Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Tôi tên là Hứa Tân Lôi, và tôi có một bí mật.
Bên cạnh tôi luôn có một linh hồn bảo hộ.
Dù chưa bao giờ nhìn thấy hình dáng của chị ấy, nhưng tôi biết chị ấy cực kỳ “ngầu”.
Chị ấy đã cứu rỗi cuộc đời tôi và cả bố tôi nữa.
Năm tôi hai mươi tuổi, tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh.
Bên trong là một bức thư do chị ấy gửi.
Chị ấy nói rất vui vì đã giúp được tôi, và chị ấy cũng rất ngưỡng mộ khi tôi có một người bố tuyệt vời đến thế.
Dù thời gian gắn bó ngắn ngủi, nhưng sự ấm áp của ông đã giúp chị ấy cảm nhận được tình phụ tử mà bấy lâu nay chị chưa từng có.
Tôi không biết bức thư này đã hành trình bao lâu mới đến tay mình, nhưng tôi dám chắc bố tôi không hề biết rằng, ông đã từng có đến hai cô con gái.
Còn bây giờ thì sao?
Tôi đẩy cửa bước ra sân, chọn chiếc mô tô mà bố tâm đắc nhất, đội mũ bảo hiểm rồi phóng vút đi.
Đến dưới sảnh công ty, ông vẫn đang mải mê xử lý công việc.
Thấy tôi vào, ánh mắt ông vừa mừng rỡ lại vừa có chút bất an.
Ba năm trước, chị gái của Kỷ Phàn nhảy việc sang làm dưới trướng bố tôi.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hai người nảy sinh tình cảm với nhau.
Hà Chỉ Lan biết chuyện lại đến quấy rối một trận, lu loa rằng ông dung túng con cái hành hung khiến cô ta sẩy thai, mắng ông là kẻ máu lạnh vô tình… Kết quả là bị bảo vệ lôi thẳng ra ngoài.
Chưa đầy mười năm mà Hà Chỉ Lan đã già đi trông thấy.
Mới ngoài ba mươi mà mặt mũi đầy nếp nhăn, trông cứ như bà lão năm mươi, chẳng còn chút dáng vẻ dịu dàng, yếu đuối năm nào.
Tôi từng hỏi bố làm sao mà quen biết Kỷ Phàn, bố chỉ cười không nói, bảo tôi đi mà hỏi anh ta.
Kỷ Phàn đắn đo mãi mới chịu thú nhận: “Tại bố em cưỡi mô tô ngầu quá, ông ấy là thần tượng của anh!”
Hừ, bác sĩ tâm lý kiểu gì thế này, giới tâm lý học đúng là sắp “tàn đời” đến nơi rồi.
Quay lại chuyện chính, sau đó mối quan hệ giữa hai người họ gặp chút trắc trở, Kỷ Phàn lại lỡ miệng nói hớ khiến chị gái anh ta cảm thấy hơi khó xử, thế là chị ấy quyết định ra nước ngoài một thời gian cho khuây khỏa.
Chị ấy vừa mới về nước vài ngày trước.
Bố lo tôi sẽ bài xích chuyện này, nhưng tôi lại thấy chị Kỷ gả cho bố tôi thì đúng là “cặp bài trùng” hoàn hảo nhất trần đời!
Một bên là đại tỷ ngự tỷ quyền lực, một bên là tổng tài “ông chú” phong độ, sự kết hợp giữa hai phe thực lực này chẳng phải là quá tuyệt sao!
Tôi chính là fan đầu tằng đẩy thuyền cho couple của bố mình.
Khi tôi nói điều này với Kỷ Phàn, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại, bảo tôi bớt đọc tiểu thuyết mạng lại đi, vốn dĩ não đã có vấn đề rồi, giờ thì coi như “xong đời” thật.
“Bố, chị Kỷ về rồi đấy? Sao bố không đi gặp chị ấy đi, còn ngồi đây lo mấy cái việc vặt vãnh này làm gì?”
Thật tình, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này quan trọng bằng bạn gái chắc?
Lần này, bố không chọn cách trốn tránh nữa.
Ông biết sau khi nhập viện, có lẽ do tác dụng của thuốc nên tôi đã quên đi nhiều chuyện năm đó.
Nhưng ông thì không, đó vẫn là bóng ma tâm lý không thể xua tan.
“Không cần đâu. Cô ấy có thể có những lựa chọn tốt hơn bố. Vả lại… giờ con vẫn còn nhỏ, bố không yên tâm. Chuyện của Hà Chỉ Lan lần trước đã khiến bố quá sợ hãi rồi, bố không thể để nó xảy ra lần nữa.”
Tôi chỉ muốn bóp cổ ông cho rồi, đúng là “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”.
Ngay cả người trong cuộc là tôi còn chẳng để tâm, vậy mà ông cứ mãi dằn vặt vì lỗi lầm của mình.
“Không, bố nghe con nói này.”
“Chuyện đó không phải lỗi của bố. Sai lầm duy nhất là do Hà Chỉ Lan ngụy trang quá giỏi, và do sự tính toán thâm độc của bà bảo mẫu.”
“Bố đừng vơ hết lỗi lầm về mình. Con biết bố lo cho cảm nhận của con, nhưng nhiều chuyện không phải cứ lo trước ngó sau là giải quyết được. Bây giờ con hy vọng bố đừng nghĩ đến những chuyện chưa xảy ra, thậm chí là không tồn tại nữa. Hãy đối mặt với tình cảm của mình đi.”
“Con sẽ không nói những câu đại loại như con cần tình mẫu tử hay gia đình cần một nữ chủ nhân, đó chỉ là những yếu tố bên ngoài vô nghĩa thôi. Bây giờ, con muốn bố hãy thành thật với trái tim mình: Bố có yêu chị ấy không? Có muốn ở bên chị ấy không?”
Bố của hiện tại trông đã già hơn trong ký ức của tôi một chút, nếp nhăn đã hằn trên khóe mắt, nhưng ông vẫn đầy phong thái và sức hút.
Ông sững sờ một lát, rồi nở nụ cười khổ, gật gật đầu.
“Bố lại bị chính con gái mình dạy bảo rồi.”
“Bố ơi, chúng con đều yêu bố.”
Khi bố vội vàng vơ lấy mũ bảo hiểm và chìa khóa xe mô tô, ngay lúc cánh cửa sắp khép lại, tôi đột nhiên thốt ra một câu không đầu không cuối như vậy.
Dẫu đứa con gái kia chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng chúng con đều đã cố gắng hết sức để yêu bố theo cách của riêng mình.
Có lẽ bố không nghe rõ lời tôi nói, ông chỉ bâng quơ đáp lại một tiếng cho có lệ.
Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng động cơ gầm rú vang dội từ dưới lầu vọng lên.
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống, hình ảnh một người đàn ông mặc vest chỉnh tề nhưng lại đội mũ bảo hiểm, cưỡi trên chiếc mô tô phân khối lớn trông có chút kỳ quặc và chẳng ăn nhập gì với nhau.
Thế nhưng, nhìn mà xem…
Bố tôi vẫn cứ là ngầu nhất trần đời!
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨