Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

BÁU VẬT VÔ GIÁ – CHƯƠNG 2

8.

Tôi ngồi ở ghế phụ, theo bản năng định vặn nắp lọ thuốc.

Nhưng tay tôi không giữ vững, lọ thuốc rơi xuống sàn xe.

Tôi không nhặt lên, móng tay găm thật sâu vào da thịt.

Tôi ép mình phải giữ tỉnh táo giữa ranh giới của sự tuyệt vọng và sụp đổ đang nhấn chìm mình.

“A Nguyệt.”

“A Nguyệt!” Tô Ngữ hét lớn tên tôi.

Tôi sực tỉnh.

“Tại sao không chia tay với anh ta?”

“Dù sao cũng chỉ mới đính hôn thôi mà.”

Tôi không nói gì.

“Tớ biết trước đây là anh ta đã bên cạnh cậu, lúc đó cậu dần khỏe lại tớ cũng rất biết ơn anh ta.”

“Nhưng anh ta ngoại tình rồi.”

“A Nguyệt.”

Ánh sáng mập mờ ngoài cửa sổ hắt lên mặt Tô Ngữ, giọng cậu ấy đanh thép không thể chối từ: “Chia tay với anh ta đi.”

Không gian trong xe rơi vào sự im lặng đến chết chóc.

Hồi lâu sau.

Tôi mới nghe thấy giọng nói của chính mình.

Tôi nói: “Không được.”

Chiếc xe đột ngột phanh gấp bên lề đường.

Dây an toàn siết chặt lấy lồng ngực tôi.

Tô Ngữ đấm mạnh một nhát vào vô lăng, quay đầu lại định nói gì đó, nhưng giây phút nhìn rõ khuôn mặt tôi, cậu ấy bỗng lặng thinh.

Rất lâu sau.

Tôi mới nghe thấy cậu ấy hỏi: “Thứ đang giam cầm cậu… rốt cuộc là cái gì vậy?”

Tôi im lặng.

Cậu ấy cứ nhìn tôi trân trân, đầy vẻ dữ dằn, như thể nhất định phải có một câu trả lời.

Thứ giam cầm tôi là gì ư?

Tôi nhắm mắt lại.

Vệt chất lỏng màu đỏ ấy vẫn đang chảy tràn, đang rơi rụng.

Như thể không bao giờ chấm dứt.

Thứ giam cầm tôi là những lời rủa sả tương tự nhau.

Là bàn tay từng cố gắng kéo tôi ra khỏi vực thẳm.

Thứ giam cầm tôi, chính là tội lỗi mà tôi phải gánh vác suốt hai năm qua.

Tôi không còn chị gái nữa.

Tôi không còn nhà nữa rồi.

Tôi mở mắt ra, đôi mắt đau đến không chịu nổi, nhưng không có lấy một giọt lệ nào rơi xuống.

Mắt tôi đỏ ngầu, giống như một con thú nhỏ bị thương.

Vừa thảm hại, vừa nực cười.

“A Ngữ.” Tôi lầm bầm, rồi lặp lại một lần nữa.

“Tớ không còn nhà nữa rồi.”

9.

Tô Ngữ ôm tôi một cái thật chặt trước khi đi, không nói gì thêm, chỉ dặn tôi nhớ đi gặp bác sĩ đúng hạn.

Tôi gật đầu.

Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Ngôi nhà vốn được dì giúp việc dọn dẹp ngăn nắp, một lần nữa bị tôi xới tung.

Tôi như phát điên, đập phá mọi thứ vốn đang nguyên vẹn xuống sàn nhà.

Tiếng thủy tinh vỡ tan nghe thật giòn giã.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Có lẽ vì đã đè nén quá lâu, cơn bốc đồng lần này mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đó.

Con quỷ trong lòng không ngừng gào thét bên tai.

Nó khiến tôi cầm lấy con dao gọt hoa quả, kề sát vào cổ tay mình.

Nhưng rồi lại khựng lại.

Cánh cửa đột ngột mở ra.

Tay Kỷ Châu khựng lại giữa không trung, ánh mắt chạm phải tôi.

Trước đây, vô số lần chỉ cần tôi cầm dao lên, anh ta đã hốt hoảng đến mất hồn mất vía.

Anh ta không bao giờ cho tôi chạm vào bất cứ thứ gì sắc nhọn. Nhưng lần này. Anh ta chỉ đứng đó, biểu cảm lạnh lùng như một kẻ đứng xem kịch.

Tiếng kim giây nhích từng nhịp trên tường rõ mồn một.

“Làm đi.” Anh ta nhìn tôi, cười lạnh rồi lặp lại lần nữa: “Rạch xuống đi.”

Tôi không động đậy, như một con búp bê gỗ, ngơ ngác nhìn anh ta.

Anh ta cười nhạo, ánh mắt hung ác: “Cô căn bản không dám.”

“Cô chẳng qua là muốn lừa gạt sự thương hại thôi.”

“Tại sao người chết không phải là cô nhỉ?”

Giọng điệu của anh ta vừa vô tội vừa tuyệt tình, như thể đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ.

Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới ngăn được mình không run rẩy.

“Nguyễn Lâm Nguyệt.”

“Cô căn bản không dám chết đâu.” Anh ta nói từng chữ một, chậm rãi và tàn nhẫn.

Đúng là tôi không dám.

Dưới sự giằng xé giữa thuốc thang và lời hứa năm xưa.

Tôi không chết được.

Nhưng cũng chẳng sống nổi.

Con dao trong tay rơi xuống mặt sàn phát ra tiếng “xoảng” nặng nề, nằm ngay cạnh chân tôi.

Sự tuyệt vọng như dây leo siết chặt lấy thân thể, khiến tôi cuối cùng cũng bật khóc nức nở.

Trước đây mỗi khi tôi rơi lệ, Kỷ Châu luôn ôm tôi vào lòng, người đàn ông lạnh lùng ấy sẽ dịu giọng, dỗ dành tôi từng chút một.

Giống như… Giống như người ấy vậy.

Luôn dùng chiếc khăn tay phảng phất hương hoa dành dành, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho tôi, rồi ôm tôi vào lòng, thủ thỉ: “Trăng nhỏ của chị đừng khóc.”

“Khóc là không xinh nữa đâu.”

Một cách dỗ dành thật cũ kỹ.

Nhưng tôi đã nghe suốt mười mấy năm, chưa bao giờ thấy chán.

Trên thế giới này, đã chẳng còn ai dỗ dành tôi như thế nữa rồi.

10.

Tôi lún ngày càng sâu vào vũng bùn lầy.

Có lúc quên uống thuốc.

Có lúc lại bốc cả nắm nhét vào miệng.

Tôi lại bắt đầu dùng dao rạch lên cánh tay mình.

Những vết sẹo mờ từ một năm trước chưa kịp lành hẳn đã chồng thêm vết thương mới.

Nhưng không vết nào chí mạng.

Sau đó, lọ thuốc đã cạn sạch.

Tôi không biết mình đã gượng dậy bằng cách nào.

Cứ mơ mơ màng màng như thế cho đến ngày giỗ của chị gái.

Hôm đó trời hửng nắng.

Tôi dậy thật sớm, thu dọn bản thân luộm nhuộm, rồi đến tiệm hoa mua một bó.

Nhưng khi tôi đến nơi.

Đã có người đến trước tôi một bước.

Mẹ đứng đó, trước mộ bày đầy đồ lễ.

Tôi vô cảm bước tới, đặt bó hoa xuống.

Ngay khoảnh khắc quay lưng định đi, một vật nặng đập mạnh vào đầu tôi.

Bước chân tôi lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

Bó hoa vừa bọc đẹp đẽ bị đập nát, từng cành hoa rơi vãi tan tác trên mặt đất.

Giọng bà chứa đựng sự căm hận thấu xương, gào lên đầy nộ khí: “Mày đến đây làm gì?”

“Mày chẳng phải là kẻ sát nhân sao? Sao mày còn mặt mũi nào đến nhìn nó?!” Nhưng vừa chửi, bà lại vừa khóc: “Người đáng chết nhất rõ ràng là mày mà!”

Tôi không quay đầu lại.

Đầu óc choáng váng, cảm giác như đang đứng bên rìa vách đá.

Tôi siết chặt tay, ép bản thân phải bình tĩnh lại để rời khỏi nơi này.

Lúc lên xe, tôi mới thấy tin nhắn của bác sĩ.

Cô ấy hỏi tại sao tôi không đến.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của cô ấy, hồi lâu sau mới khó khăn gõ chữ: Xin lỗi bác sĩ, cháu có việc bận đột xuất.

Bên kia trả lời rất nhanh: Tôi đổi lịch cho cháu nhé, khi nào cháu có thể đến? Thôi bỏ đi!

Dấu gạch đứng trong khung nhập tin nhắn cứ nhấp nháy liên hồi.

Cuối cùng tôi vẫn không gửi đi.

Hẹn gặp bác sĩ lần sau.

11.

Đã lâu lắm rồi Kỷ Châu mới về nhà sớm như vậy.

Người đưa anh ta về không phải Quan Linh, mà là một nam cấp dưới.

Lúc anh ta về, tôi đang nheo mắt nhìn vào lọ thuốc rỗng.

Nó đã cạn khô từ lâu rồi.

Cậu cấp dưới dìu Kỷ Châu xuống ghế sofa, lịch sự chào tôi rồi ra về.

Hiếm khi thấy Kỷ Châu say mướt đến thế, mùi rượu nồng nặc lan tỏa khắp phòng, mặt anh ta đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn. 

Trong nhà chỉ còn lại hai chúng tôi.

Ánh đèn phòng khách sáng rực rỡ chiếu lên mặt Kỷ Châu, anh ta nhắm hờ mắt, nhưng khuôn mặt lại hướng về phía tôi.

Tôi đặt lọ thuốc xuống, nhìn anh ta trân trân. Giây tiếp theo, anh ta loạng choạng ngồi dậy, ngước mắt nhìn tôi.

Anh ta không tiến lại gần, chỉ nheo mắt, nhìn tôi cười ngây dại, hốc mắt đỏ hoe.

Anh ta gọi: “A Tinh.”

“Đã lâu lắm rồi anh không nhớ về em.”

“Anh gặp được một người.”

“Cô ấy trông giống em lắm, giống vô cùng.”

“Anh định kết hôn với cô ấy.”

“Nhưng mà, nhưng mà…”

“Mẹ cô ấy nói, cô ấy là kẻ đã hại chết em…”

Tôi đứng ngây người nhìn anh ta, cảm giác như rơi xuống hầm băng.

Anh ta còn nói thêm gì đó, nhưng tôi không nghe lọt một chữ nào nữa.

Cái tên “A Tinh” trong lời anh ta nói.

Tôi biết.

Người đã gieo mình từ tầng cao xuống hai năm trước.

Chính là người chị ruột đã khuất của tôi.

Nguyễn Nghệ Tinh.

Hóa ra là vậy.

Hóa ra đó là lý do Kỷ Châu tỏ ra vui mừng đến lạ thường trong lần đầu gặp tôi.

Hóa ra đó là lý do lúc mới quen anh ta lại đối xử với tôi tốt đến thế.

Hóa ra anh ta nói: “Nếu không phải vì gương mặt này…”

Thì ra, tất cả là vì gương mặt giống chị tôi đến tám chín phần này.

Sự cứu rỗi mà tôi hằng tưởng bấy lâu nay.

Chẳng qua chỉ là một vực thẳm khác mà thôi.

Tôi loạng choạng lao vào phòng sách.

Đôi tay run rẩy lật tung những chồng sách chất đống trong góc.

Từng cuốn, từng cuốn bị tôi gạt xuống đất.

Căn phòng trở nên hỗn loạn.

Cuối cùng tôi cũng tìm thấy thứ mình muốn.

Tấm ảnh tốt nghiệp thời trung học.

Một Kỷ Châu với gương mặt non nớt.

Và một cô gái mười tám tuổi đẹp như hoa trong bộ đồng phục váy ngắn… chị gái tôi.

Đại não hỗn loạn của tôi dường như cuối cùng cũng tìm thấy một tia sáng tỉnh táo.

Chỉ là ngay giây tiếp theo, người đàn ông dưới lầu đã lảo đảo xông vào, định cướp lấy tấm ảnh trên tay tôi.

Anh ta rõ ràng vẫn còn say, nhưng dường như đã tỉnh táo hơn đôi chút.

“Tại sao—”

“Tại sao người chết không phải là cô?”

Bức tường bảo vệ tôi cố gắng xây đắp bấy lâu nay cuối cùng đã sụp đổ hoàn toàn.

Quả bom trong đầu nổ tung, khiến tôi mất đi chút lý trí cuối cùng.

Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy anh ta ra: “Vậy thì tôi trả lại cho chị ấy!”

“Tôi trả lại cho chị ấy!”

“Lấy một mạng đền một mạng.”

“Đã vừa lòng anh chưa?!”

Kỷ Châu va mạnh vào tường, hình như anh ta còn định cười.

Nhưng tôi không nhìn anh ta nữa, tôi lao vào bếp lấy con dao gọt hoa quả.

Anh ta dường như cuối cùng cũng bắt đầu hoảng loạn, lảo đảo đuổi theo định bắt lấy tôi.

Nhưng anh ta say rồi, không đuổi kịp tôi.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng tôi biến mất khỏi căn nhà.

Anh ta gào thét phía sau cái tên thân mật trước đây vẫn gọi tôi: “A Nguyệt!”

“A Nguyệt!”

Nhưng tôi không hề quay đầu lại.

12.

Chiếc xe lao vun vút trên đường.

Nhưng gương mặt trên tấm ảnh đó cứ in hằn trong tâm trí tôi.

Tôi suýt nữa thì quên mất rồi.

Chị ấy đã từng sống rực rỡ như thế, xinh đẹp như thế.

Nhưng đến cuối cùng.

Tôi chỉ còn nhớ được dáng vẻ ngày hôm đó, khi ánh mắt chị trống rỗng, khắp người toàn là máu.

Nhiều máu quá.

Tôi muốn lau sạch cho chị, nhưng không tài nào lau hết được.

Sao con người có thể chảy nhiều máu đến thế.

Nhiều đến mức chiếc áo sơ mi trắng của tôi cũng bị nhuộm đỏ tươi.

Càng lau càng không hết.

Mẹ lao tới đánh tôi.

Bà túm tóc tôi, dồn sức giật mạnh da đầu tôi.

Rồi những cú đấm liên tiếp rơi xuống.

“Tại sao mày không nghe điện thoại của nó?”

“Nó đã gọi chín cuộc!!!”

“Chín cuộc! Mày không nghe lấy một cuộc!”

“Đáng lẽ nó đã có thể sống…”

“Tất cả là tại mày!”

“Tại sao mày không nghe điện thoại?!”

Tiếng khóc lẫn tiếng gào thét nện vào lồng ngực tôi như những tảng đá nghìn cân, lời nói như lưỡi dao, từng nhát, từng nhát đâm vào tim tôi.

Đâm đến máu thịt be bét.

Tất cả là tại tôi.

Đều là lỗi của tôi.

Chính tôi… Chính tay tôi đã hại chết chị gái mình.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!