Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Ngày 18 tháng 7 năm XX07.
Đi học về muộn, bị mẹ mắng.
Buổi tối lúc đang làm bài tập, Trăng nhỏ mang dây đến tìm mình chơi nhảy dây.
Bị mẹ phát hiện, lại ăn một trận mắng mỏ.
Bà ném sợi dây vào thùng rác, Trăng nhỏ định đợi lúc bà không chú ý để nhặt lại.
Nhưng sợi dây đã bị cắt đứt rồi.
Ngày 29 tháng 8 năm XX07.
Lỡ tay làm vỡ cái ly, mẹ nổi trận lôi đình, mắng mình là đồ không có mắt.
Bà phạt mình cả ngày không được ăn cơm.
Mình đói quá.
Tối đến mẹ đi vắng, Trăng nhỏ lén mang hai gói bánh quy cho mình.
Mình ăn ngấu nghiến, suýt thì sặc.
Trăng nhỏ ở bên cạnh cứ cười khúc khích.
Ngày 30 tháng 8 năm XX07.
Chuyện bánh quy bị mẹ phát hiện rồi.
Lúc mình đi học thêm về, thấy mẹ đang cầm mắc áo đánh từng nhát vào người Trăng nhỏ, vừa đánh vừa chửi em là đồ lợn.
Chưa được bà cho phép mà đã dám lấy đồ ăn vặt.
Em nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn lem luốc nước mắt. Thế nhưng, ở góc độ mà mẹ không nhìn thấy, em lại cố nặn ra một khuôn mặt cười với mình.
Lúc mình ôm em khóc, em lại bảo: “Chị ơi, chị nhất định đừng nói với mẹ nhé.”
“Nếu không trận đòn này của em coi như uổng phí rồi.”
Ngày 11 tháng 6 năm XX08.
Môn Toán chỉ được 80 điểm.
Mình không dám đưa bài kiểm tra cho mẹ xem, nhưng vừa về đến nhà đã thấy bà đợi sẵn.
Bà nói cô giáo đã gọi điện cho bà.
Bà nói bà rất thất vọng. Bà cầm mắc áo tiến về phía mình, bảo rằng không đánh thì mình sẽ không biết rút kinh nghiệm.
Mẹ đánh đau lắm.
Thế nhưng nhát thứ hai không rơi xuống người mình.
Vì Trăng nhỏ đã lao tới ôm chầm lấy mình.
Em khóc lóc cầu xin mẹ đừng đánh mình nữa.
Mẹ chẳng buồn quan tâm, đánh luôn cả em.
Thực ra vì em chắn trước mặt, nên bao nhiêu đau đớn đều trút hết lên người em.
Nhưng nước mắt mình cứ không kìm được mà tuôn rơi.
Mình nói: “Mẹ ơi con sai rồi, con biết lỗi rồi, con sẽ học hành chăm chỉ, lần sau nhất định sẽ được 100 điểm.”
“Mẹ đừng đánh nữa.”
“Con xin mẹ đấy…”
Nhưng bà không nghe.
Bà không bao giờ chịu nghe.
Ngày 12 tháng 6 năm XX08.
Trăng nhỏ cứ ngồi xuống là đau mông, nên em đã đứng suốt cả ngày.
Nhìn em, mình chỉ muốn khóc.
Em bảo: “Không sao đâu, chị đừng khóc.”
Em còn cười, nói rằng: “Dù sao em cũng bị mẹ đánh nhiều rồi, da dày thịt béo, chẳng thiếu một lần này.”
Ngày 21 tháng 4 năm XX09.
Cùng Trăng nhỏ đi học về, em cứ nhìn chằm chằm vào cái sạp hàng ven đường, chân bước không nổi.
Nhưng tiền của hai chị em chỉ đủ mua đúng một cái bánh.
Em nhìn một lúc rồi kéo tay mình định bỏ đi.
Mình dùng số tiền đó mua cho em một cái.
Em chia một nửa cho mình, mình bảo mình không muốn ăn.
Em ăn một cách vui vẻ, bảo rằng mình là người chị tốt nhất trên đời.
Mình nói: “Vậy Trăng nhỏ chính là cô em gái tuyệt vời nhất thế gian.”
Ngày 5 tháng 9 năm XX11.
Dịp sinh nhật, mợ tặng cho mình một chiếc váy.
Màu trắng, rất đẹp.
Lúc đi chơi với bạn mình đã mặc, khi về bị mẹ nhìn thấy.
Bà gầm lên bắt mình cởi ra, rồi dùng kéo cắt nó thành từng mảnh vụn.
“Tâm trí không đặt vào học hành, ăn diện thế này làm gì?”
“Định quyến rũ ai!”
“Lứa tuổi phải học hành thì lo mà học, bớt đàn đùm với lũ bất lương đi!”
“…”
Mình nhìn bà ném chiếc váy đã thành mớ giẻ rách vào thùng rác.
Thực ra mình rất muốn khóc.
Mẹ ơi.
Đó chỉ là một chiếc váy trắng bình thường thôi mà.
Ngày 6 tháng 10 năm XX11.
Trăng nhỏ ngượng ngùng đưa cho mình một thứ, đó là chiếc váy trắng em đã khâu lại.
Những đường chỉ đỏ ngoằn ngoèo như mấy con sâu.
Em bảo em học lỏm từ bà cụ dưới lầu.
Lần đầu tiên làm nên trông hơi xấu.
Mình nắm lấy bàn tay định giấu đi của em.
Trên đó dán tới ba cái băng cá nhân.
Mình ôm em khóc nức nở.
Mình nói từ nay chị sẽ không mặc váy nữa.
Em cũng ôm mình.
Đôi mắt đen láy như hai quả nho.
Em nói chị như tiên nữ vậy, không mặc váy cũng vẫn xinh đẹp.
Em nói, tiên nữ không mặc váy thì vẫn cứ là tiên nữ thôi.
Thực ra hai chị em mình giống nhau đến thế.
Vậy mà em luôn thấy mình đẹp hơn em rất nhiều.
Cũng giống như…
Trong mắt mình, em cũng là người xinh đẹp nhất trên đời này.
Ngày 23 tháng 9 năm XX13.
Trăng nhỏ cứ hay cãi nhau với mẹ.
Lần nào cũng bị đánh.
Nhưng em chẳng biết sợ đau là gì.
Lần sau vẫn cứ cãi tiếp.
Em làm nũng, gối đầu lên chân mình bảo mình hát cho nghe.
Mình xoa đầu em, bảo em bớt đối đầu với mẹ đi, để bản thân bớt bị tổn thương.
Em nhìn vào bức tường thẫn thờ.
Hồi lâu mới trả lời mình.
Em nói: “Chị ơi, em không thể cả đời này đều phải nghe lời bà ấy.”
Ngày 24 tháng 10 năm XX15.
Sắp lên lớp 12, áp lực quá lớn, thành tích của mình tụt hẳn 100 bậc.
Cô giáo gọi mình lên văn phòng nói chuyện.
Mình hứa lần sau sẽ cố gắng hơn, lúc rời đi, mình hỏi cô có thể đừng nói chuyện này với mẹ mình được không.
Cô giáo nói, còn tùy vào biểu hiện của mình.
Ngày 28 tháng 10 năm XX15.
Vừa về đến nhà, quả táo trên tay mẹ đã ném thẳng về phía mình.
Mình không tránh, nó đập mạnh vào người làm bẩn hết quần áo.
Bà lao tới tát mình một cái nảy lửa.
“Mày dám yêu đương sớm ở trường à?!”
“Thành tích tụt hơn một trăm bậc còn muốn giấu tao?”
“Nguyễn Nghệ Tinh!”
“Trong mắt mày còn có người mẹ này không hả??”
“Tao vất vả nuôi mày ăn học là để mày đi yêu đương nhăng nhít với người ta à?”
Mình không có.
Mình không hề có.
Mình không hề yêu sớm.
Mình không hề yêu đương sớm mà!!!
Mình rất muốn nói ra.
Nhưng mình không thể mở lời được.
Bà sẽ không nghe.
Bà sẽ không tin.
Mình đã quá quen với việc im lặng.
Đến mức giờ đây, ngay cả việc thanh minh cũng trở nên thật khó khăn.
Ngày 9 tháng 3 năm XX16.
Tâm lý mình không đủ vững vàng.
Càng gần kỳ thi mình càng bồn chồn lo lắng.
Càng bất an thì lại càng không thể phát huy được đúng thực lực vốn có.
Cuối tuần, Trăng nhỏ đi chơi với bạn về.
Con bé bí mật nắm tay mình, bảo hôm nay nó đã đến chùa.
Nó nói nó đã xin quẻ trước cửa Phật.
Cầu cho mình có thể đỗ vào ngôi trường đại học mình mong ước.
Nó bảo ngôi chùa đó linh thiêng lắm.
Lúc nó cười, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao.
Mình xoa đầu em, cũng mỉm cười theo.
Vốn dĩ mình chẳng tin vào thần thánh.
Nhưng vì con bé nói chân thành đến thế.
Nên mình tin em.
Ngày 8 tháng 6 năm XX16.
Thi xong môn cuối cùng, cuối cùng cũng được nhẹ lòng.
Trăng nhỏ đứng đợi ở cổng trường để đón mình.
Người đông ơi là đông.
Lúc bước ra, mình thấy cái dáng nhỏ xíu của em bị đám đông xô đẩy hết bên này sang bên kia.
Vậy mà đôi mắt em vẫn cứ dán chặt vào cổng trường để tìm hình bóng mình.
Mình gọi tên em một tiếng.
Mắt em lập tức sáng bừng lên, em dốc sức chạy về phía mình rồi nhào vào lòng mình.
Em cười đến híp cả mắt, hỏi mình xem ngôi chùa kia có linh không.
Chúng mình ôm nhau giữa dòng người chen chúc.
Mình nói: “Linh lắm.”
Mình cảm thấy bản thân đã làm bài vượt mức mong đợi.
Chắc chắn sẽ đỗ vào ngôi trường mình thích.
Công lao của Trăng nhỏ là lớn nhất.
Ngày 25 tháng 6 năm XX16.
Mình thực sự đã đỗ vào trường mình muốn.
Nhưng mẹ đã sửa nguyện vọng của mình.
Cuộc đời mình, cứ thế bị hủy hoại rồi.
Ngày 17 tháng 8 năm XX17.
Sinh nhật Trăng nhỏ.
Mình chỉ mua được một chiếc bánh kem nhỏ xíu.
Mẹ nói hôm nay là “ngày vượt cạn” của bà, rồi cứ thế ngồi trên sofa lải nhải kể lể bà đã vất vả thế nào.
Mình và Trăng nhỏ không ai nói lời nào.
Bà đột nhiên nổi giận, mắng hai chị em mình là lũ vô ơn bạc nghĩa.
Dưới ánh đèn vàng vọt, vết sẹo trên cổ tay Trăng nhỏ vẫn còn đó.
Nó đâm vào mắt mình đau nhói.
Đêm đó, Trăng nhỏ nằm tâm sự với mình.
Em chui vào trong chăn, chiếc giường bỗng chốc trở nên chật chội.
Hệt như cái hồi hai đứa mới bảy, tám tuổi.
Hai chị em cứ thế rúc vào nhau thì thầm to nhỏ.
Em bảo mình đoán xem em đã ước điều gì.
Mình nói không biết, vả lại điều ước nói ra sẽ không còn linh nữa.
Em cười ha hả, bảo điều ước của em không dựa vào thần linh.
Em nói sau này em sẽ kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền.
Và còn nữa… Em ôm chặt lấy mình, khẽ nói: “Hy vọng chị có thể sống vui vẻ hơn một chút.”
Ngày 25 tháng 6 năm XX18.
Mẹ định sửa nguyện vọng của Trăng nhỏ.
Hệt như cái cách bà đã làm với mình trước đây.
Bà không cho phép chúng mình đi quá xa, tốt nhất là cả đời này phải nằm gọn trong lòng bàn tay bà.
Vì thế, bà đã bẻ gãy đôi cánh của mình.
Nhưng Trăng nhỏ thì không được.
Em là loài chim sinh ra để được tự do.
Em phải bay cao hơn, xa hơn nữa.
Tốt nhất là… Đừng bao giờ trở về đây.
Ngày 24 tháng 8 năm XX18.
Tiễn Trăng nhỏ ra sân bay.
Mẹ vẫn kiên quyết không thèm nhìn mặt em, chỉ có mình mình đi tiễn.
Em kéo vali, gương mặt không giấu nổi sự phấn khích.
Sắp đến giờ vào cửa rồi.
Mình xoa đầu em.
“Lúc nào thiếu tiền thì cứ bảo chị.”
“Đừng lo lắng chuyện tiền bạc.”
Mình sợ em vì thiếu thốn mà không dám làm gì.
Càng sợ em vì tiết kiệm mà ngược đãi bản thân.
Mình không thể cho em những thứ tốt nhất.
Chỉ hy vọng mỗi khi gặp khó khăn, em nhớ đến mình thì có thể vững tâm thêm đôi phần.
Em ôm lấy mình, khẽ vâng một tiếng.
Mình đứng nhìn bóng lưng em biến mất trong đám đông.
Trăng nhỏ của chị.
Em nhất định phải sống hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời này.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨