01
Tôi là Bạch Nguyệt Quang của Thiệu Trầm, là mối tình đầu kết thúc trong dang dở của anh ta.
Mạnh Vãn Ngu là tiểu hoa đán đang nổi, là “chim sơn ca” được Thiệu Trầm bao nuôi, và cũng chính là thế thân của tôi.
Cô ta giống tôi đến sáu bảy phần, nhưng tính cách lại một trời một vực.
Sự bắt đầu của cô ta và Thiệu Trầm, cô ta cứ ngỡ là do bản thân tự nguyện dâng hiến.
Cô ta cũng tưởng anh ta đồng ý chỉ vì cô ta có gương mặt giống tôi.
Mạnh Vãn Ngu đương nhiên là yêu Thiệu Trầm, phụ nữ trên đời này phần lớn đều khó thoát khỏi chữ “tình” hơn đàn ông.
Nhưng cô ta rất chừng mực, trong lòng luôn hiểu rõ rằng nếu tôi quay về, vị trí bên cạnh Thiệu Trầm chắc chắn không dành cho cô ta.
Cô ta vừa tỉnh táo, lại vừa chìm đắm.
Vì vậy, khi Thiệu Trầm chuyển một phần tài sản sang tên mình, cô ta hiểu ngay ý đồ của anh ta.
Cô ta cầm tiền, ung dung rút lui không một chút lưu luyến, thật xứng danh “nhân gian tỉnh táo”.
Trong mắt cô ta, tôi là vầng trăng sáng trên cao mà Thiệu Trầm cầu mà không được, là người chiến thắng trong cuộc tình thế thân này.
Lẽ dĩ nhiên, cô ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho những năm tháng bị Thiệu Trầm ngó lơ và thiếu kiên nhẫn.
Còn Thiệu Trầm thì sao?
Trong phần lớn những truyện ngược tâm hậu hối, loại người như anh ta sẽ từ chỗ ban đầu chẳng hề bận tâm, trở thành bừng tỉnh hối lỗi, để rồi cuối cùng đau khổ khôn nguôi.
Kẻ làm Ánh trăng sáng như tôi tự nhiên cũng chẳng còn là gì trong mắt anh ta nữa.
Thế nhưng, bọn họ đều tính sai một nước cờ.
Những rắc rối tình cảm của họ thì liên quan gì đến tôi?
Tôi có tiền, có nhan sắc, có thời gian tươi đẹp phía trước, dựa vào đâu mà họ nghĩ tôi sẽ đi dây dưa với một gã đàn ông tìm người thế thân?
Dùng hành vi đối xử với người thứ ba để làm bàn đạp tôn vinh tình cảm dành cho đối phương, theo tôi thấy, thật sự là sỉ nhục hai chữ “tình cảm”.
02
Lần đầu tiên tôi gặp Mạnh Vãn Ngu là khi cô ta vừa bước xuống từ một lễ trao giải.
Chiếc váy dạ hội màu xanh nhạt tôn lên làn da trắng như tuyết, toát ra vẻ đẹp điềm nhiên, tĩnh lặng.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta rất bình thản.
Thật ra cô ấy giấu rất kỹ, nhưng gia thế khiến tôi trở nên quá nhạy bén trong việc quan sát sắc mặt, nên sự thất vọng và bàng hoàng thoáng qua nơi đáy mắt cô ta vẫn vô tình bị tôi bắt trọn.
Giọng nói của cô ta rất hay, chậm rãi và truyền cảm.
Chúng tôi lịch sự chào nhau một tiếng, nhưng cô ta lại gọi tôi lại.
Tôi tò mò quay đầu nhìn, nghe lời cô ta nói mới biết cô ta đã hiểu lầm mục đích đến đây của mình.
“Lâm… Lâm tiểu thư, cô đừng lo, tôi thu dọn đồ đạc xong sẽ dọn khỏi biệt thự Tây Uyển ngay.”
Nghe vậy tôi không nói gì, một phần vì kinh ngạc, không biết phải đáp sao cho phải.
Dù sao tôi cũng chưa từng gặp qua cảnh tượng này bao giờ.
Tôi chỉ đành giữ nụ cười lịch thiệp, mỉm cười nhìn cô ta.
Nhưng ánh mắt thản nhiên của tôi dường như khiến cô ta cảm thấy thảm hại và bồn chồn, đôi bàn tay cô ta siết chặt lấy những sợi chỉ nơi gấu váy.
Sau này tôi mới biết, lúc đó trong đầu cô ta đang tự vẽ ra kịch bản về một tình yêu nồng cháy suốt bao năm không được đáp lại, còn tôi, chỉ cần đứng đó thôi đã thắng tất cả.
Thực ra cuộc gặp gỡ này tình cờ không thể tình cờ hơn.
Tôi được bạn mời đến tham gia sự kiện, nhưng trong mắt Mạnh Vãn Ngu lúc này, có lẽ tôi đặc biệt đến đây vì cô ta.
Những suy diễn đó khiến lòng tự trọng của cô ta trở nên quá tải.
Thấy tôi mãi không lên tiếng, cô ta đứng dậy lịch sự chào tạm biệt rồi quay người rời đi.
Cô ta sợ mình sẽ thất lễ trước mặt tôi.
Suy nghĩ một chút, tôi vẫn gọi cô ta lại, cố ý thức tỉnh cô ta một câu: “Mạnh tiểu thư, có một số việc, đừng có suy diễn quá nhiều theo lẽ tự nhiên.”
Cô ta khách sáo cảm ơn tôi, có vẻ như đã nhận lấy ý tốt đó, nhưng nhìn đôi lông mày trĩu nặng u sầu của cô ta, tôi biết cô ta chẳng hiểu gì cả.
Hay đúng hơn là cô ta căn bản không muốn hiểu.
Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi, tại sao một cô gái chẳng thiếu thứ gì lại vì một người đàn ông mà khiến bản thân trở nên tự ti đến thế.
03
Tôi và Thiệu Trầm đúng là có một đoạn quá khứ, nhưng đó là chuyện từ thời đại học rồi.
Điều đó không có nghĩa là tôi phải “thờ tang” cho mối tình này suốt đời.
Vì vậy, khi nghe bạn bè nói Thiệu Trầm tìm một thế thân giống mình, tôi cảm thấy có chút “nghẹn ở cổ họng”.
Cái sự “nghẹn” này không phải vì tôi còn nhung nhớ gì Thiệu Trầm, mà là cảm thấy đàn ông thật nực cười, rõ ràng là không quản được bản thân nhưng cứ phải tìm một lý do thâm tình để bao biện cho sự lăng nhăng của mình.
Thế nhưng đa số mọi người không nghĩ vậy, họ sẽ nói: “Lâm Sơ, thật ngưỡng mộ cậu, có thể khiến người đàn ông như Thiệu Trầm nặng tình với cậu đến thế.”
Chỉ mình tôi thấy rằng, hành động anh ta lấy danh nghĩa của tôi để dày vò tình cảm của một cô gái khác khiến tôi cảm thấy vô cùng xúi quẩy.
Vậy nên, anh ta nhớ thương tôi, anh ta si tình với tôi, nghĩa là anh ta tìm một thế thân giống tôi?
Rồi tôi không được quyền quay trở về quê hương mình sống sao?
Chỉ cần tôi vừa về, là nhất định phải diễn cái kịch bản tranh giành giữa Bạch Nguyệt Quang và thế thân à?
Tôi phải “mắc bệnh” nặng đến mức nào mới đi dây dưa với hạng người như thế.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖