốt của Tạ Tùy để tống tiền nhà họ Tạ một khoản lớn.
Đêm định chạy ra nước ngoài đó, anh đang ốm không biết lấy tin tức từ đâu mà chạy ra tìm tôi.
Sau đó anh bị mười mấy vệ sĩ đuổi tới đè chặt xuống đất.
“Bảo bối, anh làm gì chưa tốt sao? Em nói đi, anh sẽ sửa.”
“Em cái đồ ngốc này, không biết nhìn xa trông rộng gì cả… mới có hai mươi triệu thôi mà, em bỏ anh thì lỗ quá rồi…”
Anh từng cầu xin tôi đừng đi.
Nhưng tôi chẳng thèm liếc nhìn anh lấy một cái.
Mặc cho giọng anh khản đặc, hèn mọn van nài.
Từ đầu chí cuối, tôi vẫn hoàn toàn dửng dưng.
Khi chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi, Tạ Tùy cuối cùng cũng tuyệt vọng.
Vành mắt anh đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Anh gào lên khản cả giọng: “Tốt nhất là cô đừng bao giờ quay về! Đừng để tôi tìm thấy cô! Nếu không, tôi nhất định sẽ giết chết cô!”
…
Chuyện cũ quá đỗi nặng nề.
Tôi không còn gì để nói.
Lực siết nơi cổ tay dần thắt chặt.
Tạ Tùy nghiến răng nghiến lợi, giọng nói lạnh thấu xương: “Cô biến mất sáu năm, tôi đã tìm cô suốt sáu năm, sáu năm ròng rã.”
“Nghê Điệp, sao cô dám vác mặt quay về?”
“Tại sao lại không dám? Tôi cùng bạn trai quay về mà.” Tôi không mảy may sợ hãi.
Đối diện với ánh mắt anh, tôi mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra.
“Cô có bạn trai rồi sao?” Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng đột nhiên hạ thấp.
“Phải, quen bên nước ngoài, nhị công tử nhà họ Giang, Giang Yến.”
Khựng lại một chút, tôi bồi thêm một câu: “Anh ấy đối với tôi rất hào phóng.”
Sau một hồi im lặng đến chết chóc.
Tạ Tùy buông tay ra.
Anh giận rồi.
Anh quay lưng đi, từ trong cổ họng gằn ra một chữ: “Cút.”
Dường như chỉ cần nhìn tôi thêm một giây nữa thôi cũng đủ khiến anh cảm thấy chán ghét.
6
Buổi phỏng vấn lần này diễn ra khá hời hợt, chẳng khai thác được mấy tin sốt dẻo.
Chị Lý xuất viện, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Nhưng nghĩ tôi là người mới, cho rằng tôi nhát gan không dám hỏi bừa nên chị cũng không nỡ trách mắng.
Tối hôm đó vừa tan làm, Giang Yến đã đến đón tôi.
Anh ta vừa về nước, đang cần kết giao bạn bè, mở rộng quan hệ.
Anh ta nói có một buổi tiệc rượu, cần tôi đi cùng.
Tôi không hề nói dối để lừa người.
Tôi và Giang Yến đúng là quan hệ người yêu.
Chỉ có điều tính chất hơi khác một chút, giống đối tác hơn.
Tôi cần tiền, anh ta cần giữ thể diện.
Hữu danh vô thực, không can thiệp vào chuyện của nhau.
Những người trong phòng bao đều thuộc giới cậu ấm cô chiêu.
Vừa gặp mặt, họ đã rôm rả chào tôi là “chị dâu”, “em dâu”.
Giữa lúc ồn ào, có người hỏi: “Sao A Tùy vẫn chưa đến nhỉ?”
Trực giác mách bảo tôi có điềm chẳng lành.
Quả nhiên không lâu sau, Tạ Tùy lững thững tiến vào.
Anh đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt sắc lẹm lướt qua tôi và Giang Yến.
Chỉ dừng lại vài giây rồi nhanh chóng dời đi.
7
Sau khi yên vị, một đám người vồn vã mời rượu và bắt chuyện với anh.
Tạ Tùy vẻ mặt hững hờ giữa vòng vây nịnh nọt.
Đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy, anh ngửa đầu uống cạn hết ly này đến ly khác.
Một người từng không chạm đến khói thuốc hay giọt rượu nào như anh, giờ đây lại điệu nghệ đến thế.
Tôi lặng lẽ quan sát.
“Hình xăm của A Tùy vẫn chưa xóa sạch à?”
Có kẻ tinh mắt nhận ra phía trong cổ tay phải của anh.
Nơi đó xăm một con bướm.
Những đường nét màu đỏ đã phai màu, nhạt nhòa.
Người bên cạnh cười đầy ám muội, tiếp lời ngay lập tức: “Nhìn là biết xăm vì em nào rồi, chắc là A Tùy vừa yêu vừa hận nên mới không nỡ xóa.”
“Em nào thế? Hội chúng tôi biết A Tùy muộn quá, chưa nghe danh bao giờ.”
Tạ Tùy lười nhác ngước mắt: “Quên từ lâu rồi.”
“Xóa hai lần thấy phiền quá nên cứ để đấy thôi.”
Anh liếc nhìn tôi, kẻ đang cúi đầu ăn đĩa hoa quả.
Giọng nói lạnh lẽo như băng: “Đợi hôm nào rảnh, tôi sẽ xăm đè lên đó một con rùa lớn.”
Tôi bị miếng dưa hấu làm sặc, ho khù khụ liên hồi.
Giang Yến vội vàng vỗ lưng giúp tôi xuôi khí.
Tạ Tùy không chút biểu cảm, nhoài người đưa qua một chai nước.
“Uống đi, Nghê tiểu thư.”
“Đừng để sặc chết.”
8
Miệng lưỡi thật độc địa.
Giang Yến nhướng mày: “Hai người quen nhau à?”
Uống hết nửa chai nước, tôi mới cuối cùng bình tâm lại được.
“Mấy hôm trước tôi có phỏng vấn Tạ tiên sinh.”
Mấy người cùng đua xe trên núi đêm đó cũng có mặt, nghe vậy lại được dịp ồn ào.
Họ nhất quyết nói là không nhận ra tôi, đòi tự phạt rượu.
Giang Yến nói: “Thế thì đúng là trùng hợp thật. Tạ công tử, năng lực nghiệp vụ của Nghê Nghê nhà tôi cũng khá đấy chứ.”
“Tôi và cô ấy quen nhau cũng nhờ cô ấy chọn ngẫu nhiên tôi trên phố để phỏng vấn đấy.”
Tạ Tùy siết chặt ly rượu, cười lạnh không đáp.
Rượu qua ba tuần, câu chuyện đi vào vấn đề chính.
Giang Yến bắt đầu dò hỏi để bàn chuyện làm ăn với Tạ Tùy.
Sản nghiệp nhà họ Giang phần lớn ở nước ngoài, giờ mới về nên không thể thiếu sự hợp tác với nhà họ Tạ.
Những người khác nhao nhao hưởng ứng, bảo Giang Yến phen này chấp nhận “đổ máu” rồi.
Giang Yến cười khẳng định: “Chút này có là gì, chỉ cần thúc đẩy được hợp tác với phía họ Tạ thì yêu cầu gì cũng được.”
Tạ Tùy cũng cười.
Nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, chẳng chút ấm áp.
Anh búng tắt tàn thuốc, phả ra làn khói mờ ảo.
Anh nghiêng mặt, nhìn tôi đăm đăm.
“Bạn gái của cậu rất đẹp.”
“Nếu tôi muốn hai người chia tay thì sao?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖