09
Kể từ khi tôi áp dụng nguyên tắc “Ba không”: Không xuất hiện, không để ý, không coi trọng.
Kịch bản “Bạch Nguyệt Quang truy thê” của Thiệu Trầm và Mạnh Vãn Ngu lập tức bị đứt đoạn.
Tôi không có mặt, Thiệu Trầm mất đi cái cớ dùng tôi để làm tổn thương Mạnh Vãn Ngu.
Mà Mạnh Vãn Ngu không bị anh ta làm tổn thương thì cũng chẳng còn tỉnh táo đến thế.
Cả hai nhất thời loạn nhịp, gặp cũng không xong mà không gặp cũng chẳng đành.
Sau này, chẳng biết Thiệu Trầm dùng cách gì mà lại đón được Mạnh Vãn Ngu quay về.
Tôi cũng phải cảm thán, công việc này Mạnh Vãn Ngu nhận tốt thật đấy, có tiền rồi, địa vị cũng cao lên, ít nhất thì Thiệu Trầm cũng không còn gọi cô ta là thế thân nữa.
Nhưng con người mà, là loài động vật rất khó thỏa mãn.
Lúc mới bắt đầu, Mạnh Vãn Ngu chỉ cầu mong được ở bên cạnh Thiệu Trầm là đủ.
Nhưng sau đó, cô ta cảm thấy mình không thể tự cam chịu lún sâu, dù có yêu một người đến mấy cũng không thể làm thế thân.
Thế là cô ta thà làm ngọc nát chứ không muốn ngói lành, cứ nhất quyết đòi rời đi.
Còn Thiệu Trầm, anh ta vốn chẳng phải kẻ biết thốt ra lời tử tế.
Và đúng như tôi với anh trai anh ta, Thiệu Viêm đã cùng xác nhận: anh ta mắc cái bệnh gì nặng lắm.
Rốt cuộc loại người nào lại không nhìn thấu nổi lòng mình?
Thứ gì đã tẩy não anh ta, khiến anh ta tin rằng người mình thích là tôi chứ không phải Mạnh Vãn Ngu?
Tư duy của anh ta và mong cầu của Mạnh Vãn Ngu giống như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, cả hai hết cãi vã lại đến ầm ĩ.
Nháo nhào đến mức Thiệu Trầm phải thốt ra lời cay độc: “Mạnh Vãn Ngu, cô sẽ phải hối hận.”
Ừm… câu này nghe sao mà quen tai thế nhỉ?
Lúc này Thiệu Trầm vẫn chưa biết, người phải hối hận chính là bản thân anh ta.
10
Để chứng minh cho lời nói của mình, Thiệu Trầm bận rộn xoay sở giữa các dự án, đồng thời qua lại với nhà tôi ngày càng thường xuyên hơn.
Điều này vô hình trung khiến người lớn hai bên càng thêm kỳ vọng vào hôn sự của chúng tôi.
Đó chính xác là hiệu quả mà Thiệu Trầm mong muốn.
Anh ta không chỉ muốn liên hôn với tôi, mà nếu có thể, anh ta cũng muốn có cả Mạnh Vãn Ngu.
Thế là trong một bữa tiệc nhỏ của các gia tộc, tôi buộc phải nhẫn nhịn, trước mặt trưởng bối hai bên mà ẩn ý đưa ra vấn đề: Tôi và Thiệu Trầm có lẽ không hợp nhau cho lắm.
Tôi có một dự án đang bị bố của Thiệu Trầm nắm giữ.
Ông ấy tuy cười nói hòa nhã, nhưng những lời lẽ sắc bén ẩn giấu bên trong vẫn khiến tôi có chút khó chống đỡ.
Đó là lý do tại sao ban đầu tôi muốn Thiệu Trầm phải là người chủ động hủy hôn.
Đối mặt với ánh mắt của bố anh ta, tôi dĩ nhiên cũng lôi chuyện của Mạnh Vãn Ngu ra ánh sáng, đáp trả Thiệu Trầm vài phần.
Sắc mặt Thiệu Trầm cực kỳ khó coi, bữa tiệc còn chưa kết thúc đã thô bạo lôi tôi ra ngoài.
“Lâm Sơ, em hiểu rõ mà, hôn sự của chúng ta không thể thay đổi được đâu. Đã bao nhiêu năm rồi, sao em vẫn bướng bỉnh như thế, thà tự làm hại mình một ngàn lần cũng phải khiến đối phương tổn thương tám trăm lần mới chịu sao?”
Tôi hất tay anh ta ra, không thèm trả lời câu hỏi vô vị đó, mà chỉ nhếch môi, mỉm cười với anh ta: “Thiệu Trầm, anh không nghĩ rằng tôi nhất định phải gả cho anh đấy chứ?”
Anh ta cau mày: “Ý em là sao?”
“Anh đừng quên, nhà họ Thiệu không chỉ có mình anh là con trai.”
“Em nói anh trai tôi?” Đôi mày anh ta nhíu chặt lại, “Lâm Sơ, em đùa cái gì thế? Con trai anh tôi đã bốn tuổi rồi, với cái tính nết này của em, em định đi làm mẹ kế người ta chắc?”
“Sao nào, tôi thích ‘ngồi mát ăn bát vàng’, thích bỗng dưng làm mẹ đấy, không được à?”
“Lâm Sơ, em đừng quậy nữa!”
Tôi đanh mặt lại: “Tôi không quậy với anh, Thiệu Trầm. Cho dù hôn nhân của tôi không do tôi quyết định, tôi cũng sẽ không bước chân vào cái kịch bản ‘Bạch Nguyệt Quang và nốt chu sa’ của anh và Mạnh Vãn Ngu đâu. Tôi thấy buồn nôn.”
11
Cuộc trò chuyện của tôi và Thiệu Trầm một lần nữa kết thúc trong sự hậm hực.
Trước mặt người lớn, bề ngoài tôi vẫn tỏ ra hòa khí với anh ta, nhưng sau lưng lại ngấm ngầm tạo ra vô số lối tắt cho Lục Sênh.
Anh ta vốn là người có thực lực, thứ duy nhất còn thiếu chính là một mồi lửa từ tư bản.
Ban đầu anh ta còn tưởng tôi có ý đồ với mình nên đã cho người từ chối, mãi đến khi tôi nhắn lại rằng mục đích của tôi là muốn thúc đẩy mối quan hệ giữa anh ta và Mạnh Vãn Ngu, anh ta mới không phản kháng nữa.
Trong quá trình Lục Sênh thăng tiến, giới truyền thông tung ra những tin hành lang “không rõ nguồn gốc”, tuyên bố về cuộc liên hôn giữa hai nhà Lâm – Thiệu.
Thiệu Trầm cũng liên tục vấp phải thất bại chỗ Mạnh Vãn Ngu, dần dần mới “bừng tỉnh đại ngộ” mà hiểu ra tâm ý của mình.
Những lời đồn thổi cũng bắt đầu râm ran về việc nhị thiếu gia bí ẩn và cao quý của nhà họ Thiệu vì một người đàn bà mà làm đảo lộn cả Lương Thành.
Thậm chí có một lần, trong một buổi tụ tập của người quen mà tôi buộc phải tham dự, anh ta lại say rượu một lần nữa, miệng không ngừng lẩm bẩm tên Mạnh Vãn Ngu.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, khó hiểu, thậm chí là có chút thương hại.
Cứ như thể việc tôi đang thản nhiên ngồi cắn hạt hướng dương lúc này là đang cố gồng mình để giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng vậy.
Thậm chí có kẻ còn cố an ủi tôi: “Chị Sơ, anh Thiệu chỉ là say quá thôi, chứ trong lòng anh ấy vẫn có chị mà, nếu không làm sao anh ấy có thể nhớ chị suốt ngần ấy năm trời.”
“Đúng đúng, chị Sơ à, tụi em cũng chỉ nhận mỗi chị là chị dâu thôi.”
Tôi thầm đảo mắt trong lòng, thật sự là… cảm ơn các người nhiều nhé.
Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn mỉm cười, bảo bọn họ gọi điện cho Mạnh Vãn Ngu rồi quay lưng đi thẳng, không thèm ngoảnh lại.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖